Chị Em

Trong tấm hình này có bốn người đứng chụp chung trên bờ biển New Brighton của Vancouver .Một người phụ nữ già và ba người đàn ông sắp lên chức lão. Tấm hình rất bình thường chẳng có đặc diểm gì nhưng nó là tấm hình ghi dấu mà lần đầu tiên sau 43 năm chẳn tính từ ngày 30-04-1975 bốn chị em tôi cuối cùng cũng có một lần gặp nhau để hội tụ.

Chị Man tôi lớn nhất cư trú tại Canada , anh Bê và tôi từ Mỹ bay sang và chú Bé người em kề tôi thì từ Đức. Thảo đón cậu mợ từ phi trường. Xe chạy vào thành phố men thưo hai bên những hàng cây hoa anh đào màu trắng và màu hồng che mát. Đây là lần thứ ba tôi từ Mỹ bay qua sau 25 năm rời bỏ Ninh Hoà. Thảo nói thành phố đang chìm vào mưa từ đầu tháng tư cho đến khi đón cậu bay qua từ Mỹ trời mới nắng. Kể ra điều đó cũng an ủi phần nào cho cuộc đời của những người con cùng cha mẹ sinh ra nhưng lại không có được sống cạnh cùng.

Ba má tôi có 9 người con tất cả bảy trai và hai gái. Sau biến cố năm 75 đưa đẩy bốn người ra nước ngoài và năm người còn kẹt lại Việt Nam. Bảy tên con trai trong đó đã có năm người là lính của phía miền Nam nên sau ngày 30/04/75 đều phải vô tù trong các trại cải tạo của phe thắng trên khắp ba miền đât nước. Bên cạnh những gia đình có thân nhân gọi là làm cách mạng trở về được ca tụng là những gia đình vẻ vang thì gia đình tôi là gia đình bi thảm. Bên cạnh nhưng âu lo của má tôi người phụ nữ chỉ biết tần tảo bám chợ Ninh Hòa kiếm sống bằng cách đắp đổi qua ngày thì năm anh em chúng tôi hồn nhiên đi ở tù phó mặc tương lai chứa đầy bất định. Khi còn chiến tranh má tôi luôn bất ổn trĩu nặng âu lo vì ngày đêm phải nghe tiếng súng và tin chiến sự khắp nơi thì khi tiếng súng không còn thì sự âu lo đó không vì thế mà bớt đi. Lòng má tôi rối bời lại cộng thêm bất ổn vì những đứa con đang bị cưỡng bức lao động khổ sai nơi chốn rừng sâu nước độc
Trong bốn chị em gặp nhau lần này thì chú Bé người em kề tôi là người mà hai anh em chúng tôi chưa hề gặp nhau kể từ năm 1973. Cũng đã 45 năm. Những năm chiến tranh đơn vị của tôi và chú ấy khác nhau . Ngày 31/03 khi Qui Nhơn hấp hối tôi đang ở Bình Định còn nghe tin chú ấy đang ở Chu Bà Đờn cách tôi 8 cây số. 12 giờ trưa tôi đứng ở cầu Bà Gi có ý định đợi đơn vị chú rút quân xuống đi cùng , nhưng không đợi được. Chiều hôm đó khi tôi ra ghe để đi về hướng Nam thì đơn vị chú ấy lại kéo về bờ biển Qui Nhơn hy vọng tàu Hải Quân đến đón , nhưng cuối cùng thì không còn ai, Đường bộ đã bị chận ngang đèo Cù Mông trên quốc lộ 1 đã biến Qui Nhơn thành một cái rọ nhốt đoàn quân thất trận. Đơn vị pháo binh của chú như con rắn mất đầu kéo vào quân y viện Qui Nhơn nằm dọc theo bờ biển trú và phó mặc cho số phận. Bên trong nhà xác của Quân y viện nhiều xác của những quân nhân tử trận còn bị bỏ lại. Người sĩ quan tên Trứ là bác sĩ của Quân y viện nói "Họ là những anh em của mình, chúng ta nên làm một điều gì đó để đáp nghĩa“. Những người còn sống đang chờ chết khiêng những người đã chết xếp hàng đưới trụ cờ . Họ lần lượt chôn đồng đội mình trong niềm tuyệt vọng. Tổng cộng 47 người được xếp ba lớp chồng lên nhau.

Bốn mươi ba năm kể từ cuối tháng 3-75 oan nghiệt không biết những linh hồn của những người đã chết trong nấm mồ tập thể kia có được siêu thoát hay không và những người còn sống giờ ai còn hay mất? Những người đào hố chôn đồng đội giờ chỉ còn hai người lưu lạc nơi hải ngoại. Chú Bé em của tôi là một trong hai người đó. Đó là những chứng nhân bất đắc dĩ cho ngày cuối cùng của cuộc chiến tại bờ biển Qui Nhơn. Sau khi lấp đất xong đưa tay chào vĩnh biệt đồng đội những người lính còn sống mới chịu buông tay cho phe thắng trận tiến vào bắt trói và dẫn đi. Những ngày cuối tháng ba của đầu tháng tư Qui Nhơn vẫn còn hâm hấp nóng dù ngoài khơi có gió biển thổi vào. Em của tôi ở tù cho đến năm 79 sau khi được thả ra theo gia đình bên vợ xuất cảnh sang Đức. Khi chú đi thì tôi vẫn chưa được thả cho nên xem như hai anh chúng tôi không gặp cho đến bây giờ.

Bốn mươi ba năm khoảng thời gian quá dài để trở thành quá khứ cần phải quên đi. Khi bạn mua một đôi giày mới chẳng lẽ bạn đi chân đất đến cửa tiệm. Lẽ dĩ nhiên khi đến đó bạn vẫn phải mang đôi giày cũ. Chuyện đó giống như một quá khứ của một con người. Hiện tại của bạn dù bạn có mang đôi giày mới thì hai bàn chân bạn cũng đã từng mang đôi giày cũ. Cho dù bạn đã cởi nó ra nhưng đôi chân đó đã từng quá khứ đi cùng.

Bốn chị em chúng tôi tóc ai cũng đã bạc màu sương khói. Lần gặp nhau đây cũng có thể là lần duy nhất bởi vì cuộc sống và thời gian còn lại để hiện hửu trên thế gian không còn bao nhiêu lâu nữa. Cộng tuổi của bốn người lại cũng ngót nghét gần 300. Ba trăm tuổi ba thế kỷ chứ ít ỏi gì.

Con bé Tuyến còi cọt đứa con gái út theo chị Man từ VN sang nay là một thạc sĩ vô cùng xinh đẹp. Hôm nay là đám cưới của nó, tạo cơ hội cho bốn chị em tôi gặp nhau. Đâm anh chị của nó cũng là con cháu của chúng tôi được nghe kể lại chuyên nhà họ Dương giữa cơn biến động của lịch sử đúng vào ngày 30/04 của 43 năm về trước.. Chúng nó và bốn chị em tôi ngồi cùng nhau. Nhìn hình ảnh sum họp này tôi thoáng thấy trong cuộc sống không có kẻ già đi mà chỉ có những người trẻ được thời gian tặng thêm vài nếp nhăn mà thôi. Khoảnh khắc đó được buộc dưng lại qua những tấm hình đúng 43 năm Việt Nam rơi vào tay cộng sản đẩy một nửa gia đình tôi đến tận nơi này.

Vancouver 30-04-2018
Quan Dương

 

* Ghi chú hình bốn chị em
Quan Dương là người đứng thứ ba tính từ trái sang

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013