Thơ

Nỗi Buồn Tôi - Tuyền Linh

1 1 001

Có một nỗi buồn tôi
Chìm sâu trong tâm thức
Khó ai mà biết được
Cũng chẳng biết làm gì

Mỗi người ôm tư riêng
Như con sâu trong kén
Tôi yêu em dài ngắn
Là chuyện của riêng tôi

Trên hai đường song đôi
Em đi… còn tôi đứng
Nhìn theo, tôi lượm được
Bộn bề là niềm vui

Bên kia đường song đôi
Dấu chân em để lại
Tôi đi mót nhặt mãi
Làm của cải để đời

Ấy thế mà tốt thôi
Có buồn vui lẫn lộn
Nỗi buồn tôi vô tận
Nụ cười em vô biên

Nhờ thế tôi có thêm
Những phút giây tình ái
Vốn liếng còn gì nữa
Ngoài nụ cười của em

Hoàng hạc vỗ cánh đêm
Khát khao ngày nắng mới
Nhưng ngày tình ai đợi
Bởi đêm chẳng là ngày

Bên kia quả địa cầu
Mùa thu về êm ả
Tươi vui em cười mãi
Tôi lặng lẽ giấu lòng

Em mặc áo trắng trong
Như hồi còn đi học
Tôi tức thì động bút
Vẽ vội mắt môi thơm

Mùa thu nghe dỗi hờn
Ẩn sâu trong góc khuất
Lạy trời em đừng biết
Tôi yêu em…yêu em…! ?

Tuyền Linh

Bóng Thời Gian - Nguyễn Đức Nhơn

a15357670b6b2b802c8adc8bac6c5452

Hưng phế ngàn năm giấu mặt
Cổ kim luận tội anh hùng
Trái đất ngàn năm què quặt
Sao khuya rớt giữa muôn trùng

Hình nộm mặc áo long bào
Xua tay đuổi bầy ngạ quỷ
Mặt nạ ngàn năm giấu kỹ
Bùa mê rải khắp tinh cầu

Mặt đất khép kín hà đồ
Lạc hồn bùa mê thuốc lú
Ngậm ngải đi tìm quá khứ
Rừng xanh áo vải khăn sô

Tượng đá cúi mặt ngủ vùi
Hình như một lần mở mắt
Cát sỏi bầm gan tím mật
Giật mình khép vội con ngươi

Trống đồng phù điêu bỏ phế
Hưng vong tuổi đất dạy thì
Nhật nguyệt ô đề bạch thố
Lần tay tính tuổi sao Vi.

Nguyễn Đức Nhơn

Trăng Thề - Songthy

Đưa tay vớt ánh trăng thề
Bóng lồng đáy nước trôi về nơi đâu
Thương nhớ ai, trăng úa màu
Hay trăng cũng muốn chia sầu cùng ta
Đêm nao dưới bóng trăng tà
Đôi lòng hợp tấu khúc ca ân tình
Bao lời hải thệ sơn minh
Hòa vào ánh sáng lung linh trăng thề
Người giờ biền biệt sơn khê
Để trăng lạnh lẽo bốn bề hoang vu
Cung đàn xưa với lời ru
Còn chăng, hay đã mịt mù xa khơi
Trăng lồng đáy nước chơi vơi
Lắng sầu thiên cổ, một đời đam mê
Gió reo lời gió não nề
Đưa tay với ánh trăng thề, xót xa.
 

Songthy

Ông Lão Vô Gia Cư - Nguyễn Đức Nhơn

12968647 67

Đêm đông lạnh
Gió từ phương bắc
Thổi từng cơn cắt thịt xé da
Thành phố lên đèn
Phố thị phồn hoa
Nào ai biết dưới gầm cầu xa lộ
Một cụ già co ro trong tấm chăn rệu rã
Gió rít từng cơn
Bóng đêm mù mịt
Một đêm đông
Rồi lại một mùa đông

Ông lão già nua
Tuổi tác chất chồng
Trên vai gánh
Một trời bất hạnh.

Mặt trời lên
Ánh bình minh lắp lánh
Tỏa muôn màu
Muôn vẻ
Muôn hương
Ông lão già nua
Chống gậy lên đường
Một ngày mới
Trong nhọc nhằn thống khổ.

Cuối năm ấy
Cụ già không còn nữa
Ngã tư đường
Xe cộ vẫn ngược xuôi
Ông lão ra đi
Ông lão đã đi rồi
Như một giấc chiêm bao 
Không có ngày trở lại

Trời vào đông
Ta nghe lòng ái ngại
Còn bao nhiêu nữa
Kẻ không nhà ?
Dưới gầm cầu
Nghe từng chiếc xe qua
Rồi bỏ đi trong âm thầm lặng lẽ…

Nguyễn Đức Nhơn

 

Đông Ơi - Lê Thị Ngọc Nữ

 finland 1180x610

Đông ơi! Ta cùng về Đà Lạt
Xuống phố tinh mơ trắng sương mù
Ngọn thông lồng nắng reo xào xạc
Quyện cả lời tình lưu luyến thu

Đông ơi! Sao Dã Quỳ không ngủ?
Tà Nung, hoa trải lụa kín đồi
Bâng khuâng nhung nhớ hương mùa cũ
Nũng nịu vàng ươm vương áo tôi

Đông ơi! Sao dạ bỗng bồi hồi?
Gió bay tóc gội nắng chiều say
Ngày xưa rơi rớt... Ta lạc lối
Tìm nhau, lặng nhớ một vòng tay!

Đông ơi! Ta về ai có hay?
Lối xưa lặng lẽ đếm chiều phai
Ta gom gió gói vào trong áo
Giữ cả mùa đông của thuở nào...

Lê Thị Ngọc Nữ

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013