Thơ

Biển, Em Và Tôi - Nguyễn Đức Nhơn

6969b19da0806fff21523b2c53e7f4c4 001

Biển quê tôi muôn đời ôm bóng nắng
Cồn cát nằm phơi ngực trắng quanh năm
Cũng có lúc biển vô tình dậy sóng
Mây bốn mùa theo gió núi về thăm

Em xa vắng có nhớ mùa hạ biển
Thành phố buồn vẫn đợi bước chân em
Biển Cali mỗi lần nghe sóng vỗ
Có làm em nhức nhối buồng tim?

Nhớ những lúc xôn xao mùa biển động
Lũ học trò vắng bóng những chiều hôm
Tôi và em vẫn thì thầm trong gió
Đợi đêm về nghe sóng vỗ triền miên

Em yêu dấu có bao giờ em khóc
Khi cuộc đời là hai ngả chia ly
Tôi và em xa nửa vòng trái đất
Biển mủi lòng thương kẻ ở người đi

Thôi em nhé vốn là loài chim biển
Chim vô tình cánh bạc vỗ bờ xa
Biển và tôi đã mấy lần bật khóc
Biển muôn đời vẫn dạo khúc tình ca

Nguyễn Đức Nhơn

Tháng Ba Côn Đảo - Nguyễn An Bình

2060803

Anh đưa em qua hết một cung đường
Tháng ba rồi hoa anh đảo vẫn nở
Đường ven biển nghe thì thầm sóng vỗ
Một bên rừng một bên biển khơi xa.

Phải áo em làm trắng một mùa hoa
Mang hơi thở nồng nàn hương dã thảo
Vạt nắng vàng cùng sắc xuân biển đảo
Để tình anh vương sắc thắm mây trời.

Tiếng em cười hòa trong tiếng biển khơi
Hương vị biển sao mặn mòi đến thế
Gió hãy đưa lời tình anh vừa kể
Cho hồn hoa rực rỡ đến nao lòng.

Những chùm hoa như mây trắng bềnh bồng
Tuổi thanh xuân theo chân người giữ đảo
Hoa dịu dàng kiên cường trong gió bão
Làm say lòng bao khách lạ qua đây.

Sắc hoa đào làm anh phải ngất ngây
Nở trong anh lời thì thầm của sóng
Nước triều dâng con dã tràng lóng cóng
Có một loài hoa nhớ đến vô cùng.

Côn Đảo 18-3- 2018

Nguyễn An Bình

Tỉnh Rượu Chưa? - Hồ Chí Bửu

vinh phuc 1

Bên kia thức thì bên nầy sắp ngủ
Xa mịt mù- nửa trái đất- thênh thang
Xa mịt mù - sao tình lại vương mang
Từ thiên cổ chữ tình là khó giải

Trời sinh ta - bẩm sinh là mê gái
Ca tụng hoài sắc đẹp những loài hoa
Tán tụng hoài những sắc đẹp kiêu sa
Thà chết đứng tôn hoa làm thần tượng

Và cứ thế - ta sống bằng hoang tưởng
Vẫn nhọc nhằn trong ý tưởng say mê
Đi quá xa nên quên mất lối về
Đời trầm thống - ta thành tên dại gái

Ừ cứ thế - cả đời ta lỡ dại
Đã chọn rồi nên cứ thế mà say
Đã chọn rồi nên đến lúc ta đai (die)
Ta mới hết làm thơ tình tán gái…

Hồ Chí Bửu

 

Bến Đợi - Nguyễn Đức Nhơn

dai nuoc phan thiet

Sông nước chiều thu gợn sóng buồn
Mây trời bảng lảng, bóng chiều buông
Thuyền em đỗ bến phương nào nhỉ?
Có nhớ quay về thăm cố hương?

Lầu nước buồn hiu đứng đợi em
Bến xưa chiều xuống phố lên đèn
Thuyền đi bỏ lại dòng sông vắng
Bỏ lại bao mùa trăng ấm êm

Chiều xuống Mường giang nước lững lờ
Mấy mùa sương khói dệt thành thơ
Màu hoa phượng thắm đâu rồi nhỉ?
Chỉ thấy hoa tàn rơi xác xơ

Thuyền đi, đi mãi không về bến
Cốc rượu giang hồ cũng ngấm say
Có biết bao mùa hoa phượng nở?
Và biết bao mùa hoa trắng bay?

Tượng đá đìu hiu đứng đợi ai
Bến xưa ngày ngắn nhớ đêm dài
Người đi - Đi mãi - Người đi biệt
Có biết trên đầu tóc lén phai?

Nguyễn Đức Nhơn

Chào Thua - Nguyễn Đức Nhơn

Cúi đầu Chào

Chào Thua

chập chờn
nửa tỉnh
nửa say
nửa yên phận bạc
nửa cây cú đời

theo em suốt mấy năm trời
chưa nghe em nói một lời yêu ta!

biết em
nửa chính
nửa tà
nửa nâng niu
nửa chà đạp nhau
than trời
trách đất được sao?
thôi đành
ngả mũ cúi đầu chào thua!

Nguyễn Đức Nhơn

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013