Thi Ảnh

Thơ

Thơ

Khi Em 17 - Thiếu Khanh

Với Phạm Văn Hạng    cafe với Hạng Phạm Văn ở khu Hoà Bình

 

Khi Em 17 - Thiếu Khanh

Em là cô tú năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử lòng
Thầm chấp tay em mười ngón dại Khanh
Ai ngờ em bẻ dễ như không.

Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối lòng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo

Hớn hở bên anh chiều chủ nhật
Ngày vui nên phố cũng đông người
Bước trong lành lạnh màn sương nhạt
Vân níu tay anh nhoẽn miệng cười.

Chưa biết làm duyên chưa biết lẫy
Như con chim hót sớm mai hồng
Lòng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không?

Em vẫn hồn nhiên và nhí nhảnh
Nào hay giờ phút cứ vơi dần
Sài Gòn chẳng mấy ngày se lạnh
Anh sẽ se lòng nhớ Ngọc Vân!

Dalat, 1965
(Nghìn Xưa Để Lại)

GHI CHÚ:
Sáng nay ngồi sau xe máy Phạm Văn Hạng Phạm Văn chạy trên đường Phan Đình Phùng Dalat, mình nhớ “cô bé” ngày xưa trên con đường này hơn 50 năm trước, trong 2 bài thơ của TK: “Ngọc Vân” và “Khi em mười bảy”. Đọc cho Hạng nghe vài đoạn “Khi em 17” nhưng không nhớ nhà nàng ở chỗ nào nữa. (Facebook, 20.01.2018)

COMMENTS:
...
Rose Kiều Em đã nói rồi mà, thơ của anh khi đọc thì muốn nghe hoài cứ bên tai mình những vần thơ tình ngọt ngào quá đổi, chắc nàng Ngọc Vân không khỏi tan nát....
Thieu Khanh Không đâu, Rose. Hồi đó Ngọc Vân còn ngây thơ và... con nít lắm, dù đã đỗ tú tài 1, không như nhiều thiếu nữ bây giờ, cho nên nàng không hay biết gì hết! Và do những biến đổi vô tình của cuôc sống nên sự việc chỉ dừng lại ở đó.
Vả lại, trước đó, như thể tiền định, trong bài thơ “Ngọc Vân” anh đã có hai câu cuối:
Nữa sau dù biết u hoài
Cũng xin cách trở cho dài nhớ nhung...
Rose Kiều Đúng vậy anh, e cũng hiểu sơ bài thơ tình này nên nàng Ngọc Vân sẽ không khỏi tan nát ... khi nàng hiểu ra sao lúc ấy mình ngây khờ thế nhỉ!

...
Tan Dinh Do Lòng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không ?
Thích nhất hai câu này
Chắc anh là người tình đầu [của] cô bé bẻ gẫy sừng trâu này ?!

Thieu Khanh Có lẽ không đối với cả hai, anh Tan Dinh Do. Nàng không là tình đầu của tôi, và có lẽ tôi cũng không là tình đầu của nàng. Ngọc Vân là em gái của bạn tôi, rất hồn nhiên, có lẽ chưa biết yêu. Vì tôi là bạn của anh nàng, nên nàng mặc nhiên coi tôi như anh. Chỉ có gã làm thơ mơ mộng hảo huyền rung động trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nàng thôi.
Nếu bây giờ Ngọc Vân còn đang ở đâu đó trong nước hay ngoài nước, đọc được bài thơ này, có lẽ nàng ngạc nhiên lắm. Nàng có... "tan nát" như Rose Kiều nói trên kia không thì mình cũng không biết! Nhưng hơn nửa thế kỷ, bao nhiêu nước chảy qua cầu rồi, còn gì nữa! Chỉ là dấu giầy kỷ niệm "nghìn xưa để lại" mà thôi. Nếu tình cờ đọc được bài thơ, tâm trạng nàng có lẽ cũng giống như được tả trong hai câu thơ cuối trong bài “le Sonnet” của nhà thơ Pháp Félix Arvers (le Sonnet d’Avers):
elle dira, lisant ces vers tout remplis d'elle :
« quelle est donc cette femme ? » et ne comprendra pas. »
(đọc hết bài thơ nói về mình, nàng thốt lên:
“người phụ nữ này là ai nhỉ? Và nàng không hiểu gì cả)

được nhà văn Khái Hưng dịch thoát như sau:

“Xem thơ nào biết có mình ở trong
Lạnh lùng lòng khẽ nhủ lòng
Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây!”

Thiếu Khanh

Về Trong Sương Sớm Mai Châu - Nguyễn An Bình

 An Binh

Đường lên sương sớm Mai Châu
Đèo cao tây bắc hoa lau trắng rừng
Suối len lỏi xuống đồi thung
Em ngồi dệt vải thoắt từng tay đan.

Luồn go bắt sợi chỉ vàng
Tươi màu thổ cẩm chéo khăn dịu dàng
Má hồng đượm bếp lửa than
Khói nhà ai tỏa mênh mang chân đồi.

Vách cao sương phủ đỉnh trời
Hang Chiều em ngóng mây trôi cuối ngàn
Góc sàn chia chén rượu cần
Thơm mùi ngô nướng cơm lam măng nguồn.

Gà đồi cá suối nếp nương
Rau rừng lợn mán lửa rơm ấm nồng
Môi con gái Thái tươi hồng
Mai về xuôi vẫn bềnh bồng mắt em.

Mai Châu, tháng 11-2017
Nguyễn An Bình

Ở Huế - Nguyễn An Bình

cau truong tien afb29

Một ngày ở Huế đi không hết
Cơn lũ vừa qua bão chợt về
Cầu ngói Thanh Toàn mưa chẳng ngớt
Đôi bờ sóng cuộn vỗ chân đê.

Về qua Quốc Học qua Đồng Khánh
Nhớ áo dài xưa tím qua cầu
Mấy nhịp Tràng Tiền soi bóng nước
Nghiêng bờ vai nhỏ ướt mưa ngâu.

Chợ Đông Ba nhìn sang Gia Hội
Hàng cau Vỹ Dạ biết tìm đâu
Thời gian nhấn chìm bao phế tích
Lăng tẩm đền đài lắm biển dâu.

Ai ngược dòng Hương lên Hòn Chén
Huyền Không Sơn Thượng tiếng chuông sầu
Em có theo anh về Đại Nội
Tìm hương hoa sứ bến Văn Lâu?

Ở Huế một ngày đi không hết
Chút tình gởi lại phá Tam Giang
Chén rượu chiều nay say chếnh choáng
Hoàng hôn còn rải bụi lên sông.

Huế, tháng 11-2017
Nguyễn An Bình

Lên Tây Bắc - Nguyễn An Bình

Bach Moc Luong tu ve dep vuot moi gioi han Youivvu 800x445

*Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
(Tây Tiến-Quang Dũng)

Đường lên tây bắc đèo thăm thẳm
Qua Lương Sơn xanh biếc núi rừng
Leo Dốc Cun triền cao vực hiểm
Đèo Thung Khe mấy chặng mù sương.

Em thấy gì trên đồi đá trắng
Thơm mùi ngô nướng quán ven đường
Phong lan ngóng núi không buồn nở
Mai xuôi theo người nỗi nhớ thương?

Chân đồi ai đốt chiều lên khói
Bản Lác thơm lừng cơm nếp xôi
Mê gái Thái múa xòe đêm hội
Bếp lửa hồng đỏ rực mùa vui.

Áo thổ cẩm còn tươi nét chỉ
Cam Cao Phong đẹp ửng da người
Em có mơ cùng ta leo dốc
Lên hang Chiều ngắm vạt mây trôi?

Núi giăng màn trôi trong sương sớm
Đàn bò về theo tiếng mõ khua
Mai xuống phố thương mây cùng suối
Nhớ một người cùng ánh trăng xưa.

Mai Châu, tháng 11-2017
Nguyễn An Bình

Mùa Xuân Mới - Lê Thị Ngọc Nữ

 maxresdefault

Mùa Xuân Mới

Sân nhà sáng nay
Bật nụ nhành mai
Nghiêng nghiêng giọt nắng vàng lay
Đong đưa ngọn gió hây hây má hồng

Đẩy lùi mùa đông
Xuân đến thơm nồng
Xuân ơi bao nỗi chờ mong
Ngày vui én liệng cõi lòng khát khao

Một thoáng xuyến xao
Vạn vật thay áo
Nhớ sao xuân cũ năm nào
Quây quần bếp lửa bên nhau đón mùa

Thời khắc giao thừa
Xuân vui gõ cửa
Gom bao kỷ niệm xa xưa
Hương trầm nghi ngút ta chưa phai nhòa

Xuân gọi trong ta
Hoa nắng chan hoà
Mây trời xoã tóc thướt tha
Điểm tô cho dáng xuân ngà ngọc sang

Hồn thơ chứa chan
Một trời tươi sáng
Chúc mừng năm mới an khang
Đón xuân Mậu Tuất muôn vàn điều may!

Duyên Xuân

Bước Xuân
Bâng khuâng trong gió
Én về trước ngõ chao nghiêng
Bầu trời trong vắt mây hiền ngẩn ngơ

Vần thơ
Bất ngờ rung động
Chuông chùa ngân vọng xa xa
Rung rinh một nhánh mai hoa hé cười

Người người
Mặt tươi như tết
Đã qua đi hết nhọc nhằn
Những ngày tháng cũ bâng khuâng lùi dần

Bất tận
Cỏ vận áo xanh
Bình minh lóng lánh sợi vàng
Thơm hương nắng mới Xuân tràn muôn nơi

Chơi vơi
Tuyệt vời khúc nhạc
Ta nghe hồn lạc Đào Nguyên
Một mùa Xuân ngát đẹp duyên cùng người.

Nói Với Mùa Xuân

Mùa xuân đến thật gần rồi đó
Nghe đâu đây trong gió tiếng chim
Trời xanh mây nhẹ êm đềm
Muôn hoa khoe sắc bên thềm đợi xuân
Đón xuân nay bâng khuâng xuân cũ
Nhớ thiết tha khúc vũ pháo vang
Giao thừa nghi ngút hương vàng
Chắp tay thành khẩn an khang nguyện cầu
Xin xuân đến ở lâu xuân nhé
Cho niềm vui nhỏ bé thêm dài
Xuân về tay xiết chặt tay
Cùng nhau cho thỏa tháng ngày xuân vui.

Hương Xuân

Xuân sang nở thắm cánh hoa đào
Nắng nhuộm tươi màu gió xuyến xao
Rơi chậm chiều vàng chao chênh vắng
Nhẹ nhàng dáng ngọc trắng chiêm bao
Hơi xuân thoang thoảng tung cửa mở
Ngây ngất sen hồng nở trước ao
Hương hoa huệ trắng nao trong dạ
Thả hồn lặng nhớ ngã xuân nao.

Dáng Xuân

Xuân tươi thắm đang về mơn hoa lá
Sợi nắng vàng đong đưa thả hồn thơ
Trước sân nhà mai bung nụ bao giờ
Đôi én liệng chao nghiêng mơ trời biếc

Bóng Mẹ già trước thềm trông mãi miết
Đứa em tôi xa biền biệt năm tròn
Mùa xuân về lòng mẹ bớt héo hon
Thôi mong nhớ vì đàn con hội tụ

Xuân rộn ràng gợi yêu thương ngày cũ
Chiều ba mươi vui thích thú lửa hồng
Nồi bánh chưng với ánh mắt chờ trông
Giao thừa đón hương trầm lồng tiếng pháo

Dáng ngọc ngà Xuân ươm tươi màu áo
Nắng dịu dàng điệp khúc dạo cung tơ
Hoa bướm say trên lối nhỏ đợi chờ
Ngày tươi thắm cùng Xuân mơ hạnh phúc!

Gọi Xuân

Mây khoác áo thiên thanh
Gọi gió mùa xuân tới
Giọt sương đậu long lanh
Mỉm cười chào ngày mới

Bao ngày ta mong đợi
Nàng xuân đã trở về
Cỏ cây tươi phơi phới
Gọi mùa với đam mê

Bước mưu sinh xa quê
Gom nhặt từng nhung nhớ
Xuân nay con lại về
Đẹp màu mai, đào nở

Lối quen xưa đợi chờ
Dáng mẹ già thương quá
Mái tranh khói lam mờ
Thơm thơm mùi hương rạ

Bên mẹ là tất cả
Ôi đẹp quá mùa xuân
Phút giao thừa ấm lạ
Nghe mõ chùa bâng khuâng...

Giọt Nắng Xuân

Giọt nắng xuân ấm áp
Rơi vào trong mắt em
Nồng cháy và dịu êm
Trao muôn vàn say đắm

Giọt nắng xuân ươm thắm
Hoa cỏ đón mùa vui
Ru ngày đông ngủ vùi
Gọi én về chao liệng

Giọt nắng xuân quyến luyến
Mơn man mãi gót hài
Cô bé tròn mắt nai
Tà áo dài bối rối

Giọt nắng xuân nông nổi
Hôn đôi má em hồng
Xao xuyến để chờ trông
Mơ ngày nên duyên mới

Giọt nắng xuân vời vợi
Đong đưa tình gần xa
Ong bướm bay la đà
Em_nụ hoa hàm tiếu

Giọt nắng xuân thấu hiểu
E ấp mở vườn hồng
Tuổi mười tám mênh mông
Môi khẽ chờ giọt nắng.

Nhớ Một Mùa Xuân

Phố núi của ngày xưa
Mimosa nở thắm
Chúng mình vừa say đắm
Nở cùng xuân đất trời

Đà Lạt hoa tuyệt vời
Hoa Đào hồng phố núi
Chiều xuân êm rong ruổi
Mơ màng ngắm sương rơi

Chiếc lá lạc chơi vơi
Anh hoạ thơ lên đấy
" Yêu em nhiều biết mấy
Ngôn ngữ bất lực rồi "

Chuyện ngày xưa bồi hồi
Nhớ một bàn tay ấm
Anh bây giờ xa lắm
Như vì sao vút cao

Xuân lại về nôn nao
Chân lần về chốn cũ
Hàng liễu xưa ũ rũ
Khơi kỷ niệm xa xăm...

Thoắt hơn hai mươi năm
Chuyện ngày xưa dang dở
Bao lần hoa Đào nở
Gửi anh bấy nhớ thương.

Lê Thị Ngọc Nữ

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013