Thi Ảnh

Nguyễn Thị Thanh Dương

Vị Nho Chua Đầu Mùa - Nguyễn Thị Thanh Dương

Thanh Dương He 2009 b 001

Cuối cùng thì Quân cũng tìm thấy nhà Hào sau hơn 2 tiếng lái xe từ Westminster đến San Diego.Ngôi nhà nằm trên một khu đồi dốc,trước sân có hai cây Crepe Myrtle đang ra hoa,những chùm hoa đỏ,thoáng trông như loài hoa giấy,làm Quân nhớ đến những mùa Hè ở Texas mà một thời anh đã ở đó,có những con đường lộng lẫy một màu hoa đỏ Crepe Myrtle,làm cái nóng mùa Hè như dịu lại. Ở thành phố này,Crepe Myrtle ít thấy hơn.
Người mở cửa đón Quân chính là Hào,hai người bạn ôm nhau mừng rỡ.Hơn 5 năm sau họ mới gặp nhau kể từ hôm đám cưới của Hào,mỗi người một nơi,sự bận bịu của cuộc sống,nên chỉ vài giờ bay là gặp nhau cũng là điều không dễ thực hiện.
Hôm nay,nếu Quân không đi Calif. vì công việc thì chưa chắc có lần gặp gỡ này.
Bước chân vào nhà,Quân đã ngửi thấy một mùi hoa thơm làm anh dễ chịu,quên hết sự mệt mỏi vừa lái xe lúc nãy.Hai người hỏi thăm nhau và nói chuyện đủ thứ,dù thỉnh thoảng họ vẫn liên hệ với nhau bằng phone,hỏi thăm qua loa thông lệ,khi gặp mặt thật thì dường như có nhiều điều để nói hơn.
Họ là đôi bạn thân từ hồi Trung Học,xong Đại học,mỗi người một nơi,Hào đã yên ấm gia đình,có một đứa con trai,còn Quân vẫn long đong với nhiều mối tình,nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy mình thực sự hạnh phúc.
Tạm vơi câu chuyện Hào mới thông báo cho Quân biết là chiều nay có bữa tiệc sinh nhật của vợ Hào,ngẫu nhiên mà Quân đã đến đúng lúc.
Quân vào phòng tắm,lại một mùi hoa thơm làm anh ngây ngất,mùi thơm tự nhiên chứ không phải mùi của dầu thơm hoá chất.Quân đã thấy một dĩa sứ trắng nhỏ đầy ắp những cánh hoa Ngọc Lan để một góc bên cạnh chỗ rửa tay .
Anh mở vòi nước,những tia nước nhỏ mát lạnh cùng với mùi hoa thơm làm Quân thích thú.Anh quên mất ngoài trời đang là mùa Hạ,và hôm nay San Diego nóng lên tới 90 độ F.
Quân ra ngoài với mái tóc không cần chải,sau khi lau khô,anh lấy những ngón tay xới tóc lên,chốc nữa những ngọn tóc lại bồng bềnh như thói quen không thể nào thay đổi.Mái tóc dầy và đẹp của Quân càng làm cho gương mặt anh thêm vẻ phong trần và quyến rũ .Anh biết điều ấy.
Căn nhà thật tuyệt vời vì có mùi thơm của hoa Ngọc Lan !
Quân thốt lên những lời khen tặng thật tình.
Anh nói đúng đấy,nhưng anh có biết hoa Ngọc Lan có từ đâu không?
Đó là giọng nói của một cô gái làm Quân giật mình,anh ngỡ ngàng quay lại.Từ phía bếp cô gái đứng đó mỉm cười,bất ngờ như trong cổ tích:
Chào anh!
Tôi xin lỗi,tôi cứ tưởng là Hào còn đang ngồi đợi tôi ở ngoài phòng khách.
Vâng,nhưng anh Hào vừa mới đi đón vợ từ một tiệm làm tóc.Vậy anh có muốn ra sân sau coi hoa Ngọc Lan không?
Tôi xin được vâng lời cô.
Rồi Quân tự giới thiệu:
Tôi là Quân…
Em biết rồi,là bạn thân của anh Hào chứ gì?Lúc nãy em vừa làm bếp vừa nghe lóm câu chuyện của hai anh.Còn em là Giang,em vợ của anh Hào.
Giang xinh đẹp,vốn là người đàn ông luôn được các người đẹp chạy theo yêu chiều,Quân kiêu ngạo và lạnh lùng, cũng phải lần đầu tiên thấy mình bối rối:
Tôi chưa bao giờ biết rằng Hào có một cô em vợ dễ thương như cô,
Giang tinh ngịch mỉm cười:
Em cũng chưa bao giờ biết rằng anh Hào có một người bạn khéo nịnh như anh.
Giang mở cửa sau ra vườn,Quân theo chân nàng.Bên phải mảnh vườn,gần cửa sổ bếp là hai cây hoa Ngọc Lan cao gấp rưỡi đầu người đang nở hoa,những cánh hoa màu trắng,thon thon như những ngón tay con gái tuổi Xuân thì đang nép mình sau màu xanh của lá.
Giang hái mỗi cây một cánh hoa và đưa cho Quân:
Hai loại hoa khác nhau đấy,anh thử ngửi xem mùi hương nào anh thích hơn?
Tôi chịu thôi! Chẳng khác nào Giang bảo tôi chấm điểm cả hai người con gái đều đẹp.
Vậy thì anh tham lam lắm!Cây này là hoa Ngọc Lan màu trắng,mùi thơm dìu dịu,còn cây kia là hoa Hoàng Lan màu ngà,mùi thơm nức nở.Cả hai đều ra hoa quanh năm,nhất là vào mùa Hè.Chị em bảo rằng,khuya ra vườn mùi thơm nồng nàn hơn anh ạ,có lẽ vì sương khuya và đêm thì thanh vắng.
Bạn tôi thật là hạnh phúc,có một mái gia đình,có một vườn khuya để những đêm vợ chồng ra thanh thản giữa thiên nhiên hoa lá…
Chị của em chỉ thích vườn thôi,còn người làm nên khu vườn này là công của anh Hào .
Giang chỉ những chậu hoa gần đó:
Kia là hoa Đại, đủ màu: vàng,hồng,trắng,anh Hào collect từ Hawaii cơ đấy.
Quân dạo quanh,thấy những cây Japenese Marble lá màu tím như lá tía tô,và đằng kia là hai gốc cây to xoè bóng mát được nối liền hai đầu bằng một chiếc võng to.
Mảnh vườn có một tí mà Hào trồng nhiều loại hoa quá!
Khu vườn này rộng hơn anh tưởng.Hãy theo em!
Giang vui vẻ bước đi,hình như nàng cũng yêu thích khu vườn này và được dẫn người khác đi khắp vườn là để được chia sẻ cùng nàng cảm giác ấy.
Quân đứng dưới bụi tre già tận cùng của mảnh vườn,và ngạc nhiên thấy nơi đây lại có một con đường dẫn xuống thấp hơn.Thì ra đây là một căn nhà trên đồi,vườn sau rất rộng, dốc rất cao và trải dài xuống tận chân đường.
Đúng như Quân nghĩ,Giang giải thích:
Anh Hào đã san phẳng một ít thành khu vườn trên,phần đất còn lại là khu vườn dưới,chia thành những bậc thang như thế này để khu vườn đỡ dốc,thoai thoải hơn,thế mà đôi lần em cũng trượt chân suýt ngã vì dốc đấy.Mỗi bậc thang là bao nhiêu công lao của anh ấy,khuân đá về lát những lối đi,hai bên xum xuê bao nhiêu cây trái,nào nhãn,vải ra hoa tháng Tư,Táo Tàu tháng Năm, ổi xá lỵ tháng Sáu,còn cây chanh kia ra hoa, ra trái quanh năm…
Giang làm tôi thích mê khu vườn rồi đấy.
Nhưng anh có biết cây mãng cầu này phải lấy phấn từ hoa đực chấm vào hoa cái thì mới ra trái không? và anh có biết là cây Hass Avocado kia ra trái năm nay nhưng sang năm mới ăn được không?
Rồi nàng dí dỏm trả lời thay anh:
Đó là lý do tại sao trái Hass Avocado ở chợ bao giờ cũng mắc tiền hơn các loại trái cây khác.
Quân thán phục:
Giang là nhà vạn vật học hồi nào thế?
Em nghe anh chị em kể,và anh Hào vác về nhà một đống sách về cỏ cây hoa lá,chị em bảo sắp sửa mở thư viện được rồi.
Xong,Giang đi như chim nhảy từ bậc thang này xuống bậc thang khác,Quân theo không kịp.Giang đã chạy đến bên hàng rào toàn là Nho leo,che khuất vườn nhà bên cạnh,anh trông thấy những chùm nho xanh treo nặng chĩu bên hàng rào,nàng hái vài trái nho ăn thử và gọi anh:
Anh có muốn ăn thử mùi nho chua đầu mùa không?
Nàng chìa ra cho anh những trái nho nhỏ xíu bằng đầu ngón tay út,anh bỗng trở thành một cậu học trò ngoan ngoãn,làm theo lời Giang,mùi nho chua nhưng thơm tho,không biết mùi thơm của nho hay của tay người đã hái?
Em rất thích mùi nho chua đầu mùa, vị chua thanh tao,lạ lùng.Còn anh,có thích không?
Nàng luôn nói với anh bằng những câu hỏi thật dễ thương.
Khi Quân gật đầu thì Giang níu những giây nho,lựa một chùm để hái,nàng hỏi ý anh:
Em hái cho anh chùm này nhé?
Nhưng nàng chưa kịp hái thì lúc ấy có tiếng chó sủa thật to từ vườn bên cạnh,một con chó cao to đang giận dữ chồm lên hàng rào,như muốn xông lên xé xác người đã đụng vào hàng rào nhà nó.Giang sợ hãi quay ra để chạy,nàng va vào người Quân,anh chỉ kịp dang tay ra ôm lấy nàng,cả hai loạng quạng sắp ngã,dưới chân họ là đất dốc và đầy cát bụi.
Giang ngượng ngùng thoát ra khỏi tay anh,trong đôi mắt nàng đầy vẻ bối rối,Quân xách giùm nàng đôi dép,và hai người đi ngược lên vườn trên.Khi đứng bên gốc cây tre cao lớn vững vàng nàng mới hoàn hồn:
Con chó này làm em sợ mấy lần rồi,anh Hào trồng bụi nho để che khuất con chó,thế mà nó vẫn không để cho mình yên.Chị em bảo đó là con chó “stupid” vì bấy lâu nay mà vẫn không quen mặt với hàng xóm.
Quân thầm cám ơn con chó “stupid” ấy,anh còn ước gì lúc nãy cả Giang và anh đều ngã lăn xuống tận cuối vườn thì giây phút Quân ôm nàng trong tay lâu hơn nữa.
Giang lại ngượng ngùng và bối rối lấy lại đôi dép.Họ vẫn đứng bên gốc cây tre,Quân nhìn con đường dài tít tắp dưới cuối vườn, đó là đường Los Coches,anh bỗng thấy thân thương những con đường quanh khu vườn này.
Hào đã đi đón vợ về,Giang đã đến đây từ sáng sớm để giúp chị làm một ổ bánh sinh nhật cho buổi chiều nay.
Hầu hết những đồ ăn được order từ tiệm,bữa tiệc sinh nhật ấm cúng trong gia đình và vài người bạn thân.Quân được Hào thân mật giới thiệu với mọi người trong bàn tiệc,là một anh chàng độc thân,lãng tử.
Bà mẹ vợ của Hào nhìn Quân với vẻ tò mò,dò xét,dường như bà linh cảm thấy điều gì đó khi Quân hay trò chuyện với Giang.Bà hỏi:
Anh là bạn của Hào mà tới tuổi này chưa lấy vợ,thì đến bao giờ?
Rồi bà lạnh lùng quay đi,chắc cái dáng vẻ phong trần của Quân làm bà không cảm tình,anh không phải là mẫu người để bà tin tưởng cho con gái bà giao tiếp?

---o0o---

Ngay chiều hôm ấy Quân từ giã gia đình Hào.
Anh trở về Seattle cuộc sống thường lệ.Hình ảnh của Giang theo ám ảnh Quân suốt mấy ngày đầu,anh nhớ nhất đôi mắt nàng mở to ngỡ ngàng và bối rối lúc suýt bị ngã sau vườn, đến nỗi anh không muốn gặp lại Tuyết hay Nga,hay bất cứ một người đàn bà nào khác nữa,những người tình đến bên cuộc đời anh mà họ đều mơ hồ hiểu rằng không bao giờ được trở thành người vợ.
Quân đã quá quen thuộc đôi khi đến nhàm chán những người đàn bà đẹp,trẻ có,trung niên có,luôn quấn quýt,lăn xả vào vòng tay anh.Người ta bảo anh có số đào hoa,không cần tìm kiếm, đàn bà vẫn bu quanh anh như kiến bò quanh hũ mật.Anh có nhiều ưu điểm của người đàn ông: đẹp trai,có học,có job tốt.Cho nên dù anh làm tới đâu, ăn chơi phung phí tới đó,nhà ở thuê hết năm này tới năm kia,nghèo trông thấy,mà phụ nữ vẫn mê anh.
Quân vẫn thấy có một khoảng cách vô hình giữa anh và Giang,khi hình ảnh khó chịu của mẹ Giang hiện ra, đời nào một anh chàng lông bông gần 40 tuổi đầu như Quân,tay trắng,không tiền,không nhà cửa,xứng đáng với Giang?
Và với vợ chồng Hào nữa,dưới mắt họ,Quân chỉ là một người độc thân ăn chơi, đa tình và lênh đênh như con thuyền không bến.
Quân nghĩ thầm có thể anh không xứng đáng với Giang thật! Nàng xinh đẹp và hồn nhiên trong sáng quá,nàng thanh tao như những trái nho xanh đầu mùa mà anh đã được nếm cái vị chua trong khu vườn tuyệt vời đó.
Thế nên Giang và và vị nho chua đầu mùa chỉ còn lại trong giấc mơ,vì khoảng cách ấy,và vì những người đàn bà đẹp xung quanh anh luôn làm anh bận rộn.

---o0o---

Thế là đã hai năm trôi qua,vị nho chua đầu mùa và đôi mắt ngỡ ngàng của Giang vẫn chưa phai mờ dù bên anh không bao giờ thiếu những cuộc tình.
Anh đã mấy lần khao khát, ước mơ có một gia đình như Hào,một mái nhà,một người vợ yêu quý.Anh sẽ sống một cuộc sống đàng hoàng đứng đắn,sẽ có những buổi chiều đoàn tụ bên vợ con với bữa cơm ngon,sẽ có một khu vườn đẹp như của Hào mà Giang rất yêu thích,sẽ có những lúc hai vợ chồng ra vườn khuya tình tự.Trong nhà cũng sẽ thơm ngát mùi hoa Lan và quấn quýt những ngón tay nàng trên vai anh.
Quân không còn trẻ nữa,anh cần một tình yêu và hạnh phúc thật sự,anh cần có Giang.
Bất chấp sự dị nghị của vợ chồng Hào,bất chấp sự hoài nghi, ác cảm của mẹ Giang,và bất chấp cả những người tình vẫn đang bám lấy Quân nũng nịu và quyến rũ…
Anh hớn hở trở về thành phố San Diego,lấy lý do đến thăm Hào,rồi anh sẽ nói hết những ý nghĩ của mình cho Hào hiểu,rồi anh sẽ gặp Giang và tỏ tình...
Mấy người đàn bà đang mong ước anh ban cho ân huệ ấy.Nhưng với Giang,anh thấy con đường đến gần nàng chập chùng vời vợi,anh như một cậu học trò vụng về trước một đề thi khó.
Hào nồng nhiệt đón anh như hai năm trước,và cay nghiệt thay,Hào hớn hở khoe:
Quân lần nào cũng đến đúng lúc,hai năm trước đúng vào ngày sinh nhật vợ mình,lần này vào dịp đám cưới cô em vợ.Quân còn nhớ Giang không?
Quân đứng lặng người,anh tưởng như cả thành phố San Diego đang quay cuồng và sắp biến mất khỏi mặt đất này.Anh bàng hoàng:
Thì ra Giang sắp lấy chồng?
Ừ, đám này tương xứng lắm,mà cả nhà thúc giục mãi cô ấy mới chịu.
Hào vẫn hớn hở:
Đây này,sẵn có Giang cũng đang chơi ở đây, để mình nói Giang ra mời Quân một tiếng,hai ngày nữa là đám cưới rồi.
Quân ngồi xuống ghế nơi phòng khách, đầu óc anh vẫn quay cuồng.Khi anh ngước lên,Giang đã đứng bên anh,vẫn là đôi mắt ngỡ ngàng và bối rối:
Chào anh,không ngờ hôm nay lại gặp được anh!
Vâng,hai năm rồi…
Nói chính xác là hơn hai năm anh ạ.Lần trước anh về giữa mùa Hạ,bây giờ cuối mùa Hạ.
Quân nói bâng quơ:
Nhưng cây Lan ra hoa quanh năm,dù đầu Hạ hay cuối Hạ thì ngôi nhà này vẫn thơm ngát mùi hoa đấy thôi.Chúng ta ra vườn thăm cây Ngọc Lan và Hoàng Lan đi.Tôi vẫn nhớ Giang đã nói mùi Hoàng Lan thơm nức nở,nồng nàn hơn Ngọc Lan.
Giang ra mở cửa sau. Đi giữa mùi hoa Lan phảng phất Quân chẳng còn tâm trí nào phân biệt đâu là Ngọc Lan và Hoàng Lan nữa.
Giang không ngừng lâu ở đây,hình như nàng đang muốn đi xuống khu vườn dưới dốc. Ở đấy có một kỷ niệm,nàng đã ngã vào vòng tay anh.Quân theo sau,cái giây phút hiếm hoi này anh biết là lần cuối,không bao giờ lập lại nữa. Giang nói:
Chúng ta ra chỗ cây nho bên hàng rào anh Quân nhé?
Giang không sợ bị chó rượt nữa sao?
Giang cười,nhưng không vui:
Hàng xóm ấy đã dọn đi rồi,hai năm qua cũng đủ để thay đổi nhiều thứ.Bên vườn chủ mới hoàn toàn yên tĩnh,chúng ta sẽ tha hồ hái nho.
Quân bước xuống những con đường bậc thang lát đá .Bây giờ là tháng Chín,cây táo Tàu trái đầy cành và rụng đầy dưới gốc,cây vải đang chín đỏ.Ngày xưa các bà cung phi bên Tàu nói rằng ăn trái Lệ Chi,tức trái vải sẽ trẻ đẹp mãi,làm vua yêu say đắm.Giang đang đứng trước mặt anh,chẳng cần ăn trái vải Lệ Chi,vẫn làm anh say đắm biết bao.
Giang đã hái được một chùm nho màu đỏ bầm như màu máu:
Nho này tên Concord,khi chín rất ngọt,bỏ vào miệng là tự động tuột lớp vỏ bên ngoài mà không cần phải bóc.
Giang ngắt vài trái ăn thử để cho Quân bắt chước:
Anh còn nhớ không?Hai năm trước anh đã ăn những trái nho này đầu mùa,vị chua.Thì bây giờ nho chín ngọt,anh hãy ăn đi.
Quân vẫn đứng xa Giang một khoảng cách,nếu vì một lý do nào đó,Giang trượt chân,anh sẽ không kịp đỡ nàng nữa,người mà Giang nương tựa sẽ không phải là anh.
Thôi Giang ạ,tôi vẫn thích những trái nho chua đầu mùa hơn.
Anh nói và bâng khuâng nhìn xuống con đường Los Coches phía dưới,con đường ấy dẫn đến nơi đâu? nếu như anh có thể dẫn Giang đi trên con đường ấy và sẽ đi thật xa?
Nếu thế,tại sao anh không đến sớm hơn?
Trong giọng nói và trong ánh mắt Giang có vẻ trách hờn. Quân bâng khuâng và đau đớn biết mình vừa đánh mất một điều quý giá nhất trong cuộc đời.
Có loáng thoáng tiếng cười nói vọng lại làm Quân và Giang cùng giật mình,họ bước ngược lên vườn trên.Hai bố con Hào và thằng cu Tí đang đong đưa trên võng và cười đùa vui vẻ.Hào hạnh phúc biết bao! Cái hạnh phúc mà Quân đang thật lòng tìm kiếm,bỗng trở thành vô vọng.
Quân thấy xa lạ và lạc lỏng với Hào,với cả Giang.Anh không có chỗ đứng ở đây,ngày mai anh sẽ về địa chỉ nhà anh,về với những cuộc tình đến rồi đi.Và từ giờ trở đi những trái nho chua đầu mùa trên khắp thế gian này sẽ không bao giờ chín ở trong lòng anh.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Lấy Chồng Thi Sĩ - Nguyễn Thị Thanh Dương

Thanh Dương He 2009 b 001

những bài thơ anh, làm em rung cảm
em lúc nào cũng như sống trong mơ
khi bất chợt thấy lòng mình trống rỗng
em yêu rồi, hình ảnh một nhà thơ

Tôi đang đứng giữa gã ba đường, phải quyết định lấy chồng, một trong hai người: Anh Thi Sĩ và anh Business, hai anh đều bằng tuổi, ngang ngửa nhau về “sự nghiệp”. Anh Thi Sĩ đang nổi tiếng, thơ anh đăng trên nhiều tờ báo địa phương, còn anh business thì đang thành công trong nghề, nói chính xác hơn anh đang làm chủ một nhà hàng cơm phở nổi tiếng. Hai anh đều là người tử tế, đàng hoàng, và chẳng hiểu sao hai ngành nghề khác nhau thế, nhưng hai anh lại giống nhau ở một điều là cùng yêu tôi và muốn cưới tôi làm vợ.

Mẹ tôi cứ lo lắng, sợ tôi ế chồng, nay thấy một lúc có hai thằng đòi làm con rể, bà vui mừng cuống cuồng lên, cứ làm như… chính bà đang bị ế chồng. Bà cân nhắc, so sánh hai đứa và giục tôi:
– Con đã lớn tuổi rồi, sắp thành… gái già rồi, khỏi phải suy nghĩ cho mất công, phí thời gian, cứ lấy ngay anh… Phở cho ấm thân.
Mẹ tôi cứ gọi tắt tên anh bằng chính cái… nghề của anh cho tiện, cho dễ nhớ. Bà nói tiếp:
– Anh thi sĩ, gàn gàn, dở dở nên ế vợ cho đến bây giờ. Dẹp nó qua một bên đi con.
Tôi cãi:
– Như thế thì anh Phở cũng gàn gàn dở dở nên đến bây giờ cũng chưa có vợ đấy !
– Người ta lo làm ăn, lo làm giàu, còn anh thi sĩ thì bận rộn gì ngoài mấy bài thơ vớ vẩn đăng báo?
Mẹ tôi hứ lên một tiếng, kết luận:
– Trông người cứ lừng kha lừng khừng, ai mà chịu nổi !
– Con chịu nổi!

Tôi tự ái giùm anh và bêng vực cho anh. Là một người yêu thơ anh, từng thổn thức vì thơ anh, nay được “thần tượng” yêu lại và muốn cưới làm vợ, tôi hãnh diện lắm, nhưng đắn đo một tí, chỉ vì anh quá nghèo so với anh chủ nhà hàng phở. Sau vài đêm suy nghĩ, tôi quyết định chọn anh thi sĩ, vì tôi không biết làm thơ, lấy anh tôi sẽ có cả một trời thơ cho riêng mình. Và vì tôi có thẻ tự nấu phở để ăn, nên… khỏi cần lấy anh chủ tiệm phở nữa.

Tôi phải hy sinh, tranh đấu với nội tâm mình và với gia đình, cha mẹ, để chọn anh, tưởng rằng khi nhận được tin anh sẽ mừng vui lắm, nhưng anh thi sĩ chỉ… lừng khừng:
– Cưới em thì chắc chắn anh sẽ cưới, nhưng anh … chưa đủ tiền!
Tôi mơ mộng thề thốt:
– Em sẽ chờ. Không có gì ngăn cản được con đường tình của em đến với anh đâu!
Anh ngẫm nghĩ, tính toán một lúc rồi nói:
– Vậy em chờ anh … mượn tiền nhà băng xem sao.
– Đợi anh mượn nợ, làm thủ tục cũng lâu lắm, em sẽ bỏ tiền ra, chúng mình sẽ là vợ chồng, tiền của em cũng là của anh.

Lấy được người mình yêu và nể phục thật là hạnh phúc. Những bài thơ tình của anh đăng báo đều được các bà, các cô ưa thích, họ gởi thư đến tòa soạn báo nhờ chuyển đến cho anh. Đọc những lời thư ái mộ đó, tôi càng cảm thấy hãnh diện và hạnh phúc thêm, bất cứ sáng tác mới nào của anh, tôi đều được đọc trước khi đăng báo, trong thơ anh ít nhiều có hình bóng tôi, có ý kiến, tâm tư tôi đóng góp vào.

Mải mê trong hạnh phúc, tôi quên mất anh Phở, anh thất tình tôi, chểnh mảng trong công việc làm ăn, nên hình như phở anh… kém ngon đi? Kể cũng tội! giá mà ngoài tài nấu phở, anh cũng biết làm thơ hay nữa thì lý tưởng biết mấy! Tôi thích ăn phở, và yêu thơ mãnh liệt. Nhưng tôi không thể lấy một lúc hai người .
Ít lâu sau, tôi nghe tin anh Phở lấy vợ, chị này chắc có tâm hồn ăn uống chứ làm gì có một tâm hồn mộng mơ như tôi?

Tôi đi làm, chồng thi sĩ của tôi cũng đi làm, vì thơ anh có hay cách mấy cũng chẳng kiếm ra tiền! Thơ là mộng mà, nên phảy lấy thực nuôi mộng . Khi cuộc sống yên ổn, có tiền trả nợ nhà, nợ xe, có cơm ăn, áo mặc, tâm hồn anh mới thoải mái nghĩ ra thơ.

Ở với anh, tôi mới biết điều đó, tính anh lừng khừng đủ thứ, nhưng sáng sớm, vừa nghe cái alarm reo báo thức, là anh lập tức ngồi nhỏm dậy, nhảy xuống giường, sửa soạn đi làm. Chẳng lừng khừng tí nào cả.
Ngoài 8 tiếng làm việc, anh lại hiện nguyên hình là một nhà thơ… gàn gàn dở dở như mẹ tôi đã nhận xét.

Cái vòi nước trong bồn tắm bị leak, nước cứ chảy nhỏ giọt cả tuần nay mà anh không hề hay biết, mỗi ngày tôi hứng được mấy thùng nước, thấy nước chảy mà tôi xót cả ruột, tháng này chắc trả bill nước cũng mệt! Tôi nhắc nhở mãi, anh mới chịu vác búa, vác kìm vào phòng tắm, anh hì hục gì trong đó không biết, một lúc lâu sau, anh cầm búa, cầm kìm ra hớn hở… khoe:
– Không… sửa được em ơi, vòi nước vẫn chảy nhỏ giọt. Nhưng nhờ thế mà anh đã làm được bài thơ “Khi em khóc”.

Tôi vào phòng tắm, chẳng những hông sửa được, mà anh còn làm… hư hỏng thêm, nước chảy nhỏ giọt nhiều hơn, nhanh hơn. Nhưng tôi cũng… sung sướng, ngạc nhiên và khâm phục hỏi anh:
– Anh nhìn giọt nước chảy mà tưởng tượng ra giọt nước mắt người yêu ư?
Anh hớn hở khoe tiếp:
– Đúng thế, làm thơ thì phải giàu tưởng tượng mà em. Như tuần trước, trong lúc cắt cỏ vào một buổi chiều nắng, trời nóng đến chảy mồ hôi, bụi và rác bay mờ cả mắt, nhưng anh cũng… kịp tìm được ý cho bào thơ “Gió bụi một cuộc tình” đấy.

Trời ơi! tôi đâu có ngờ những bài thơ tình ướt át của anh ra đời trong những hoàn cảnh thực tế “phũ phàng” như thế!
Những hôm thời tiết giở chứng, âm u và mưa gió, chồng tôi ngồi trong nhà, suy tư, và ghi ghi chép chép được mấy cây thơ (mà tôi tin chắc là hay). Tôi bỗng chạnh lòng… thương cho anh Phở! chắc càng nhìn mưa rơi, anh càng sốt ruột… lo nồi phở ế?!
Thơ của chồng tôi làm ra nhiều quá, không biết để đâu cho hết. Tôi bàn với anh nên in thơ để bán, tôi hào hứng lắm, nếu thơ anh được đi vào… văn học sử thì tôi cũng… ngang nhiên được vào theo, vì tôi là vợ của anh mà. Nhà thơ mộng mơ cao ngất trời mây nhưng khi động đến tiền cũng vội vàng… rơi xuống đất, trở về thực tế:
– Anh xin em, đừng có ý nghĩ ấy nữa, in thơ là lỗ vốn, em biết chưa?
– Em biết rồi, mở một quán nhậu còn hy vọng khách đông, chứ thử mở một quán bán sách, toàn là thơ, truyện thì sẽ chẳng có ma nào đến mua. Nhưng mình vì mục đích văn nghệ, để góp mặt với đời, để mang thơ đến với khách mộ điệu bốn phương. Ai in thơ cũng đều thế cả, chứ có ai sống bằng “nghề” làm thơ đâu.

Tôi hồ hởi nói tiếp:
– Em đã hỏi nhà in rồi, không tốn bao nhiêu đâu, nếu in càng nhiều thì giá thành mỗi cuốn càng rẻ. Anh đừng lo, mình sẽ tổ chức buổi ra mắt sách, mời tất cả bà con, bạn bè xa gần, ít nhất cũng lấy lại vốn.

Chẳng bao lâu sau, 3.000 cuốn thơ tình của chồng tôi ra đời, hai vợ chồng tôi chở sách từ nhà in về chất đầy trong… phòng ngủ, thương mến và trân trọng chờ ngày ra mắt sách. Thi sĩ chồng tôi xôn xao rạo rực cũng không bằng tôi, ngày nào tôi cũng soi gương ngắm nghía xem mình có “dễ thương”, có xứng đáng là vợ của một nhà thơ không? Tôi đi mua sắm quần áo rộn rịp, làm chồng tôi ngạc nhiên:
– Cứ làm như em đang sửa soạn đi thi… hoa hậu ấy!
– Chúng mình đang sửa soạn ra mắt sách mà!
– Nhưng ra mắt sách của anh chứ có phải của em đâu!
– Em là vợ anh. Nhân vật số 2 cũng quan trọng lắm anh à. Em đã chẳng cho anh những nguồn cảm hứng làm thơ đó sao?
Chồng tôi gật gù:
- Ừ nhỉ, bằng chứng là những lúc em sai anh sứa cái vòi nước, và cắt cỏ, anh đã viết nên thơ .

Ngày ra mắt sách đã đến, ngoài một số bạn bè thân của hai vợ chồng, tôi còn mời được một đống… khách nhằng nhịt, mà tôi… chẳng nhớ tên, chỉ quen biết sơ sơ lúc … đi chợ, đi chùa v..v.. do tôi moi óc mãi mới nghĩ ra, mới liên lạc xin được số phone, địa chỉ để… gởi giấy mời một cách… thống thiết, nên chẳng ai nỡ từ chối cả! Nói tóm lại, không một người quen dù thân dù sơ nào “thoát” khỏi tay tôi trong dịp này.

Bạn bè lần lượt đứng lên giới thiệu anh và ngâm thơ anh, dĩ nhiên họ cun~g không quên giới thiệu tôi là vợ của nhà thơ, tôi cảm động qúa!
Các bạn bè anh, phụ giúp anh tổ chức buổi ra mắt sac’h này, chắc đã nhiều kinh nghiệm, họ kê một cái bàn dài ngay gần cửa ra vào, sac’h thơ chất đầy trên đó, không người khách nào… dám ra về tay không cả, ai cũng… phải dừng lạn bàn, cầm cuốn thơ lên ngắm nghía, lật qua lật lại làm như quan tâm lắm. Trong khi vợ chồng tôi đứng đó, mỉm cười liên tục… mới cả miệng và chờ đợi họ … móc túi trả tiền, xong họ xúm vào mở trang bìa ra xin nhà thơ chữ ký, cứ làm như mê thơ anh lắm, trân trọng anh lắm, nhưng biết đâu, chốc nữa về đến nhà, cuốn thơ có chữ ký ấy sẽ bị quăng vào một xó, không bao giờ họ nhớ đến nữa?!
Có những người bạn thân chơi rất đẹp, mua một lúc cả chục cuốn thơ và trả tiền cao hơn gía bán, coi như vừa mua vừa “donate”, những người mua lẻ tẻ từng cuốn cũng trả hào phóng như thế, cuốn thơ ghi giá 15 đồng, họ trả luôn 20 đồng. Trời ơi, làm ở nhà hàng, làm nail có tiền “tip” đã đành, làm… thơ như chồng tôi cũng có tiền “tip” nữa, vậy thơ cũng đồng nghĩa với bán buôn rồi sao?

Sau buổi ra mắt sách và “cưỡng bức” khách mua thơ, có cả lòng “xót thương” và lòng “hậm hực” vì phải tốn tiền để vác những cuốn thơ có khi chẳng bao giờ thèm đọc – về nhà, thì vợ chồng tôi coi như lấy lại vốn, được “lời” hơn 2.000 cuốn sách lù lù trong nhà

Không thể tổ chức ra mắt sách lần thứ hai trong cùng thành phố này nữa, giá mà thơ… ăn được thì khách mời còn đến. Trong giây phút… xao lòng, tôi hiểu ra rằng … phở còn hấp dẫn hơn thơ, hôm nay ăn rồi, mai đói lại thèm ăn nữa, còn cùng một cuốn thơ, mâý ai đọc lại lần thứ hai?

Thơ của chồng tôi đăng “rao vặt” trên báo để bán, bao nhiêu khách ái mộ thơ anh, từng viết thư khen anh nức nở thế mà chẳng ai thèm gọi phone hay gửi thư đến order thơ anh cả, chỉ lác đác như vài giọt mưa khan hiếm trong cơn nắng hạn, vài người gởi check đến mua thơ, thì lại có hai cái check… dổm, đã không có tiền mà lại bị nhà bank phạt mấy đồng, chẳng lẽ viết thư… cãi nhau, lại tốn thêm mấy chục cent tiền tem. Mà thôi, bớt được cuốn sách nào rộng nhà thêm chút đó, cho nên vợ chồng tôi coi như… mở rộng tấm lòng… cho không biếu không, vì… văn học nghệ thuật.

Ngày tháng trôi qua, tôi không đăng “rao vặt” bán thơ nữa, chỉ tổ tốn tiền quảng cáo cho chủ báo mà thơ vẫn chẳng ai mua, những cuốn thơ bỗng trở thành… chướng ngại vật trong nhà, vợ chồng tôi đành phải di chuyển chúng xuống garage. Tôi xót xa nhìn những bài thơ trữ tình của chồng tôi nằm một xó, bên cạnh bao thứ lỉnh kỉnh không tên khác để trả căn phòng ngủ về vị trí của nó.

Không còn người bạn nào để tặng thơ nữa, vì họ đều là “nạn nhân” trong hôm ra mắt sách rồi! Trong lúc thất vọng này, tôi chợt nhớ ra một người, đó là anh Phở, người duy nhất không… bị mời, chỉ vì tôi ngại ngùng anh còn buồn còn giận tôi, bây giờ tôi tin là anh đã nguôi ngoai, nên tôi muốn đích thân sẽ mang tặng anh một cuốn thơ của chồng tôi .

Tôi bước vào nhà hàng của anh Phở lúc đang đông khách, có một người đàn bà đẹp ngồi trong quầy tính tiền trông ra dan’g bà chủ, chị ăn diện lịch sự, sắc sảo, tính tiền với khách xong lại quay ra chỉ huy đám thợ đang bận ríu rít gần đó .

Nhìn đám khách đông đang ăn uống, họ thưởng thức những tô phở nóng hổi, những dĩa cơm thơm ngon của anh làm ra một cách nhiệt tình và yêu thích. Anh Phở không phải tổ chức buổi ra mắt, không phải gởi giấy mời ai cả, không “cưỡng bức” ai cả, khách thích và cần thì tìm đến, ăn xong trả tiền, sòng phẳng và vui vẻ đôi bên .

Còn những tác phẩm tim óc của chồng tôi – của nhà thơ – là những bài thơ nằm lặng lẽ trên một góc báo, không phải ai cầm tờ báo lên cũng đọc, không phải ai cũng muốn bỏ tiền ra mua một cuốn thơ. Sao mà vô lý và buồn đến thế! Lựa lúc bà chủ rảnh, tôi đến gần và để cuốn thơ lên quầy :
– Thưa chị, chúng tôi là bạn của anh nhà, tôi muốn tặng anh chị cuốn thơ này.
Chị nhìn tôi dịu dàng:
– Thơ của chị à?
– Không, đây là thơ của chồng tôi.
Chị nhìn tên tác giả và nói như reo lên:
– Đây là nhà thơ mà tôi và chồng tôi đều yêu thích, chúng tôi tuy bận rộn nhưng thỉnh thoảng đọc báo, cứ thấy bài thơ nào của anh ấy là cả hai vợ chồng cùng đọc. Không ngờ hôm nay lại được anh chị tặng cuốn thơ này, cám ơn chị, cho chun’g tôi gởi lời thăm nhà thơ và mong anh sáng tác đều để chúng tôi được đọc.

Tôi đã đọc thấy trong lời nói, trong cử chỉ của chị sự chân thành của một người yêu thơ, chị và chồng chị không phải chỉ biết buôn bán với bạc tiền, suốt ngày tính toán lời lỗ như tôi đã nghĩ.

Thì ra ai cũng có hai con người trong một, nhà thơ mộng mơ lãng mạn đến đâu cũng có phía đời thường cơm aó, hay một người sống thực tế đời thường đến đâu cũng có lúc tâm hồn lắng động, mộng mơ. Họ không thể viết thành văn, thành thơ, nhưng biết rung động, chia xẻ với những vần thơ, câu văn, những cảm xúc ấy không thua gì người viết.

Tôi chào chị ra về, lòng hân hoan vui sướng, đây là một cuốn thơ biếu tặng, nhưng tôi đã nhận được cái giá lớn nhất, trân trọng nhất, kể từ hôm ra mắt sách cho đến giờ.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Hoa Thiên Lý - Nguyễn Thị Thanh Dương

 
Khi cuộc đời còn có nhiều khát vọng,
Em đi rồi! Hờ hững buổi Thu mưa,
Nhưng một hôm phù hoa thành ảo mộng,
Khi em về! Gặp lại cánh hoa xưa.
 
Tôi rộn ràng chờ đợi chuyến bay về thăm Việt Nam với vợ chồng cô cháu gái, cô có một cái tên rất đẹp là Nguyễn thị Hoa Thiên Lý, dù cô chỉ là một cô gái quê ít học. Khi cô được sinh ra, trước nhà có giàn hoa Thiên Lý, nên tên cô được đặt theo loài hoa ấy.
 
Cách đây vài năm, tôi từ Mỹ về thăm quê quán ở miền Bắc để nhận diện họ hàng (Cha tôi bảo thế! Nếu không, một ngày nào đó cha chết đi thì chúng mày mất hết cả cội nguồn)
Tôi đã học thuộc những tên tuổi, liên quan họ hàng,dây mơ rễ má với cha tôi, về quê trình diện,và được họ hàng chào đón thân tình.
Quê nhà tôi thuộc tỉnh Hà Nam, ngôi làng Nhật Tựu nghèo nàn, có cây cầu xi măng cũ kỹ, và dòng sông ngay đầu chợ, nước không sâu, đục lờ đờ chẳng biết chảy về đâu?
Tôi có rất nhiều anh chị em họ, ngày đầu tiên về quê, tôi lôi trong va li ra bao nhiêu là quà để tặng họ, nào xà bông, kem đánh răng, dầu thơm, mỹ phẩm và các loại kẹo bánh. Ai cũng tò mò và thích thú khi nhận được món quà lạ phương xa mà tôi chắc rằng có người cả đời họ chưa một lần dùng tới.
Chiều, mấy chị em họ dẫn tôi đi dạo quanh làng, đến một cánh đồng ruộng, tôi dừng chân trên bờ, nhìn vài cô gái đang làm dưới ruộng. Có một cô cứ nhìn tôi chăm chăm, dù từ xa nhưng tôi cũng nhận thấy cô gái khá xinh đẹp, nhưng tôi cũng chẳng có thì giờ nhớ đến cô nếu ngay buổi chiều đó tôi không gặp lại cô.
Tôi đang ngồi trong nhà anh chị Quý nói chuyện thì cô về, hai ống quần xắn lên tới gần đầu gối, hai chân trắng của cô còn dính những vết bùn, dù có lẽ cô đã rửa vội chân trước khi bước vào nhà. Cô nhìn tôi, e ấp cúi đầu chào:
Cháu chào cô ạ!
- Chị Quý giới thiệu:
- Cháu Lý, con đầu lòng của anh chị đấy.
Tôi ngắm nhìn Lý, cô khoảng mười tám, mười chín tuổi, nét mặt dù đã từng đội nắng mưa vất vả mà vẫn mơn mởn xinh tươi, làm tôi buộc miệng khen:
- Cháu xinh quá, có phải lúc nãy cô thấy cháu đang làm ruộng đấy không?
- Vâng, chính là cháu cô ạ, cháu định chạy lên chào cô nhưng không kịp.
Tôi nửa đùa nửa thật:
-Không ngờ cô có đứa cháu xinh như thế này, làm ruộng cực khổ quá, để cô tìm cho cháu một người chồng ở Mỹ nhé?
Cô bẻn lẻn cúi đầu, nhưng đôi mắt chợt sáng long lanh.
Ăn cơm xong, tôi lấy vài hộp mỹ phẩm của riêng tôi để cho Lý. Tội nghiệp những cô gái quê, chỉ tiếp xúc với bùn đất, cầm hộp mỹ phẩm mà ngẩn ngơ, dường như họ không biết phải làm gì với cái hộp xinh đẹp và thơm phức này!
Hôm sau Lý không đi làm ruộng, chỉ ở nhà , cứ quanh quẩn bên tôi, nghe tôi kể đủ thứ chuyện bên Mỹ, và Lý dạn dĩ hỏi tôi về cách sống, cuộc sống ở Mỹ. Đối với Lý, nước Mỹ là một thiên đàng mênh mông đầy thú vị.
Suốt một tháng ở quê hương, Lý là người thân và gần gũi tôi nhất. Trước ngày tôi trở về Mỹ, Lý đã gặp riêng tôi, dặn dò:
-Cô nhớ tìm cho cháu một người chồng ở Mỹ để cháu đi Mỹ nhé!
Nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Lý, tôi biết Lý không đùa như hôm đó tôi đã đùa.Tôi gật đầu vì không muốn nhìn Lý thất vọng, đơn giản thế thôi, chứ tôi có biết ai mà làm mai cho cháu mình?
Về đến Mỹ, tôi càng biết điều ấy không phải dễ. Việt kiều về Việt Nam cưới vợ rất nhiều, nhưng toàn kén chọn vợ trẻ đẹp, học giỏi con nhà giàu, họ biết cái giá trị Việt kiều của họ, nên coi như được quyền lựa chọn những gì tốt đẹp nhất. Tìm đâu ra một Việt kiều chịu về quê cưới một cô gái chân lấm tay bùn, cho dù cô có đẹp, có ngoan?
Suy đi nghĩ laị tôi thật lòng muốn giúp Lý qua Mỹ, Lý trẻ đẹp và xứng đáng được đổi đời. Nếu không, Lý lại lấy chồng ở quê và tiếp tục còng lưng trên ruộng đồng, sẽ đẻ những đứa con nheo nhóc như cha mẹ đã sinh ra chị em Lý. Cuộc sống cứ thế mà xoay vòng, làm ruộng cha truyền con nối như một nghề không sao bỏ được. Người thì càng sinh sôi nhưng ruộng đất không nở thêm một tấc nào, vì thế cuộc sống miền quê càng thêm đói khổ.
Không trông mong gì tìm được một Việt kiều, tôi liền đăng tìm bạn trên internet, lời rao rất thật thà, đây là một cô gái quê ít học, hiền lành xinh đẹp, muốn tìm một người Mỹ để xây dựng gia đình, để đổi đời. Kèm theo lời rao là tấm hình Lý mà tôi đã chụp ở quê.
Tôi không ngờ có vô số người nhào vô làm quen, thôi thì đủ loại, cà rỡn có, nham nhở có, và chân tình cũng không thiếu. Tôi bỗng dưng trở thành “giám khảo”và lũ đàn ông hám gái đẹp kia là những thí sinh ngoan ngoãn trong tay tôi, gạn ra lọc vào mãi tôi tin là đã chọn được một người Mỹ đáng tin cậy nhất, hoàn hảo nhất trong cái đám “thí sinh” lạ hoắc khắp bốn phương trời đó. Ông ta tên John, lớn hơn Lý… 20 tuổi, là giáo sư Đại học, tài chánh vững vàng. John rất nhiệt tình muốn cưới Lý và sẵn sàng về Việt nam làm thủ tục.
Chuyện Lý ngày nào muốn qua Mỹ tưởng như đùa mà đã thành sự thật.
Những ngày đầu tiên Lý qua Mỹ đã làm khổ tôi không ít, cảnh sống lạ, với người chồng không cùng ngôn ngữ gây cho Lý nhiều khó khăn. Lý gọi phone cho tôi để hỏi ý kiến bất cứ chuyện gì, bất cứ lúc nào, kể cả lúc nửa đêm:
- Cô ơi, ông John ngủ ngáy to quá, cháu ra ngoài ghế sa lông ngủ, được không cô?.
Có hôm Lý hốt hoảng gọi tôi:
- Cô ơi, cô giải thích cho ông John hộ cháu với, ông ấy tưởng cháu muốn đầu độc ông ấy. Sự thể là thế này, thấy ông John kêu nhức đầu, cháu liền lấy chai dầu xanh ra và bảo “If you no good I will “cạo gió” you”. Ý cháu muốn nói là nếu sức khoẻ anh không tốt thì em cạo gió cho anh. Thế là ông ấy… bỏ chạy.
- Cháu nói vậy có nghĩa là nếu ông không tốt thì tôi sẽ “cạo gió” ông. Ông ta có hiểu “cạo gió” là cái gì đâu, ông ấy tưởng “cạo gió” là kinh khủng lắm, là cháu muốn hại ông ấy đấy.
Dần dần Lý đã chinh phục được ông John, cứ mỗi lần thấy khó ở trong mình là John lại kêu vợ… “cạo gió”.
Ông John dạy môn thần học, đã viết ra những cuốn sách dày cộp để giảng dạy cho sinh viên, nhìn kệ sách cao và đầy sách vở của chồng, Lý rất thán phục, mỗi lần lau chùi kệ sách Lý đều kính cẩn xếp chúng lại cho ngay ngắn.
John rất yêu Lý, ông hãnh diện vì cưới được một cô gái còn trinh nguyên và trẻ đẹp. Những ngày họp mặt các giáo sư dạy cùng trường ông đều mang vợ theo. Bên cạnh các ông giáo sư đạo mạo khác, bên cạnh các phu nhân của họ, lịch lãm, cao sang, cô Lý làm ruộng năm nào ngồi ngẩn ngơ như một con búp bê làm kiểng, để cho các bà kín đáo nhìn Lý với ánh mắt tò mò và dị nghị (sau lưng Lý, dĩ nhiên). Ông John biết điều đó, nhưng ông “don’t care”, biết đâu một vài ông trong cái đám giáo sư đạo mạo khả kính kia, cũng đang nghĩ trộm, ước thầm có được một cô vợ trẻ như ông?
Lý đã đổi đời, từ một cô gái quê đã trở thành vợ của một giáo sư Đại học, ở nhà đẹp, đi xe hơi, hưởng một đời sống tiện nghi đầy đủ. Ông John không cho Lý đi làm, ngoài lương dạy học, ông còn lợi tức từ nguồn kinh doanh địa ốc do cha mẹ để lại, tha hồ cho ông một cuộc sống vật chất phủ phê, ông chiều cô vợ trẻ đẹp và chiều cả gia đình vợ, Lý đã gởi tiền về quê cho cha mẹ xây nhà, cuộc sống của họ cũng “lên hương” nhờ nguồn tài trợ của con gái từ Mỹ.
Những lúc chồng đi dạy học, ở nhà rảnh rỗi, Lý thường phone cho tôi, Lý thật sự hài lòng với cuộc sống hiện nay, dần dần Lý tâm sự, Lý đã từng có một mối tình ở quê, mối tình vừa mới chớm, chưa kịp nở đã tàn. Người yêu Lý là thợ lái máy cày ở làng bên, anh đẹp trai, hát hay và mơ mộng, anh hẹn một vài năm nữa có tiền sẽ cưới Lý, anh sẽ dựng một căn nhà nhỏ, sẽ trồng một giàn hoa Thiên Lý, vì cô mang tên loài hoa ấy. Lý sẽ sống với anh, và hương thơm hoa Thiên Lý ngoài sân luôn quấn quýt bên anh.
Nhưng anh nghèo quá, một vài năm nữa biết đâu vẫn chỉ là mộng ảo? Lý thực tế hơn, ngày ấy tôi đã mang về làng quê, về ngôi nhà của cha mẹ Lý những hình ảnh, những câu chuyện bóng bẩy và giàu có của nước Mỹ, làm Lý sướng mê. Lời nói đùa vô tình của tôi đã làm Lý náo nức và ước mơ, cô so sánh và muốn thoát ra khỏi đồng ruộng, khỏi lũy tre làng, muốn rời xa con sông Nhật Tựu nơi đầu chợ, quanh năm dòng nước đục, buồn như kiếp người nghèo khổ ở làng quê, phải trôi đi thật xa, thật xa, để gạn đục, để xanh trong hơn.
Tuổi trẻ nào mà chẳng có khát vọng? Ai chẳng có lần mơ những nơi chốn phù hoa?
Mối tình ấy chỉ có cha mẹ của Lý biết, họ viết thư sang kể rằng Lý theo chồng sang Mỹ, thì hai năm sau anh ấy cũng lấy vợ. Lý chỉ biết có thế, và không ai muốn nhắc đến chuyện ấy nữa. Lý đang có hạnh phúc và Lý tin rằng người yêu của Lý cũng đang hạnh phúc, ai có phận nấy.
Bây giờ Lý đã có một đứa con ba tuổi với John, Lý xa Việt nam thế mà đã hơn bốn năm rồi!
 
—o0o—
 
Lần này trở lại làng quê thì tôi đã nhớ tên và quen biết hết tất cả họ hàng của mình.
Cha mẹ Lý vui mừng và hãnh diện đón con và cháu.
Một buổi chiều, tôi theo thân nhân đi sang làng bên cạnh, vừa để ngao du xem cảnh vừa để thăm một đứa cháu. Cô này tên Duyên.
Đi bộ gần nửa tiếng mới tới nhà Duyên, một căn nhà nhỏ ven chân đê, những nhà ven đê đều là nhà nghèo cả, họ không có tiền mua đất, mua nhà trong làng, nên ra ven đê dựng nhà. Vợ chồng Duyên có một con, chồng Duyên trông khỏe mạnh, đẹp trai, còn Duyên khá mặn mà, Duyên cũng là chị em họ với Lý, họ ngang tuổi nhau. Duyên hỏi thăm tôi về Lý, tôi đang kể về cuộc sống của Lý tại Mỹ, thì chồng Duyên xin phép đi chút việc, anh lấy xe đạp, vội vã ra ngoài.
Khi tôi đang định ra về thì Lý đến, cô đi một mình, tay xách nách mang những gói quà từ Mỹ về cho người em họ, hai chị em tíu tít hỏi thăm nhau, lâu ngày mới được trở lại làng quê Lý vui cuống cuồng, chỗ nào đối với Lý cũng thành lạ, thành đẹp, Lý ngắm sân trước rồi ra sân sau, và đột nhiên tôi nghe một tiếng kêu như thảng thốt lẫn nghẹn ngào:
-Cô ơi!
Tôi bước ra sân sau, bây giờ tôi mới thấy một giàn hoa Thiên Lý, giữa những cánh lá xanh, xum xuê những chùm hoa Thiên Lý màu trắng ngà đang nở đẹp.
Lý đang giơ tay hứng một chùm hoa, đôi mắt Lý thoáng mơ buồn, trong khi tôi không hiểu gì cả thì Duyên nói:
-Chị Lý ơi, giàn hoa này chồng em trồng đấy,anh ấy bảo trồng hoa Thiên Lý cho thơm nhà, anh ấy không cho hái xuống, cứ để hoa nở và hoa rụng, thế thôi! Nhưng nếu chị thích thì cứ hái một vài chùm đi, không sao đâu.
Lý ngắt một chùm hoa to nhất và gói vào khăn tay. Chúng tôi chào Duyên để ra về, đi một đoạn, Lý kéo tay tôi và nói nhỏ:
-Lúc nãy cô đã gặp chồng của Duyên rồi chứ gì? Cháu vừa mới biết rằng anh ấy chính là người mà cháu đã kể cho cô nghe, người đã hứa sẽ cưới cháu, sẽ dựng một căn nhà và trồng một giàn hoa Thiên Lý.
Đột nhiên đôi mắt Lý long lanh, ngấn lệ:
-Dù không lấy được cháu, anh ấy vẫn trồng hoa Thiên Lý, cô ơi…
Tôi sửng sốt và chợt nhớ đến vẻ mặt hiền lành, ít nói của chồng Duyên, lúc anh lấy xe đạp ra ngoài khi tôi đang kể về vợ chồng Lý ở bên Mỹ. Tôi cảm tưởng như mình có lỗi, đã mang đến cho anh một nỗi đau. Người vợ kia không hề biết rằng trong tim anh vẫn còn một ngăn kỷ niệm cho người yêu cũ.
Ngày xưa, Lý đã đánh đổi mối tình đầu vừa hé nở, ngây thơ trong sáng ấy, để lấy một cuộc sống vật chất, phù hoa. Nhưng bây giờ, nếu như Lý có mang tất cả những vật chất phù hoa ấy cũng không mua lại được những gì đã mất. Chúng tôi bước trở về làng Nhật Tựu, hương thơm hoa Thiên Lý trong khăn tay của cháu tôi hay từ mảnh sân kia cùng theo chúng tôi về?
 
Núi Non
 
Có thời tôi đi qua một cánh rừng,
Những ngọn núi cao xa mờ tít tắp,
Thời đó, tôi hãy còn ngây thơ lắm,
Mơ có ngày được đứng cạnh núi cao.
 
Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu?
Rừng cây đã che đường vào chân núi,
Những đám mây trên đỉnh trời muôn lối,
Tôi tầm thường, bé nhỏ trước núi non.
 
Thời gian trôi qua, chồng chất tháng năm,
Những cánh rừng không còn là bí hiểm,
Núi vẫn cao, nhưng tôi không mơ đến,
Cuộc đời còn nhiều khát vọng cao hơn.
 
Tôi đã đi qua bao nhiêu con đường,
Đã leo ngược lên dốc đời vất vả,
Rồi mới biết mình vẫn khờ khạo quá,
Đời vẫn còn nhiều cách trở núi non.
 
Khi tình yêu là những nẻo đường mòn,
Con đường ấy, tôi làm người lữ thứ,
Vách núi ngày xưa tưởng là quá khứ,
Sừng sững về, thử thách bước chân tôi.
 
Ôi, những ước mơ sao vẫn mồ côi!
Không biết đến bao giờ thành sự thật?
Vẫn là cô bé ngày xưa tội nghiệp !
Tôi suốt đời mơ đứng cạnh núi cao.
 
Ôi tình yêu anh, ở tận phương nào?
Để còn lại trong lòng tôi nỗi nhớ,
Anh bây giờ như núi non thuở đó,
Rừng cây che khuất hình bóng một người !
 
Một Chuyến Về Quê Ăn Tết
 
Từ ngày đặt mua vé máy bay để cả nhà cùng về Việt Nam ăn Tết, anh Bông thấy lòng lâng lâng, vui vẻ, anh nôn nao chờ đợi từng ngày.
 
Anh sẽ về Việt Nam vào đúng ngày 23 Tết, kịp đưa ông Táo về trời, rồi hưởng 3 ngày Tết, những điều thật cũ mà bỗng mới trong anh, rồi anh sẽ đi thăm bà con, lối xóm, bạn bè gần xa, phố cũ thân quen… Chỉ có mấy tuần lễ ở Việt Nam, mà anh sẽ sống lại cả một phần đời ròng rã mấy chục năm đã qua. Bao nhiêu kỷ niệm sẽ sống lại trong anh như chưa hề xa cách10 năm nay. Thấy người ta về chơi Việt Nam nhiều quá, anh cũng ham, nhưng mãi tới bây giờ vợ chồng anh mới có đủ điều kiện. Từ ngày được người chị ruột anh bảo lãnh sang Mỹ, vợ chồng anh miệt mài làm việc và sanh con đẻ cái, thì giờ đâu, tiền bạc đâu mà về Việt Nam như thiên ha? Bởi chị muốn, thà không về thì thôi, đã về phải cho đích đáng.
 
Cứ ngày nào rảnh là chị Bông lại đi mua đồ, lúc thì ở Mall đang on sale, lúc thì ở chợ Wal-Mart, chỉ còn vài ngày nữa là ngày lên đường, thì mấy cái va ly đã đầy ngắc.
Buổi tối, thấy chị đang xem xét lại các món quà, anh hỏi chị:
- Xong hết rồi hả em?
- Coi như… tạm xong!
- Ủa! còn thiếu món gì nữa?
- Đây nè, đọc đi thì biết! Chị đưa cho anh lá thư của má chị, từ Việt Nam gởi sang. Và anh đọc:
 
“Hai con và hai cháu yêu quý của má,
 
Được tin gia đình con sẽ về Việt Nam vào dịp Tết này, má mừng quá trời. Má vốn hay mất ngủ, có tin vui này má càng mất ngủ hơn (vậy con nhớ mang về cho má ít thuốc ngủ).
 
Các con về đây má sẽ nấu các món ăn ngày Tết Việt Nam như cá lóc kho nước dừa, khổ qua nhồi thịt hầm, gỏi cuốn tôm thịt, bánh tráng cuốn tai heo, dưa giá, dưa món v. v…
 
Lâu lâu mới có dịp về Việt Nam, vậy con mua cho má vài thứ sau đây, trước là để nhà mình xài, sau là để má làm quà cho bà con lối xóm mỗi người một chút nhân dịp Xuân về, gồm: Mỹ phẩm son phấn, kem dưỡng da, thuốc sơn móng tay, bút kẻ chân mày, kẹo, bánh, xà bông cục, xà bông gội đầu, kem đánh răng, kẹo chocolate đủ loại, ca cao bột, v.v…
 
Đọc tới đây, anh quay ra phàn nàn với chị:
 
-Má đã liệt kê ra một đống mà còn thêm mấy chữ v.v… nữa, có nghĩa là… nhiều vô số kể đó em. Cái điệu này, em phải… bê luôn cả chợ Wal-Mart về cho má xài quá!
 
Rồi anh lại đọc thư tiếp: “Đó là phần quà lặt vặt. Sau đây là ba mục tiêu chính: Thứ nhất là khi về tới Việt Nam, con mua cho thằng em con một cái xe gắn máy, để nó có chạy với người ta. Thứ nhì là em gái con sắp lấy chồng, con cho má tiền để làm đám cưới và cho nó ít vốn để về nhà chồng làm ăn, buôn bán, có của thì họ đỡ khinh nhà mình con à! Thứ ba là con mua cho má đôi bông tai, sợi dây chuyền và chiếc vòng cẩm thạch đeo tay. Hồi nào tới giờ mang tiếng là có con gái ở nước ngoài mà má đơn sơ quá cũng kỳ. Má đeo vàng bạc lên người là làm tăng giá trị… cho con. Người ta sẽ khen con hiếu thảo biết lo cho má, biết thương yêu má…
 
Anh Bông càng đọc càng toát mồ hôi như đang đọc một… truyện ma! Chịu không nổi, anh lại ngừng đọc thư:
 
- Em ơi, bộ má tưởng em vừa trúng số độc đắc hả? Má có hiểu tụi mình đang phải trả góp tiền nhà không? Trả góp tiền hai cái xe không? Cả nhà mình toàn xài đồ on sale không?
- Em không nói làm sao má biết? Mà ngu gì nói ra cho mất… thể diện!
 
Anh Bông đọc tiếp lá thư “Thôi, má chỉ đơn sơ có bấy nhiêu. Chúc gia đình con lên đường bình an và đoàn tụ với má trong dịp Tết này. Má đang trông chờ các con từng giây từng phút.
 
Ký tên,
Mẹ hiền của các con.
 
Tái bút: À quên, con nhớ mua cho má vài chục mét vải “soa” để má may đồ bộ, vải soa ngoại mặc mới sang, nhìn vô là biết đồ “ngoại” liền.
 
Anh Bông lại phê bình:
- Lạ lùng ghê! Ở Việt Nam đòi vải vóc, quần áo ngoại, trong khi người ở Mỹ lại thích về Việt Nam mua sắm quần áo, khen rẻ và đẹp.
- Người đời ai chẳng thích của lạ! Chị bênh vực cho má chị.
 
Tưởng đã hết lá thư, ai dè vẫn còn một đoạn nữa “Tái bút… đợt hai: À quên, ngoài ít thuốc ngủ như má đã dặn ở trên, con mua thêm vài thứ thuốc Tây khác như thuốc nhức đầu, đau bụng, huốc cảm, cúm, thuốc ho, tiêu chảy, thuốc giảm đau, và… nhiều loại nữa mà bây giờ má chưa kịp nghĩ ra. Để phòng khi ốm đau là có thuốc uống liền, mà lại thuốc thứ thiệt nữa, bảo đảm sẽ khỏi bịnh, ở Việt Nam thuốc tây cũng làm giả nữa con ơi”.
 
Tái bút… đợt ba: À quên, mấy lần trước con nói chuyện với má, khen nước mắm ở bển ngon lắm, toàn đồ xuất khẩu từ Thái Lan, từ Việt Nam qua. Nào nước mắm mực, nước mắm hai con cua, nước mắm cá cơm Phú Quốc. Vậy con mang về cho má, mỗi nhãn hiệu vài chai để Tết này má ăn thử cho biết. Con sướng thiệt! đồ ăn nào cũng ngon, cũng rẻ, chứ má ở Việt Nam thứ gì cũng giả được hết, có ngày chết vì ngộ độc ăn uống không biết chừng! Thôi, hẹn được nếm thử nước mắm cao cấp của con mang về. Nếu còn thiếu gì thì má sẽ gởi thư sang bổ sung sau”.
Anh Bông buông rơi tờ thư xuống bàn:
-Trời ơi, một lá thư tái bút tới ba đợt, mà còn e chưa đủ! Má em tưởng từ đây về Việt Nam gần như Sài Gòn – Chợ Lớn vậy đó, đòi xách về mấy chai nước mắm!!! Lên máy bay, thời buổi chiến tranh, khủng bố này, ngửi mùi nước mắm là cả máy bay phải di tản khẩn cấp ngay.
Chị Bông cố nài nỉ:
-Tội nghiệp má quá! Để em ráng mang về vài chai, gói kỹ trong bịch, để chung với xà bông thơm phức, không sao đâu.
-Anh công nhận em là đứa con hiếu thảo nhất thế giới. Từ giờ trở đi em đừng có khoe nước tương, xì dầu, rồi lại phải vác cả chợ Việt Nam về cho má ăn thử nữa đấy.
Anh Bông lẩm nhẩm tính toán:
-Không kể tiền máy bay, tiền quà cáp đáp ứng theo những yêu cầu của má em chắc cũng lên đến chục ngàn đô chứ ít gì!
Chị Bông gạt đi:
-Nhiêu thì nhiêu! Cả chục năm nay mới về, xài cho đáng, người ta còn cho cha mẹ, anh em vài chục ngàn đô, xây nhà cao cửa rộng kia kìa.
-Người ta khác, mình khác! May mà gia đình anh ở cả bên này. Nếu không, hãy thử tưởng tượng má anh cũng ra một cái list như má em thì chắc mình phải… bán nhà để lo tròn chữ hiếu cho đôi bên?
-Bởi biết vậy nên em mới dám dốc hết sức lực cho má em. Anh à, mình còn làm ra tiền, hãy vui vẻ để ăn một cái Tết Việt Nam và người nhận quà cũng vui vẻ nghe anh.
 
Chị dịu dàng năn nỉ, đó là những lúc chị cần đến anh, chứ bình thường, chị là người được anh năn nỉ. Vợ đã tính rồi thì làm sao anh cãi lại được?
 
Xếp lại gọn gàng kẹo bánh quà cáp xong, chị Bông quay ra xếp quần áo của chồng con và tới phần chị, chị lôi từ trong closet ra đủ loại áo quần, váy ngắn, váy dài, quần jean, quần tây, áo xanh, áo đỏ… Cái nào chị cũng ngắm nghía rồi bỏ vào valy. Anh ngạc nhiên:
-Sao em mang nhiều quần áo thế? Em có phải là người mẫu đi trình diễn thời trang đâu? mình về Việt Nam có ba tuần, mang vài bộ là đủ rồi.
Chị lườm nguýt anh:
-Để người ta cười em hả? Việt kiều gì có ba bộ quần áo?
-Nhưng cái áo lạnh lông xù to kềnh to càng kia em mang theo làm gì? Chật cả va li.
-Em sẽ mặc cái áo này. Chị khẳng định.
-Tết ở Việt Nam nắng ấm, mà em mặc áo lạnh? Anh kêu lên.
-Dĩ nhiên, ai mà không biết điều đó, nhưng cái áo lạnh lông xù đẹp thế này không mang về cũng uổng. Nếu không đời nào người ta biết rằng ở bên đây em đã mặc cái áo mùa Đông lộng lẫy như tài tử Hollywood này.
-Và đời nào người ta biết rằng em đã mua cái áo này ở tiệm đồ cũ có mười đồng bạc!
-Suỵt! Về bên Việt Nam anh đừng có lỡ miệng nói ra nhé. Nếu không đừng trách em.
 
Chỉ nhìn chị lúi húi xếp ra xếp vào hết bộ nọ đến bộ kia, anh cũng thấy hoa mắt và nhức cả đầu, thà lên giường, dù mất ngủ cũng còn sung sướng hơn. Tới khuya, chị thấy anh vẫn còn thao thức, chị ngạc nhiên:
-Tưởng anh ngủ rồi chứ? Bộ nôn nóng về Việt Nam nên chưa ngủ được hả?
Anh nói lẫy:
-Phải, nôn nóng quá nên lòng dạ nào mà ngủ được!
 
Trong bóng đêm chị không nhìn thấy khuôn mặt kém vui của anh, bởi chính lòng chị đang vui, đang nôn nóng thật sự, chị tưởng anh cũng thế. Chị âu yếm ôm lấy anh, thủ thỉ:
-Thôi ráng ngủ đi, mai còn đi làm, để dành sức khoẻ vài ngày nữa về Việt Nam chơi vui…
Chợt chị cao giọng vì chợt nhớ ra:
-Anh nè, em báo anh một tin vui nữa là dì Ba và dì Tư ở dưới quê sẽ dẫn đàn con, đàn cháu lên Sài Gòn ăn Tết với tụi mình đấy, nên em cũng cần một ít tiền mặt để tặng hai dì và lì xì cho xấp nhỏ.
Anh giật cả mình:
-Lại thêm một món tiền chi phí nữa hả? Dì ba, dì Tư nào? Có phải hai bà Dì có ông bố ghẻ là anh em con chú con bác với bà ngoại của em đó không?
-Chứ còn ai vào đây nữa. Vòng vo tam quốc thế mà anh nhớ không sai tí nào! Chị tấm tắc khen anh.
Anh cố phân bày:
-Xét ra hai dì đâu có dính líu máu mủ ruột thịt gì với nhà mình đâu em.
-Dù sao cũng là liên hệ, là tình cảm bấy lâu. Mấy lần em gởi quà về, má cao hứng về quê chơi và cho hai dì chút tiền. Bây giờ nghe tin mình về Việt Nam ăn Tết, hai dì lên chơi đáp lễ.
Thấy anh không hào hứng, chị đề nghị:
-Hay là… em gọi phone về cho hai dì, nói đừng lên thành phố nữa, nghe?
Anh mừng quá, nói như reo lên:
-Đúng đó em, đường xá xa xôi, từ quê lên tỉnh tội nghiệp mấy dì quá.
-Nhưng bù lại tụi mình… sẽ về quê thăm họ để bày tỏ nhiệt tình, cũng vẫn biếu họ tiền và lì xì xấp nhỏ. Vậy anh chọn cách nào?
Anh cụt hứng:
-Cách nào cũng tốn tiền như nhau, có gì đâu mà lựa chọn?
Chị vẫn cao hứng:
-Khác chứ anh, nếu mình về quê, sẽ được nhìn lại cảnh làng quê êm đềm. Em sẽ nói hai dì nướng gà bọc đất sét cho anh thưởng thức.
-Êm đềm cái gì? Trầy da tróc vẩy mới đến được ngôi làng khỉ ho cò gáy đó. Anh nhớ thuở mới cưới em, theo em về quê ngoại, mang tiếng ở Cần Thơ, tưởng đâu ngay bến Ninh Kiều, ai dè trong một ngôi làng hẻo lánh, mấy lần xe, mấy lần đò, mấy lần đi bộ qua cánh đồng hoang mới tới… một con rạch, đứng bên này bờ phải hò hét lên thật to, cho người bên kia bờ nghe thấy mà đem ghe ra chở mình sang. Lúc đó mới thật sự tới được nhà hai bà dì của em. Cho nên anh chẳng ngu gì chịu gian khổ lần nữa để ăn món gà bọc đất sét nướng của dì em trong mùa đại dịch cảm cúm này.
-Ừ nhỉ, em quên mất đang dịch cúm gà. Khổ quá, Tết nhất người Việt mình cần có món gà để cúng quẩy, để làm cỗ, món nọ món kia, thế mà phải nhịn. Vậy thôi, cứ để hai dì lên thành phố cho mình đỡ mệt, bù lại, mình cho hai dì tiền rộng rãi để chi phí xe cộ đường xa.
Chị lại cao giọng lần nữa, và làm anh giật mình lần nữa:
-Anh nè !
Thấy anh nằm im, chị hỏi:
-Ủa, anh ngủ rồi hả?
-Em cứ “Anh nè” hoài làm sao anh ngủ nổi? Mỗi cái “Anh nè” là thêm một chi phí, cũng như thư của má, mỗi lần tái bút má lại “À quên” là thêm những món cần gởi. Hai má con em giống nhau y chang.
-Anh nè, em mới nghĩ ra một điều vô cùng tuyệt vời, mình phải đi Đà Lạt nữa, mùa Xuân Đà Lạt chắc là đẹp lắm? thành phố của các loài hoa mà. Ngày tư ngày Tết bao cả nhà một chuyến du Xuân cho vui và thuê thợ quay phim, chụp hình làm kỷ niệm. Mình sẽ thuê một cái xe van lớn nghe anh. Nghĩ cho cùng, hồi còn ở Việt Nam, vợ chồng mình nghèo, đâu dám mơ đi Đà Lạt chơi, nay có điều kiện, tội gì không hưởng?
-Trời ơi! Không phải chỉ má em tưởng em trúng số độc đắc. Mà chính em, làm như em đang xài tiền trúng số vậy đó. Em có biết là sau chuyến đi Việt Nam ăn Tết này, vợ chồng mình sẽ sạt nghiệp không?
-Nhằm nhò gì! Người ta năm nào cũng về, mình 10 năm mới về thì tốn kém mấy cũng chơi luôn!
Anh hờn mát quay mặt vào trong tường. Chị lại gọi:
-Anh nè…
Anh cảm tưởng như đang bị chị “khủng bố”, anh gắt
-Gì nữa? Em có biết mỗi lần em gọi “Anh nè” là anh giật bắn người lên như vừa dẫm chân vào cục than hồng không?
Chị nũng nịu:
 -Anh nè, lần này em chỉ muốn chúc anh ngủ ngon thôi mà. Good night anh!
 
Nói xong chị ôm hôn anh, dịu dàng và dễ thương quá, làm lòng anh mềm lại. Cái trò “mỹ nhân kế” của chị không bao giờ cũ đối với anh. Nhưng nghĩ tới sắp sửa phải ra bank rút cả chục ngàn đô cho một chuyến về Việt Nam ăn Tết, anh thấy xót xa quá! Dĩ nhiên đi chơi là phải tốn kém, phải quà cáp cho người thân, nhưng cái giá này quá đắt, thậm chí vô lý, trong khi ở đây, cuộc sống hàng ngày có bao nhiêu lo âu tính toán, vậy mà về Việt Nam cứ tiêu xài vô tư, thoải mái, cho đẹp mặt đẹp mày. Rồi về lại méo mặt méo mày!
 
Anh cố tìm giấc ngủ, mấy đêm trước anh còn đi vào giấc ngủ với bao nhiêu là hình ảnh vui tươi, tuyệt vời của ngày Tết Việt Nam. Vậy mà đêm nay những hình ảnh đẹp đẽ ấy biến đi đâu hết?
 
Anh mong sao sáng mai thức dậy, đọc báo thấy tin chính quyền Việt Nam vừa… ra lệnh cấm không cho Việt Kiều về quê ăn Tết nữa. Chắc lòng anh sẽ… vui như Tết. Khỏi phải đi đâu cả.
 
Vị Nho Chua Đầu Mùa
 
Cuối cùng thì Quân cũng tìm thấy nhà Hào sau hơn 2 tiếng lái xe từ Westminster đến San Diego. Ngôi nhà nằm trên một khu đồi dốc, trước sân có hai cây Crepe Myrtle đang ra hoa, những chùm hoa đỏ, thoáng trông như loài hoa giấy, làm Quân nhớ đến những mùa Hè ở Texas mà một thời anh đã ở đó, có những con đường lộng lẫy một màu hoa đỏ Crepe Myrtle, làm cái nóng mùa Hè như dịu lại. Ở thành phố này, Crepe Myrtle ít thấy hơn.
 
Người mở cửa đón Quân chính là Hào, hai người bạn ôm nhau mừng rỡ. Hơn 5 năm sau họ mới gặp nhau kể từ hôm đám cưới của Hào, mỗi người một nơi, sự bận bịu của cuộc sống, nên chỉ vài giờ bay là gặp nhau cũng là điều không dễ thực hiện.
 
Hôm nay, nếu Quân không đi Calif. vì công việc thì chưa chắc có lần gặp gỡ này.
 
Bước chân vào nhà, Quân đã ngửi thấy một mùi hoa thơm làm anh dễ chịu, quên hết sự mệt mỏi vừa lái xe lúc nãy. Hai người hỏi thăm nhau và nói chuyện đủ thứ, dù thỉnh thoảng họ vẫn liên hệ với nhau bằng phone, hỏi thăm qua loa thông lệ, khi gặp mặt thật thì dường như có nhiều điều để nói hơn.
 
Họ là đôi bạn thân từ hồi Trung Học, xong Đại Học, mỗi người một nơi, Hào đã yên ấm gia đình, có một đứa con trai, còn Quân vẫn long đong với nhiều mối tình, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy mình thực sự hạnh phúc.
 
Tạm vơi câu chuyện Hào mới thông báo cho Quân biết là chiều nay có bữa tiệc sinh nhật của vợ Hào, ngẫu nhiên mà Quân đã đến đúng lúc.
 
Quân vào phòng tắm, lại một mùi hoa thơm làm anh ngây ngất, mùi thơm tự nhiên chứ không phải mùi của dầu thơm hóa chất. Quân đã thấy một dĩa sứ trắng nhỏ đầy ắp những cánh hoa Ngọc Lan để một góc bên cạnh chỗ rửa tay.
 
Anh mở vòi nước, những tia nước nhỏ mát lạnh cùng với mùi hoa thơm làm Quân thích thú. Anh quên mất ngoài trời đang là mùa Hạ,và hôm nay San Diego nóng lên tới 90 độ F.
 
Quân ra ngoài với mái tóc không cần chải, sau khi lau khô, anh lấy những ngón tay xới tóc lên, chốc nữa những ngọn tóc lại bồng bềnh như thói quen không thể nào thay đổi. Mái tóc dày và đẹp của Quân càng làm cho gương mặt anh thêm vẻ phong trần và quyến rũ. Anh biết điều ấy.
 
Căn nhà thật tuyệt vời vì có mùi thơm của hoa Ngọc Lan!
 
Quân thốt lên những lời khen tặng thật tình.
 
Anh nói đúng đấy, nhưng anh có biết hoa Ngọc Lan có từ đâu không?
 
Đó là giọng nói của một cô gái làm Quân giật mình, anh ngỡ ngàng quay lại. Từ phía bếp cô gái đứng đó mỉm cười, bất ngờ như trong cổ tích:
 
Chào anh!
 
Tôi xin lỗi, tôi cứ tưởng là Hào còn đang ngồi đợi tôi ở ngoài phòng khách
 
Vâng, nhưng anh Hào vừa mới đi đón vợ từ một tiệm làm tóc. Vậy anh có muốn ra sân sau coi hoa Ngọc Lan không?
 
Tôi xin được vâng lời cô
 
Rồi Quân tự giới thiệu:
 
Tôi là Quân…
 
Em biết rồi, là bạn thân của anh Hào chứ gì? Lúc nãy em vừa làm bếp vừa nghe lóm câu chuyện của hai anh. Còn em là Giang, em vợ của anh Hào
 
Giang xinh đẹp, vốn là người đàn ông luôn được các người đẹp chạy theo yêu chiều, Quân kiêu ngạo và lạnh lùng, cũng phải lần đầu tiên thấy mình bối rối:
 
Tôi chưa bao giờ biết rằng Hào có một cô em vợ dễ thương như cô,
 
Giang tinh ngịch mỉm cười:
 
Em cũng chưa bao giờ biết rằng anh Hào có một người bạn khéo nịnh như anh.
 
Giang mở cửa sau ra vườn, Quân theo chân nàng. Bên phải mảnh vườn, gần cửa sổ bếp là hai cây hoa Ngọc Lan cao gấp rưỡi đầu người đang nở hoa, những cánh hoa màu trắng, thon thon như những ngón tay con gái tuổi Xuân thì đang nép mình sau màu xanh của lá.
 
Giang hái mỗi cây một cánh hoa và đưa cho Quân:
 
Hai loại hoa khác nhau đấy, anh thử ngửi xem mùi hương nào anh thích hơn?
 
Tôi chịu thôi! Chẳng khác nào Giang bảo tôi chấm điểm cả hai người con gái đều đẹp.
 
Vậy thì anh tham lam lắm! Cây này là hoa Ngọc Lan màu trắng, mùi thơm dìu dịu, còn cây kia là hoa Hoàng Lan màu ngà, mùi thơm nức nở. Cả hai đều ra hoa quanh năm, nhất là vào mùa Hè. Chị em bảo rằng, khuya ra vườn mùi thơm nồng nàn hơn anh ạ, có lẽ vì sương khuya và đêm thì thanh vắng.
 
Bạn tôi thật là hạnh phúc, có một mái gia đình, có một vườn khuya để những đêm vợ chồng ra thanh thản giữa thiên nhiên hoa lá…
 
Chị của em chỉ thích vườn thôi, còn người làm nên khu vườn này là công của anh Hào.
 
Giang chỉ những chậu hoa gần đó:
 
Kia là hoa Đại, đủ màu: vàng, hồng, trắng, anh Hào collect từ Hawaii cơ đấy.
 
Quân dạo quanh, thấy những cây Japenese Marble lá màu tím như lá tía tô, và đằng kia là hai gốc cây to xoè bóng mát được nối liền hai đầu bằng một chiếc võng to.
 
Mảnh vườn có một tí mà Hào trồng nhiều loại hoa quá!
 
Khu vườn này rộng hơn anh tưởng. Hãy theo em!
 
Giang vui vẻ bước đi, hình như nàng cũng yêu thích khu vườn này và được dẫn người khác đi khắp vườn là để được chia sẻ cùng nàng cảm giác ấy.
 
Quân đứng dưới bụi tre già tận cùng của mảnh vườn, và ngạc nhiên thấy nơi đây lại có một con đường dẫn xuống thấp hơn. Thì ra đây là một căn nhà trên đồi, vườn sau rất rộng, dốc rất cao và trải dài xuống tận chân đường.
 
Đúng như Quân nghĩ, Giang giải thích:
 
Anh Hào đã san phẳng một ít thành khu vườn trên, phần đất còn lại là khu vườn dưới, chia thành những bậc thang như thế này để khu vườn đỡ dốc, thoai thoải hơn, thế mà đôi lần em cũng trượt chân suýt ngã vì dốc đấy. Mỗi bậc thang là bao nhiêu công lao của anh ấy, khuân đá về lát những lối đi, hai bên xum xuê bao nhiêu cây trái, nào nhãn, vải ra hoa tháng Tư, Táo Tàu tháng Năm, ổi xá lỵ tháng Sáu, còn cây chanh kia ra hoa, ra trái quanh năm…
 
Giang làm tôi thích mê khu vườn rồi đấy.
 
Nhưng anh có biết cây mãng cầu này phải lấy phấn từ hoa đực chấm vào hoa cái thì mới ra trái không? và anh có biết là cây Hass Avocado kia ra trái năm nay nhưng sang năm mới ăn được không?
 
Rồi nàng dí dỏm trả lời thay anh:
 
Đó là lý do tại sao trái Hass Avocado ở chợ bao giờ cũng mắc tiền hơn các loại trái cây khác.
 
Quân thán phục:
 
Giang là nhà vạn vật học hồi nào thế?
 
Em nghe anh chị em kể, và anh Hào vác về nhà một đống sách về cỏ cây hoa lá, chị em bảo sắp sửa mở thư viện được rồi.
 
Xong, Giang đi như chim nhảy từ bậc thang này xuống bậc thang khác, Quân theo không kịp.Giang đã chạy đến bên hàng rào toàn là Nho leo, che khuất vườn nhà bên cạnh,anh trông thấy những chùm nho xanh treo nặng chĩu bên hàng rào, nàng hái vài trái nho ăn thử và gọi anh:
 
Anh có muốn ăn thử mùi nho chua đầu mùa không?
 
Nàng chìa ra cho anh những trái nho nhỏ xíu bằng đầu ngón tay út, anh bỗng trở thành một cậu học trò ngoan ngoãn, làm theo lời Giang,mùi nho chua nhưng thơm tho,không biết mùi thơm của nho hay của tay người đã hái?
 
Em rất thích mùi nho chua đầu mùa, vị chua thanh tao, lạ lùng.Còn anh, có thích không?
 
Nàng luôn nói với anh bằng những câu hỏi thật dễ thương.
 
Khi Quân gật đầu thì Giang níu những giây nho, lựa một chùm để hái, nàng hỏi ý anh:
Em hái cho anh chùm này nhé?
 
Nhưng nàng chưa kịp hái thì lúc ấy có tiếng chó sủa thật to từ vườn bên cạnh, một con chó cao to đang giận dữ chồm lên hàng rào,như muốn xông lên xé xác người đã đụng vào hàng rào nhà nó. Giang sợ hãi quay ra để chạy, nàng va vào người Quân, anh chỉ kịp dang tay ra ôm lấy nàng, cả hai loạng quạng sắp ngã, dưới chân họ là đất dốc và đầy cát bụi.
 
Giang ngượng ngùng thoát ra khỏi tay anh, trong đôi mắt nàng đầy vẻ bối rối, Quân xách giùm nàng đôi dép, và hai người đi ngược lên vườn trên. Khi đứng bên gốc cây tre cao lớn vững vàng nàng mới hoàn hồn:
 
Con chó này làm em sợ mấy lần rồi, anh Hào trồng bụi nho để che khuất con chó, thế mà nó vẫn không để cho mình yên. Chị em bảo đó là con chó “stupid” vì bấy lâu nay mà vẫn không quen mặt với hàng xóm.
 
Quân thầm cám ơn con chó “stupid” ấy, anh còn ước gì lúc nãy cả Giang và anh đều ngã lăn xuống tận cuối vườn thì giây phút Quân ôm nàng trong tay lâu hơn nữa.
 
Giang lại ngượng ngùng và bối rối lấy lại đôi dép. Họ vẫn đứng bên gốc cây tre, Quân nhìn con đường dài tít tắp dưới cuối vườn, đó là đường Los Coches, anh bỗng thấy thân thương những con đường quanh khu vườn này.
 
Hào đã đi đón vợ về, Giang đã đến đây từ sáng sớm để giúp chị làm một ổ bánh sinh nhật cho buổi chiều nay.
 
Hầu hết những đồ ăn được order từ tiệm, bữa tiệc sinh nhật ấm cúng trong gia đình và vài người bạn thân.Quân được Hào thân mật giới thiệu với mọi người trong bàn tiệc, là một anh chàng độc thân, lãng tử.
 
Bà mẹ vợ của Hào nhìn Quân với vẻ tò mò, dò xét, dường như bà linh cảm thấy điều gì đó khi Quân hay trò chuyện với Giang. Bà hỏi:
 
Anh là bạn của Hào mà tới tuổi này chưa lấy vợ, thì đến bao giờ?
 
Rồi bà lạnh lùng quay đi, chắc cái dáng vẻ phong trần của Quân làm bà không cảm tình, anh không phải là mẫu người để bà tin tưởng cho con gái bà giao tiếp?
 
—o0o—
 
Ngay chiều hôm ấy Quân từ giã gia đình Hào.
 
Anh trở về Seattle cuộc sống thường lệ.Hình ảnh của Giang theo ám ảnh Quân suốt mấy ngày đầu, anh nhớ nhất đôi mắt nàng mở to ngỡ ngàng và bối rối lúc suýt bị ngã sau vườn, đến nỗi anh không muốn gặp lại Tuyết hay Nga, hay bất cứ một người đàn bà nào khác nữa, những người tình đến bên cuộc đời anh mà họ đều mơ hồ hiểu rằng không bao giờ được trở thành người vợ.
 
Quân đã quá quen thuộc đôi khi đến nhàm chán những người đàn bà đẹp, trẻ có, trung niên có, luôn quấn quýt, lăn xả vào vòng tay anh. Người ta bảo anh có số đào hoa, không cần tìm kiếm, đàn bà vẫn bu quanh anh như kiến bò quanh hũ mật. Anh có nhiều ưu điểm của người đàn ông: đẹp trai, có học, có job tốt. Cho nên dù anh làm tới đâu, ăn chơi phung phí tới đó, nhà ở thuê hết năm này tới năm kia, nghèo trông thấy, mà phụ nữ vẫn mê anh.
 
Quân vẫn thấy có một khoảng cách vô hình giữa anh và Giang, khi hình ảnh khó chịu của mẹ Giang hiện ra, đời nào một anh chàng lông bông gần 40 tuổi đầu như Quân, tay trắng, không tiền, không nhà cửa, xứng đáng với Giang?
 
Và với vợ chồng Hào nữa, dưới mắt họ, Quân chỉ là một người độc thân ăn chơi, đa tình và lênh đênh như con thuyền không bến.
 
Quân nghĩ thầm có thể anh không xứng đáng với Giang thật! Nàng xinh đẹp và hồn nhiên trong sáng quá, nàng thanh tao như những trái nho xanh đầu mùa mà anh đã được nếm cái vị chua trong khu vườn tuyệt vời đó.
 
Thế nên Giang và và vị nho chua đầu mùa chỉ còn lại trong giấc mơ, vì khoảng cách ấy, và vì những người đàn bà đẹp xung quanh anh luôn làm anh bận rộn.
 
—o0o—
 
 Thế là đã hai năm trôi qua, vị nho chua đầu mùa và đôi mắt ngỡ ngàng của Giang vẫn chưa phai mờ dù bên anh không bao giờ thiếu những cuộc tình.
 
Anh đã mấy lần khao khát, ước mơ có một gia đình như Hào, một mái nhà, một người vợ yêu quý. Anh sẽ sống một cuộc sống đàng hoàng đứng đắn, sẽ có những buổi chiều đoàn tụ bên vợ con với bữa cơm ngon, sẽ có một khu vườn đẹp như của Hào mà Giang rất yêu thích, sẽ có những lúc hai vợ chồng ra vườn khuya tình tự. Trong nhà cũng sẽ thơm ngát mùi hoa Lan và quấn quýt những ngón tay nàng trên vai anh.
 
Quân không còn trẻ nữa, anh cần một tình yêu và hạnh phúc thật sự, anh cần có Giang.
 
Bất chấp sự dị nghị của vợ chồng Hào, bất chấp sự hoài nghi, ác cảm của mẹ Giang, và bất chấp cả những người tình vẫn đang bám lấy Quân nũng nịu và quyến rũ…
 
Anh hớn hở trở về thành phố San Diego, lấy lý do đến thăm Hào, rồi anh sẽ nói hết những ý nghĩ của mình cho Hào hiểu, rồi anh sẽ gặp Giang và tỏ tình…
 
Mấy người đàn bà đang mong ước anh ban cho ân huệ ấy. Nhưng với Giang, anh thấy con đường đến gần nàng chập chùng vời vợi, anh như một cậu học trò vụng về trước một đề thi khó.
 
Hào nồng nhiệt đón anh như hai năm trước, và cay nghiệt thay, Hào hớn hở khoe:
 
Quân lần nào cũng đến đúng lúc, hai năm trước đúng vào ngày sinh nhật vợ mình, lần này vào dịp đám cưới cô em vợ. Quân còn nhớ Giang không?
 
Quân đứng lặng người, anh tưởng như cả thành phố San Diego đang quay cuồng và sắp biến mất khỏi mặt đất này. Anh bàng hoàng:
 
Thì ra Giang sắp lấy chồng?
 
Ừ, đám này tương xứng lắm, mà cả nhà thúc giục mãi cô ấy mới chịu.
 
Hào vẫn hớn hở:
 
Đây này, sẵn có Giang cũng đang chơi ở đây, để mình nói Giang ra mời Quân một tiếng, hai ngày nữa là đám cưới rồi.
 
Quân ngồi xuống ghế nơi phòng khách, đầu óc anh vẫn quay cuồng. Khi anh ngước lên, Giang đã đứng bên anh,vẫn là đôi mắt ngỡ ngàng và bối rối:
 
Chào anh, không ngờ hôm nay lại gặp được anh!
 
Vâng, hai năm rồi…
 
Nói chính xác là hơn hai năm anh ạ. Lần trước anh về giữa mùa Hạ, bây giờ cuối mùa Hạ.
 
Quân nói bâng quơ:
 
Nhưng cây Lan ra hoa quanh năm, dù đầu Hạ hay cuối Hạ thì ngôi nhà này vẫn thơm ngát mùi hoa đấy thôi. Chúng ta ra vườn thăm cây Ngọc Lan và Hoàng Lan đi. Tôi vẫn nhớ Giang đã nói mùi Hoàng Lan thơm nức nở, nồng nàn hơn Ngọc Lan.
 
Giang ra mở cửa sau. Đi giữa mùi hoa Lan phảng phất Quân chẳng còn tâm trí nào phân biệt đâu là Ngọc Lan và Hoàng Lan nữa.
 
Giang không ngừng lâu ở đây, hình như nàng đang muốn đi xuống khu vườn dưới dốc. Ở đấy có một kỷ niệm, nàng đã ngã vào vòng tay anh. Quân theo sau, cái giây phút hiếm hoi này anh biết là lần cuối, không bao giờ lập lại nữa. Giang nói:
 
Chúng ta ra chỗ cây nho bên hàng rào anh Quân nhé?
 
Giang không sợ bị chó rượt nữa sao?
 
Giang cười, nhưng không vui:
 
Hàng xóm ấy đã dọn đi rồi, hai năm qua cũng đủ để thay đổi nhiều thứ. Bên vườn chủ mới hoàn toàn yên tĩnh, chúng ta sẽ tha hồ hái nho.
 
Quân bước xuống những con đường bậc thang lát đá. Bây giờ là tháng Chín, cây táo Tàu trái đầy cành và rụng đầy dưới gốc, cây vải đang chín đỏ. Ngày xưa các bà cung phi bên Tàu nói rằng ăn trái Lệ Chi, tức trái vải sẽ trẻ đẹp mãi, làm vua yêu say đắm.Giang đang đứng trước mặt anh, chẳng cần ăn trái vải Lệ Chi, vẫn làm anh say đắm biết bao.
 
Giang đã hái được một chùm nho màu đỏ bầm như màu máu:
 
Nho này tên Concord, khi chín rất ngọt, bỏ vào miệng là tự động tuột lớp vỏ bên ngoài mà không cần phải bóc.
 
Giang ngắt vài trái ăn thử để cho Quân bắt chước:
 
Anh còn nhớ không? Hai năm trước anh đã ăn những trái nho này đầu mùa, vị chua. Thì bây giờ nho chín ngọt, anh hãy ăn đi.
 
Quân vẫn đứng xa Giang một khoảng cách, nếu vì một lý do nào đó, Giang trượt chân, anh sẽ không kịp đỡ nàng nữa, người mà Giang nương tựa sẽ không phải là anh.
 
Thôi Giang ạ, tôi vẫn thích những trái nho chua đầu mùa hơn.
 
Anh nói và bâng khuâng nhìn xuống con đường Los Coches phía dưới, con đường ấy dẫn đến nơi đâu? nếu như anh có thể dẫn Giang đi trên con đường ấy và sẽ đi thật xa?
 
Nếu thế, tại sao anh không đến sớm hơn?
 
Trong giọng nói và trong ánh mắt Giang có vẻ trách hờn. Quân bâng khuâng và đau đớn biết mình vừa đánh mất một điều quý giá nhất trong cuộc đời.
 
Có loáng thoáng tiếng cười nói vọng lại làm Quân và Giang cùng giật mình, họ bước ngược lên vườn trên.Hai bố con Hào và thằng cu Tí đang đong đưa trên võng và cười đùa vui vẻ. Hào hạnh phúc biết bao! Cái hạnh phúc mà Quân đang thật lòng tìm kiếm, bỗng trở thành vô vọng.
 
Quân thấy xa lạ và lạc lỏng với Hào, với cả Giang. Anh không có chỗ đứng ở đây, ngày mai anh sẽ về địa chỉ nhà anh, về với những cuộc tình đến rồi đi.Và từ giờ trở đi những trái nho chua đầu mùa trên khắp thế gian này sẽ không bao giờ chín ở trong lòng anh.
 
Nguyễn Thị Thanh Dương

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013