Thi Ảnh

Phan Các Chiêu Hằng

Vĩnh Long Chiều Nay Mưa - Phan Các Chiêu Hằng

Phan Cac Chieu Hang

Vĩnh Long chiều nay mưa
Hàng cây như đứng khóc
Ta về qua phố xưa
Ngỡ đường vang tiếng guốc
Ngỡ tà áo thanh xuân
Còn bay trong mộng tưởng
Hôm nay ai đến trường
Mà lòng ta sóng cuộn...

Vĩnh Long chiều nay mưa
Ta về đây đứng ngó
Những lối mòn tuổi thơ
Nằm tương tư mùa cũ
Hạt bụi rơi năm nào
Còn vương trong viền mắt
Nên chiều ngó trời cao
Lòng bâng khuâng chực khóc

Phan Các Chiêu Hằng
2016

Và Như Giữa Hoàng Hôn Tôi - Phan Các Chiêu Hằng

Phan Cac Chieu Hang

Đêm cuối năm nghe mưa rơi
Mơ hồ có chút bồi hồi trong tim
Nghe xao xác giữa lặng im
Đâu đây tiếng hát về nghiêng góc trời
Và như giữa hoàng hôn tôi
Là màu nắng lụa của thời tóc xanh...

1-2017

Cuối Năm

Cành khô nghiêng bóng hao gầy
Nắng thôi thóp đậu hàng cây sững sờ
Ngày qua như một giấc mơ
Còn ta đứng lại thẫn thờ ngó lui
Ngó xanh rêu dấu chân đời
Ngó vai sương đọng bồi hồi hôm qua
Ngó nghiêng một bóng trăng tà
Còn thăm thẳm chiếu đường xa cuối trời
Cuối năm nghe giữa chơi vơi
Thềm xưa lá rụng vỡ rời âm vang...

Phan Các Chiêu Hằng
2016

Sông Xanh - Phan Các Chiêu Hằng

Phan Cac Chieu Hang

Mỗi ngày hai bận cô đi về ngang qua nhà anh. Mỗi chiều anh đứng tựa người bên khung cửa rào trước nhà nhìn cô ôm cặp đi ngang lúc tan trường. Cô không biết là anh đứng đó vì muốn chờ đợi để nhìn riêng một ai, hay cũng như bao nhiêu chàng thanh niên khác, anh chỉ muốn hưởng cái thi vị chiều chiều đứng nhìn những tà áo trắng tan trường tha thướt lượn bay. Nhà anh nằm sát bên khúc quanh ở dốc cầu, trên con đường chính đi vào thành phố. Phía trước nhà có một khoảng sân nhỏ nằm sau hàng rào thấp sơn màu vỏ trứng, đủ để người qua ngang nhìn được thấp thoáng một góc băng xi măng cẩn đá lẻ loi nằm phía bên dưới cửa sổ và vài ba khóm hồng mọc dựa theo bờ tường loang lổ những mảng rêu xanh mịn màng. Cô không biết anh từ đâu đến, nhưng bỗng một ngày kia anh có mặt bên khung cửa đó mỗi ngày. Nhìn riết rồi thành quen, cô thấy sự có mặt của anh cũng bình thường như hàng rào màu vỏ trứng, như khóm hồng rung rung trong gió chiều, như băng ghế đá nằm im lìm bên khung cửa mở.

Ngay từ trên dốc cầu, cô có thể trông thấy dáng dấp cao lêu khêu của anh thơ thẩn trong sân, nghĩa là trên khoảng đường mấy chục thước từ dốc cầu qua ngang nhà anh, cô chịu đựng tia nhìn vừa tò mò, vừa lém lỉnh của anh dõi theo từng bước chân cuống quýt của cô. Cô không có vẻ thuộc vào hàng yểu điệu nhu mì “cắn hạt cơm không bể làm hai”, nhưng hình như khi không có bạn bè nào đi cùng trên quãng đường này cô cũng đánh mất đi phần nào cá tính ngang tàng phách tấu. Cô cố tình che dấu sự bối rối của mình bằng cách hay hất mặt kênh kênh khi đi ngang qua nhà anh. Chừng vài tuần thôi, rồi cô cũng quen dần, cô bắt đầu ngó anh nhưng nét mặt cứ lạnh tanh như nước đá không biểu lộ chút tình cảm lớn nhỏ nào. Anh tỉnh bơ, nhếch mép cười và kín đáo khẽ nghiêng đầu như chào hỏi hàng xóm với cô.

Rồi đến một ngày… đẹp trời, anh xích gần lề đường hơn một chút, đon đả chào cô, nói năng rất lịch sự và mềm mỏng:
- Tôi thấy cô đi học về ngang mỗi ngày, như vậy cũng đã gần như là người quen. Tôi tên Thiên. Còn cô nhỏ tên gì vậy?
Cô giật mình sửng sốt, đứng lại nhìn anh, hơi ngần ngừ một chút rồi cúi đầu nói nhỏ:
- Tên tui là Sông.
- Song như là “hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau”? Anh hỏi.
Cô ngẩng đầu lên, ngó thẳng vào đôi mắt nheo nheo trêu chọc của anh, giọng hơi cong cớn:
- Không phải, Sông như là “chàng ở bên này sông, thiếp ở bên kia sông, cùng uống nước một dòng…”
Anh vặn vẹo:
- Ồ!… Mà Sông Dài, Sông Sâu, hay là chỉ Sông trơ trụi thôi?
Cô cười chúm chím:
- Chỉ Sông… khơi khơi vậy thôi, không dài, không sâu, không trong, không đục gì hết!..
Anh nhìn cô, vẻ mặt thật thà dễ tin:
- Tên ngộ ha! Nghe không được… văn chương cho lắm, nhưng mà ngộ.
Cô gục gặc đầu đồng ý với anh:
- Ba tui không thích cái gì rườm rà khó hiểu, nghĩa đen nghĩa bóng tùm lum. Người Nam chính hiệu mà! Tui sanh ra ở đây, cái xứ sông ngòi chằng chịt, nên Ba tui đặt tên như vậy luôn cho dễ nhớ. Cũng may cho anh, chớ Ba anh mà giống như Ba tui thì tên anh chắc hơi… khó nghe.

Anh nhìn cô, nhướng mày dọ hỏi. Cô nhún vai:
- Vậy chớ anh tưởng tượng coi, mỗi lần ai muốn gọi anh là phải kêu “Trời ơi, Trời à….”, anh không thấy nghe nó hơi kỳ cục quái đản sao?
Anh ngẩn người, nghĩ đến bao nhiêu hoàn cảnh khác mà thiên hạ có thể kêu “Trời ơi…”, rồi bật cười, đồng ý với cô là mình may mắn không có một người cha với đầu óc giản dị như Ba cô nhỏ Sông. Cô nhìn anh, tủm tỉm cười, ra chiều đắc ý với sự nhận xét của mình.

Cô nhìn anh cũng với cái nhìn đó, ra chiều đắc ý với sự… lường gạt của mình trong một chiều khi hai người đứng tán nhảm bên hàng rào nhà anh và vài người bạn gái của cô tình cờ đạp xe đi ngang, với tay vẫy chào và gọi tên cô ơi ới, “Hà, ê Bích Hà…” Anh nhìn cô, làm ra vẻ ngỡ ngàng sững sốt:
- Ủa, tên em không phải là Sông sao? Em dám nói dối với tôi mấy tuần nay…
- Vậy chớ anh không thấy tên Sông dễ nhớ hơn hay sao? Nhà anh nằm bên dốc cầu, giáp mé sông, anh thấy nó mỗi ngày… Một người ngồi bên kia sông trông theo nước chảy về đâu, một người ngồi đây trông hoa trôi theo nước chảy phương nào…
Cô trả lời thật ngon lành, hát nho nhỏ vài câu một cách rất tỉnh tuồng, rồi mau mau đánh trống lảng sang chuyện khác:
- Mà anh có kịp nhìn mặt con nhỏ bạn của Sông hồi nãy không? Con nhỏ mặt tròn tròn, tóc dài dài ngồi đàng yên sau, không phải con nhỏ hì hục còng lưng đạp xe leo dốc cầu…

Anh lắc đầu, chăm chăm nhìn cô không nói tiếng nào. Cô thao thao tiếp tục câu chuyện như không có gì lạ xảy ra:
- Nói cho anh biết, con nhỏ đó thích anh, không chừng dám tương tư nặng nữa là khác. Anh nghe chắc là khoái chí tử rồi há?.. Anh muốn thì Sông giới thiệu cho.
Anh ậm ừ, ra vẻ hơi lạnh lùng với cô:
- Tôi đã có người yêu ngoài Ðà Lạt… Tôi kể cho em nghe rồi!

Cô chun hai cánh mũi, thở khì một cái, nói như người sành đời:
- Thôi đi anh Thiên ơi!… Người yêu mà ở mịt mù xa lắc như vậy thì kể như… hết yêu mấy hồi! Bộ anh không nghe người ta nói xa mặt cách lòng, loin des yeux, loin du coeur. Mà Sông thấy hình như mấy bài thơ anh làm cho người ta, thơ nào cũng có hơi hướm… thất tình trong đó, chắc không xong rồi!..
Anh nhíu mày, nhìn cô với vẻ mặt lầm lì. Cô nghiêng đầu, nhìn trả lại anh với đôi mắt tròn xoe tinh nghịch:
- Á à…, anh còn sùng về cái vụ Sông với Biển! Thôi mà, đừng giận hờn làm chi cho… phí tuổi xuân thì. Sông hay Hà gì thì cũng như nhau. Tên gọi chỉ là cái tên để gọi. Anh không thấy Sông là người quân tử hay sao, Sông chưa thèm giận anh về cái tội dám nghĩ Ba người ta là dân… nhà quê, đặt tên con kiểu đó!..
Rồi cô cứ tiếp tục xưng tên Sông với anh. Mà anh nghe riết rồi cũng quen tai không còn thấy gì lạ lùng nữa, nên anh cũng không thèm nhớ đến tên tộc trên giấy khai sinh của cô. Có lẽ tên nào thì cũng chỉ là cái tên để gọi, để còn nhìn được người quen với nhau là tốt lắm rồi, như cô đã lý sự nhì nhằng với anh.

Cô vẫn đứng lại trước hàng rào nhà anh mỗi lần đi học về ngang, nói vài ba câu chuyện bâng quơ trên trời dưới đất. Chuyện lớp học, chuyện bạn bè, chuyện cô gần đứng chót trong lớp về môn Toán trong kỳ thi lục cá nguyệt, chuyện cô chưa nghĩ ra được sẽ học ngành gì ở đại học sau mùa thi sắp đến. Cô cười ha ha với anh, “Nếu không nhờ một đứa trong lớp đau ban phải nghỉ học ba tháng thì chắc Sông đội sổ luôn về môn Toán. Bữa đó Sông ngủ quên, không học bài”. Cô nhíu mày tư lự với anh, “Sông nghĩ chắc mình không thích đại học đâu anh Thiên. Ðại học chắc không vui bằng ở trung học đâu, anh Thiên hả? Sông ở tỉnh nhỏ quê mùa quen rồi, nghĩ tới chuyện mai mốt phải xa nhà lên thành phố học sao ớn quá!..” Cô đọc qua những bài thơ thất tình anh làm cho người bạn gái nào đó nơi thành phố anh từng sống, lên giọng bình phẩm về cách anh dùng chữ, gieo vần, rồi chê anh rậm rề, “Anh làm thơ nghe cũng đường được dù không mấy rung động… đậy, nhưng mà anh viết chữ… hơi xấu. Mai mốt anh có muốn viết thư tán tỉnh cô nào thì năn nỉ Sông viết dùm cho!” Anh chịu đựng cái tính hay nổi hứng hát hò nghêu ngao bất tử của cô, làm bộ lắng tai nghe, rồi phê bình là tiếng hát cô không tròn, giọng ngân không dài, lên cao thì rè, xuống thấp thì… tắt. Cô và anh, hai người không ai chịu thua ai trong chuyện tìm đủ đề tài để chê bai chọc ghẹo nhau. Hình như cả hai đều không muốn phân tích sâu xa hơn về sự liên hệ tình cảm với nhau, vì trong mọi hành động và cử chỉ trong cách đối xử với nhau, cô và anh đều kiên trì giữ đúng vị trí lửng lơ của mình.

Rồi anh đột ngột quyết định bỏ đại học luật, thi vào trường võ bị. Tức là anh muốn quay trở lại thành phố cũ, cô nghĩ. Anh nói với cô:
- Hình như đời sống sinh viên không thích hợp mấy với tôi, mà làm nghề luật sư càng dị ứng với tôi hơn, tiếp tục học Luật chỉ tổ phí thì giờ.
Rồi anh cười:
- Nói theo kiểu dao to búa lớn thì tôi muốn gác bút nghiên để đi theo… tiếng gọi của non sông.
Cô cũng cười theo anh:
- Ừ, nghe nó oai hơn là đi theo tiếng gọi của… con Sông, anh Thiên há?…

Ngày anh đến chào từ giã, cô nhận ra đây là lần đầu tiên anh đến nhà cô, trong lòng cô chợt thoáng buồn. “Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại. Xin trả lời, xin trả lời mai mốt anh về..” Cô không hỏi, vì thật ra trong thâm tâm cô đã biết chẳng có gì ràng buộc anh với thành phố này. Chỉ là một nơi tạm dừng chân trong cuộc đời trôi nổi của anh, như một lần tình cờ thăm viếng. Cô thoáng buồn, nghĩ đến chiều tan trường qua ngang những nhịp cầu quen thuộc, rồi mai đây sẽ không còn dáng dấp cao lớn của anh đứng lẩn quẩn đâu đó trong khoảng sân nhỏ, lân la đợi chờ để chào đón và trò chuyện vu vơ với cô. Cô thoáng buồn, nghĩ đến hôm anh bất ngờ tặng cô chiếc áo len trắng trong ngày sinh nhật mười tám tuổi. Anh cười tươi thích thú nhìn vẻ mặt sững sờ ngạc nhiên của cô khi mở gói quà, giọng cô xôn xao, “Trời ơi! Hay quá vậy ta! Làm sao mà anh biết ngày sinh nhật của Sông?..” Rồi cô ríu rít, “A, áo len trắng! Như vậy là Sông có áo ấm mặc đi học khi trời trở lạnh lúc gần Tết. Cám ơn anh Thiên nhiều lắm lắm…” Cô nhìn anh với đôi mắt biết cười. Anh nhìn cô và thấy cả một bầu trời xanh cao trong đó. Anh nói với cô, “Em dễ bị cảm, mà tôi thì sợ nếu quá lạnh thì ngày nào đó chắc em sẽ biến thành… Blue Danube”.

Blue Danube. Trong những lá thư anh viết về cho cô từ cao nguyên sương mù, anh hay gọi cô như thế. Này Blue Danube trong phố nhỏ. Cô viết thư trả lời, nói anh khéo tưởng tượng quá, sông ngòi quanh đây lúc nào cũng đục ngầu phù sa từ mùa nước cạn cho tới mùa nước lũ, không phơn phớt nỗi một chút màu xanh ngay cả trong những ngày trời trong vắt không một gợn mây. Anh tả cảnh sương mù, đồi thông, dốc cao, mưa bụi…, cảnh những buổi sáng trời đục vẩn khói sương của miền cao nguyên, những buổi chiều lắc rắc mưa bụi về ngang không đủ thấm ướt má môi. Cô không tưởng tượng được tiếng thông reo, thầm nghĩ, cây gì mà lại biết reo? Chẳng biết nó có khác hơn tiếng chuông leng keng của ông già bán cà rem trước cổng trường hay không. Cô cũng không tưởng tượng được những sườn đồi thoai thoải trải dài ngút mắt, chắc phải đẹp đến lạ lùng. Ngày ngày cô đi học ngang qua cầu, nhìn xuống mặt nước đục lờ với từng đám lục bình trôi thư thả, nhìn những dãy nhà sàn lợp lá nghèo nàn chen chúc hai bên ven sông mà nghe xa lạ vô cùng với những điều anh kể lể. Cô thầm nghĩ, không lẽ đi bắt chước tính thơ thẩn của anh, ăn cắp đại một vài câu thơ nào về sửa chút đỉnh rồi gửi cho anh đọc để nói lên tâm sự? “Sao anh không về thăm… cầu khỉ, nhìn nắng hàng cau nắng mới lên…” Anh tỉ mỉ viết cho cô về “một buổi chiều họp mặt sinh hoạt ở ngôi trường con gái Bùi thị Xuân, có một cô nữ sinh tóc bím đã dám đứng lên hát Bên Cầu Biên Giới, bài hát “ruột” của em, làm tôi bỗng nhớ lạ lùng… Lần đầu tiên tôi lắng nghe từng chữ một của bài hát, từng nốt nhạc, từng tiếng ngân… rồi nghĩ lại, giọng hát của em thật ra cũng… đâu đến đỗi nào!…” Cô đọc thư, thoáng bối rối với giọng điệu phảng phất chút ngọt ngào cố giấu giếm của anh. Nhưng anh đã không nói gì thêm, và vài ngày sau, bận rộn với sách vở và thi cử, cô cũng thôi nghĩ ngợi bâng quơ.

Anh về phép, tìm đến thăm cô, hai người lang thang đi qua vài con đường gần nhà anh. Anh mặc quân phục thẳng thớm trang trọng, coi già dặn và lạ lẫm. Cô nhìn mái tóc húi cua ngắn củn cởn gần sát da đầu của anh, bĩu môi phê bình:
- Coi anh… ngáo chịu không nỗi!..
- Ðừng tưởng bở, anh bật cười, em mà thấy được cảnh tôi lên xuống những con dốc ở Ðà Lạt trong bộ đồ này mới cảm nhận được hết cái…. oai vệ của nhà binh.

Cô phì cười, ra vẻ không lấy gì làm thán phục địa vị mới của anh, gọi anh là nhà binh… giả hiệu:
- Anh mới là sinh viên, chưa ra trận ngày nào, chưa cầm súng ngày nào, sợ còn chưa đủ kinh nghiệm quân đội bằng mấy ông… nhân dân tự vệ trong xóm! Anh mặc quần áo nhà binh chỉ để làm dáng giựt le với mấy cô sinh viên, nữ sinh nhẹ dạ trên đó.
Anh trừng mắt nhìn cô gầm gừ đe dọa. Cô cười hăng hắc như bao nhiêu lần đã trêu chọc anh, tiếng cười lảnh lót hồn nhiên vang vọng trong chiều tàn.
- Anh thấy đó, cô đổi giọng thật thà, còn ở đây thì mọi thứ vẫn y nguyên như vậy từ ngày anh đi, không có gì đáng nói hay đáng nhớ hết.

Anh cũng biết vậy. Cô vẫn ngoan ngoãn đến trường ngày hai buổi, ngôi trường con gái với những lối đi rợp bóng mát dưới hai hàng phượng vàng nở từng chùm hoa rực rỡ. Cô vẫn tiếp tục đi qua những con đường nhỏ bé rất đỗi thân quen và gần gũi. Cô vẫn chiều chiều đạp xe hóng gió với năm ba cô bạn gái trên con đường chạy dài theo bờ sông gần trường học, đôi khi ghé lại ăn chè, ăn kem ở những hàng quán ven sông. Anh biết cô không mơ tưởng đến vùng trời nào xa xôi hơn nữa ngoài những ngày đơn giản và bình yên cô đang sống.

Hai người dừng lại một chút trên cầu trước khi ghé qua nhà anh. Thành cầu xi măng ướt lạnh khi bàn tay anh chạm đến. Anh hít sâu vào buồng phổi mùi hương hoa hoàng hậu bay phảng phất trong gió từ bên dốc cầu đưa qua. Cây hoàng hậu nằm ngang đường trước cửa nhà anh, không biết ai trồng từ bao giờ mà thân cây đã lớn dễ chừng bằng vòng tay ôm và tàn lá xoè rộng che mát cả gần nửa chiều ngang lòng đường. Anh thở nhẹ, bâng khuâng nhắc lại ngày đầu tiên làm quen với cô và được cô giới thiệu tên… giả, rồi dịu dàng cười:
- Em có biết là sông nào, dù nhỏ đến đâu, rồi cũng có lúc sẽ chảy ra biển cả bao la hay không?
Cô nhìn anh, tự dưng có vẻ buồn rầu tư lự:
- Sông thích sông hồ hơn biển cả. Sông hồ coi hiền lành hơn, hả anh? Biển rộng lớn quá, dễ làm mình cảm thấy lạc loài, Sông nghĩ vậy.
Lần đầu tiên cô nói chuyện có vẻ người lớn với anh, lại vương vấn chút âu sầu trong giọng nói và chút u uẩn thấp thoáng trong đôi mắt tròn. Anh nhìn cô, trầm ngâm không nói gì thêm. Lúc trở lại sân nhà anh, anh hái tặng cô một nụ hồng vừa hé nụ. Anh nhìn mái tóc cô xõa hờ hững một bên vai, nói nhỏ nhẹ:
- Em đem về kiếm cái bình nho nhỏ nào chưng trên bàn học để ngắm cho vui. Hoa nở ở ngoài sân này thì cũng đâu ai ngắm, phí của trời.
- Tức là phí của anh Thiên… Nụ cười tìm về trên môi cô.

Hôm anh hết phép phải trở lại trường, cô không đến chào đưa tiễn. Cô nói với anh từ chiều hôm trước, Sông là một trong những người không thích nói chuyện từ giã, không thích cảnh tiễn đưa, thôi anh… cảm phiền. Buổi sáng, bước xuống phà trong cái ẩm ướt nặng nề của không khí mùa mưa, anh bâng khuâng nhìn lại phía bờ sông bên kia, thành phố nơi cô đang sống, thành phố anh lần nữa rời xa. Anh tự hỏi, như mỗi lần ra đi, không biết bao giờ lại quay trở về chốn này.

Người bạn của anh hỏi tên, rồi trao cho cô xấp thư cột cẩn thận bằng mấy sợi thun cao su, nói, “Tôi đoán là cô muốn giữ lại những món này…” Buổi trưa nghĩa trang chợt chìm xuống trong sự im ắng bất ngờ. Những lời kinh cầu nguyện đã ngưng nghỉ tự lúc nào và mọi người đã lần lượt tản mác ra về. Nhưng cô vẫn đứng im lìm dưới tàn cây râm mát, ngơ ngác nhìn khoảnh đất vừa được đào xới rồi lấp bằng vội vã sau khi quan tài đã được hạ huyệt. Mắt cô ráo hoảnh thẫn thờ. Lòng cô thênh thang trống vắng.

Cô thờ ơ nhìn xuống những phong thư với nét chữ quen thuộc của mình đang nằm gọn trong tay, hít thở mùi hương lãng đãng trong không khí. Nhớ tới mùa thu năm nao gửi nhau phong thư ngào ngạt hương, nét bút đa tình lả lơi, nhớ tới ngày nào cùng bước đến cầu ngồi xõa tóc thề… Tim cô dưng không chợt nghe đau thắt. Mùi hương, cô đã biết, không phải tỏa ra từ những phong thư với nét chữ học trò non nớt này, mà là mùi nhang khói còn lững lờ quyện lại trong bầu không khí ảm đạm chung quanh. Bao nhiêu năm rồi, cô không nhớ rõ, dễ chừng mười bốn, mười lăm năm… Những lá thư này đã theo anh qua bao nhiêu thành phố, bao nhiêu dặm đường, bao nhiêu đổi dời tai biến trước khi tìm về… khổ chủ. Mùi khói thuốc lá cay nồng của anh như còn phảng phất vương vấn đâu đó trên từng góc giấy cong cong. Người bạn nói với cô, Thiên vẫn nghĩ nó chỉ cần kiên nhẫn chờ ngày cô lớn thêm chút nữa rồi tỏ bày với cô vẫn không muộn, đâu ai ngờ… Cô gục gặc, mếu máo, muốn nói một cái gì đó mà không thành lời. Chính cô còn không ngờ được là có ngày cô bỏ lại sau lưng thành phố êm đềm thân quen ấy để vượt trùng dương đi đến nơi này. Chính cô còn không ngờ được có những nhánh sông nhỏ bỗng dưng hối hả đổ dồn ra biển cả nghìn trùng, để cát bụi phù sa rồi cũng tản mạn lạc mất dấu nhau đời đời. Như cô và anh.

Ðứng giữa những hàng mộ mới cũ thẳng tắp vây quanh, cô mơ ước tìm lại được buổi chiều hôm qua, khi mọi chuyện còn rất đỗi bình thường trong đời sống phẳng lặng của mình. Buổi chiều đi làm về, sau buổi cơm tối vội vã với gia đình, cô đã ngồi vào lòng ghế nệm ở phòng khách và thư thả đọc qua tờ báo ai đó bỏ lại trên một góc bàn. Cô còn nhớ rõ cảm giác hụt hẫng chao đao khi nhìn thấy tên anh nằm trên nửa trang cáo phó. Trời ơi. Thiên ơi. Cô thảng thốt gọi tên. Buổi tối, ngồi một mình trong căn phòng riêng sau khi mọi người đã yên ngủ, cô ôm siết cái áo len trắng đã ngả sang màu cháo lòng từ lâu, áp nhẹ lên má. Cô nhắm mắt, trong bóng đêm tịch mịch không cùng, cô lắng nghe từng đợt sóng cuồn cuộn trào dâng trong hồn, từng giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài trên đôi má. Cô nghĩ, một cách muộn màng, có những điều người ta nên nói hết với nhau trước khi… sân khấu hạ màn, thay vì cứ tiếp tục những trò chơi cút bắt lửng lơ kéo dài quá lâu, như anh và cô ngày nào.

Phan Các Chiêu Hằng

Khi Đã Xa, Thật Xa - Phan Các Chiêu Hằng

Phan Cac Chieu Hang

ta về giữa đêm mù sương tháng chín
nhặt đóa hoa héo úa cuối một mùa
níu đôi bờ sương che trong dĩ vãng
ngỡ em còn đâu đó ngóng tin xa

ôi ta nhớ từ cuối hồn vọng tưởng
những giấc mơ rất đẹp của một thời
khi em qua tóc dài trong gió lộng
nụ tình đầu e ấp nở trên môi

cho một thoáng ta quên đời lãng tử
nuôi chút tình thánh thiện để yêu em
xót xa nhìn bé vào đời bỡ ngỡ
chờ lau khô giọt nước mắt hồn nhiên

tháng chín năm nào, nhớ không, hở nhỏ
giữa rừng vàng cây lá của mùa thu
nằm bên em ở giữa trời đất lạ
lắng nghe tim rung từng nhịp dại khờ

nhớ nắng mềm trên vai khi đứng đợi
đưa em qua phố vắng buổi hẹn hò
mắt thơ xanh như đáy hồ ước mộng
em có nhìn thấy suốt buổi chia xa?

chiều qua mơ đưa em về phố biển
cùng ngồi chờ sao rụng giữa đêm sâu
mà bỗng chốc chỉ còn ta hốt hoảng
trên bãi đời cuống quýt gọi tên nhau

nghe vọng vang từ một mùa thu cũ
chim sầu kêu thê thiết ở trong hồn
ta lênh đênh giữa dòng sông thương nhớ
tiếng cười nào réo rắc giữa thinh không

vẫn trở về giữa chiêm bao đằm thắm
môi mắt hồn nhiên ngày mới trao tình
ôi ta ước một lần cho bé hiểu
bao ngậm ngùi còn giấu kín trong tim

bởi vô tình, nhỏ ơi, đành thất lạc
những đường quen hò hẹn của một thời
ở phương nào xa xôi em còn nhớ
đến tháng ngày rộn rã tuổi hai mươi?

tình thuở đó nhẹ nhàng như nắng lụa
nên làm sao ta biết ở ngày mai
lúc đã xa muôn đời, khi em khóc
ta mơ hồ nghe buốt giá trên vai...

Phan Các Chiêu Hằng

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013