Thi Ảnh

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Mênh Mông - Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Nguyen Duc Bat Ngan

trong đắm đuối nghe khói trời đã khác
thịt xương người đang chuyển hóa thành sông
rừng và biển muôn đời đâu có khác
sao trường thành bỗng lụy giữa mênh mông

với hẹn ước ôm tròn theo tiếng sóng
đọt sương này đành hóa đá mang mang
lần xuống biển khuất dần theo ngọn sóng
nhịp triều này cũng gõ một âm vang

lúc em ngủ biết phương nào cố vọng
người trôi qua qua có hết đê mê
tình vàng úa vẫn đi về tỏa lộng
như lần xưa còn ngút bụi tóc thề

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Tân Xuân - Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Nguyen Duc Bat Ngan

em nằm vọng trên bao mùa tao loạn
trời xa xưa ráng đỏ bỗng quay về
ta yêu dấu cũng hút mù tăm dạng
nghe thì thầm trở gót giữa hôn mê

con chim đó nghìn năm sau trở giấc
cùng với mình nhớ lại nghìn năm xưa
tình rụng xuống trên đầu chăn chiếu cũ
còn hoang mang cạn hết một âm thừa

em hiền dịu trên đời đôi cánh trắng
những vì sao hôn phối những vì sao
em thả dại theo ngày mưa tháng nắng
còn bao lâu hơi ấm cũ dâng trào

ta gửi ta một nụ cười héo hắt
là âm vang của trăm kiếp tao phùng
em hãy nhớ giữa vô cùng lặng lẽ
phương xa người là ánh mắt rưng rưng

nụ hôn mỏi theo hồn se ý ngại
vòng tay ta cũng hết thuở chần chờ
thôi hãy bỏ cũng đành như ở lại
chờ hôm mai sương khói đã qua bờ

đêm thức dậy theo vũng lầy nước mắt
ta khù khờ nên suốt kiếp rong chơi
ngày thánh hiện theo muôn nghìn tủi nhục
em hào quang phủ rạng giữa môi cười

ta có thấy chỉ vẫn là tăm tối
em nhìn theo dù nước mắt lưng tròng
ta đã lỡ trong vai người đắm đuối
lẫn hư hèn ngạo nghễ giữa thinh không

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Buốt Hạnh - Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Nguyen Duc Bat Ngan

bất hạnh em tạc cho ta vòng hoa đỏ
vùi dưới hân hoan cùng với nhịp đất trời
dù ái ngại từ nay em cũng rõ
buổi lên đường trôi hết thuở vui chơi

tình vời vợi bặt mù luôn buổi ấy
đời riêng ta còn sừng sững không phai
hoài niệm cũ khi về em nhớ lấy
ngọn đàn xưa ru với gót trang đài

đời lồng lộng ví dù như ngăn cách
đang mỏi mòn theo se thắt ai đưa
còn một phía dậy một trời lữ khách
hẹn mai về núp bóng giữa ngàn xưa

tóc trăm sợi còn sợi dài sợi ngắn
tình trăm phương biết ngủ ở phương nào
ngày hành khất ngậm mòn hơi ngọt đắng
chút hương thề lành lạnh giữa chiêm bao

em hãy ngủ với mình em yêu dấu
rất êm đềm theo ngọn cỏ xanh xuân
đừng gọi với nghìn trùng kia có thấu
hãy hôn mình như đốm lửa thanh tân

Nguyễn Đức Bạt Ngàn

Người Dưng Có Một - Nguyễn Đức Quận

Người dưng ơi hỡi người dưng
Mà sao lại nhớ quá chừng đi thôi
Nhớ dáng đi, nhớ nụ cười
Nhớ hương bồ kết xanh tươi tóc thề

Người dưng như bến sông quê
Cho tôi ngụp lặn đi về sớm trưa
Người dưng như những hạt mưa
Rơi rơi trên áo cho vừa ướt vai

Ngày xưa khi tuổi ô mai
Ai hay hờn dỗi cho ai dỗ dành?
Ngày xưa mái tóc nàng xanh
Tôi mơ dòng suối ngọt lành chảy qua

Ngày xưa lặng lẽ trôi xa
Người đi bỏ lại trong ta tháng ngày
Rối bời giấc mộng thiên thai
Rối bời những bước lạc loài nhân gian

Bao năm sông cạn đá mòn
Trong tôi mang một dáng son theo đời
Bốn mùa nắng đổ mưa rơi
Người dưng có một... một thời dững dưng

25-9-15
Nguyễn Đức Quận

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013