Thi Ảnh

Trần Vấn Lệ

Một Hai Ba Bốn - Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ 002

S áng Chúa Nhật trời mưa ngộ quá!
Coi kìa coi hoa lá rưng rưng rưng
Không lẽ trời nấn ná mùa Xuân?
(Đã sắp sửa mùa Thu rồi đó!).

Sáng Chúa Nhật trời im không gió
Lạnh và buồn ai nhớ ai thương?
Ai đang cà phê góc quán bên đường?
Ai đang ở nhà thờ cầu Chúa?

Thường tháng Năm thì hoa tím nở
Cả Cali buồn như nghĩa trang
Sáng hôm nay mưa nữa ngỡ ngàng
Hoa tím rụng Thiên Đường đâu nhỉ?

Sáng Chúa Nhật trên đồi ngựa hí
Tiếng buồn vang xa vọng lũng sâu
Tiếng buồn vang như tiếng Thiên Thu
Êm ả trải phơi lòng lữ khách...
*
Sáng Chúa Nhật có ai diện bích
Nhớ Non Sông nén lệ thành mưa?
Có ai nghe trên hoa lá bây giờ
Chuông Chùa đọng từng hồi u uất?

Bầy bồ câu sáng nay không thấy mặt
Tôi điểm danh từng giọt mưa sa
Tôi buồn tính đếm nhẩm Một Hai Ba
Rồi tới Bốn...nhớ lại thời Đi Lính!

Trần Vấn Lệ

Cơn Mưa Nhỏ Bay Qua Thành Phố - Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ 002

Tôi lắc đầu. Quên hết! Phải quên!
Đừng nhớ nữa...những người đã chết
Đừng nhớ em...dù chỉ Một – Em!

Cơn mưa nhỏ
Mở màn cơn bão lớn. Đang bay qua
Thành phố thật buồn.

Không ai nói với ai lời nhỏ nhẹ
Mở cửa xe. Chạy
Nuốt những con đường.

Cái quạt nước đưa lên hạ xuống
Những giọt mưa
Cứ rớt mờ gương.

Em đã xa rồi. Thiên Nhất Phương
Bầy Hoàng Hạc Bay Đi Không Trở Lại
Thế gian này trơ trọi lầu hoang.

Ngoại đã chết. Nhang tàn khói tản
Em thì xa
Tiếng gọi có ai nghe?

Tôi lắc đầu
Quên hết chuyện Đi – Về
Con đò dọc chở đầy nước mắt tới bến đò đâu đã thấy khô?

Con xin Ngoại cho con đắc tội.
Anh xin em cho anh được lắc đầu
Cơn mưa nhỏ bay qua thành phố bão chiều nay dài tới bao lâu?

Trong tim tôi không có oán thù
Nhưng tay đã bóp cò nhiều bận
Trên chiến trường có thua có thắng
Vãng cuộc cờ tất cả quên nhau!

Tôi thắp nhang cho ngày Phật Đản
Cầu năm châu có một sáng hồn nhiên.

Trần Vấn Lệ

Ít Khi Nhiều Khi - Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ 002

Rất ít khi sáng mưa chiều nắng
Mà nhiều khi sáng nắng chiều mưa…

Đôi khi buồn nhớ chuyện đời xưa
Chen lẫn lộn chuyện mưa chuyện nắng
Chuyện chẳng có gì cũng nghe nằng nặng
Cũng hờn ghen buồn tủi không đâu.

Chuyện tình yêu không cuối không đầu
Thường lửng lơ lửng lơ phát ghét!
Tình không trọn là tình ly biệt
Lúc trọn thì… là cái gánh trăm năm?

Ai cũng sợ chia công sợ làm
Thà cứ giung giăng như Tiên như mộng?
Tình yêu đó phải chăng cái bóng?
Cái hình dung chỉ hiện ở thơ văn?

Người ta chỉ núi người ta thề trăng
Yêu dẫu chết trong lòng một ít
Còn hơn sống nhiều mà nhiều khi không thích
Cứ mỏi mòn như cuộc chiến chưa ngưng…

Bao nhiêu tang thương sau cuộc chiến đã ngừng
Bao nhiêu thuyền nát giữa trùng dương tuyệt vọng!
Thà sáng mưa rồi chiều hửng nắng
Thà không nghĩ gì rồi lẳng lặng quên đi…

Những sáng mưa không thấy nữa ai về
Những chiều nắng…chắc chi không biền biệt?

Trần Vấn Lệ

Cơn Mưa Nhỏ Bay Qua Thành Phố - Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ 002

Tôi lắc đầu. Quên hết! Phải quên!
Đừng nhớ nữa…những người đã chết
Đừng nhớ em…dù chỉ Một – Em!

Cơn mưa nhỏ
Mở màn cơn bão lớn. Đang bay qua
Thành phố thật buồn.

Không ai nói với ai lời nhỏ nhẹ
Mở cửa xe. Chạy
Nuốt những con đường.

Cái quạt nước đưa lên hạ xuống
Những giọt mưa
Cứ rớt mờ gương.

Em đã xa rồi. Thiên Nhất Phương
Bầy Hoàng Hạc Bay Đi Không Trở Lại
Thế gian này trơ trọi lầu hoang.

Ngoại đã chết. Nhang tàn khói tản
Em thì xa
Tiếng gọi có ai nghe?

Tôi lắc đầu
Quên hết chuyện Đi – Về
Con đò dọc chở đầy nước mắt tới bến đò đâu đã thấy khô?

Con xin Ngoại cho con đắc tội.
Anh xin em cho anh được lắc đầu
Cơn mưa nhỏ bay qua thành phố bão chiều nay dài tới bao lâu?

Trong tim tôi không có oán thù
Nhưng tay đã bóp cò nhiều bận
Trên chiến trường có thua có thắng
Vãng cuộc cờ tất cả quên nhau!

Tôi thắp nhang cho ngày Phật Đản
Cầu năm châu có một sáng hồn nhiên.

Trần Vấn Lệ

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013