Thi Ảnh

Như Phong

Mùa Lá Rụng - Như Phong

Như Phong

Đêm nay gió gọi thu về
Sương rơi trên tóc tứ bề lạnh tanh
Ngổi xem trời đất xoay vần
Mà nghe thấm lạnh chiếc thân khô cằn

Vừa nghe chiếc lá trối trăn
Như tình em, đã nhuộm khăn tang buồn
Thả hồn lạc bước chân hoang
Lẻ loi cánh nhạn về phương trời nào

Gọi nhau, khan cổ gọi nhau
Đêm thu vằng vặc một màu buồn tênh
Rượu cay, không ấm lòng mềm
Đợi em từ thuở trăng lên cuối trời

Nhặt về chiếc lá vàng rơi
Vội ghi vớ vẩn một lời tình suông
Phố đèn rụng ướt mưa sương
Tim ta rụng những giọt buồn nghe đau

Lưng trời tiếng nhạn gọi nhau
Ta nâng cốc rượu đượm màu chia ly
Thu về cánh nhạn thiên di
Ta ngồi tống tiễn, biệt ly mấy mùa

Như Phong

Người Về Từ Cõi Mênh Mông - Như Phong

Nh Phong 1

Từng con sóng vỗ rì rào, mặt biển mù sương, xa xa từng cụm mây vần vũ, mặt trời chưa ló dạng, vài chiếc thuyền cá nhấp nhô trên biển mù sương, một nỗi buồn về lòng chàng nặng trĩu, trong mênh mông bao la ấy, và còn kia trong lãng đãng mây trời, có nàng trong đó, nàng có thấy chàng hay không, thịt da nàng đã hòa tan trong biển mặn, còn hồn nàng chắc là đang lẫn khuất trong mây...!
Từng cơn gió mơn man, mang theo hơi nước biển, lành lạnh, mằn mặn, từng đàn hải âu bay sà xuống đâu trên bãi cát vàng, chúng đang vui đùa cùng những con sóng vỗ,
Mùa đông năm nay không lạnh, gần tết rồi, nước biển đục ngầu sau cơn bão lớn vừa rồi, hôm nay trời yên mây tạnh, nhưng gió mùa đông bắc tràn về cũng nghe se sắt lòng,
Mặt trời đã nhô lên khỏi mặt nước biển, làm nỗi bật những cụm mây đang tạo nên hình những con quái thú cuối chân trời, từng bước chân lún sâu trên bãi cát, chàng bước đi, từng bước, từng bước, trên đầu chàng tiếng chim hải âu gọi đàn cất tiếng thê lương.
Em đang ở đâu...? trong cụm mây kia, trong mênh mông đại dương ấy, hay đang nhốt mình trốn ngủ nơi nào đó rất bình yên...?
Chàng miên man thả hồn mình vào những suy tư... vào những thổn thức xót xa lòng.

Tại sao em vội vàng ra đi...!
Tại sao em không thể chờ anh về...!
Em đã hứa chờ anh về đưa em ra biển mà...!
Em gạt anh... em gạt anh....!
Chàng quay mặt ra biển, lấy tay làm loa… gọi lớn tên nàng...!
Em nghe không...? nghe anh gọi em không....?
Sao lại là em... sao phải là em chứ....!
Chàng cúi mặt, một tiếng nấc sụt sùi, chàng nghe mặn bờ môi, khóc...! chàng đã khóc thật rồi...!
Chàng trách mình sao không gặp nàng trước khi đi, trách mình biết được sức khỏe nàng quá muộn,
Chàng trách nàng sao gánh chịu một mình căn bịnh quái ác kia, sao không chạy chữa sớm hơn, sao không cho chàng đi tìm thuốc...!
Nàng còn rất trẻ mà, chưa được hưởng cái gì gọi là hạnh phúc nhân gian, ngoài những khổ đau chồng chất, từng cơn đau thể xác, và cả tinh thần do căn bịnh quái ác kia hành hạ từng ngày, nàng chịu đựng, nàng đau khổ, nàng sống trong nước mắt....!
Ông xanh kia, đức công bằng ở đâu...?
Sao ông nở cướp đi một người con gái như vậy, nàng có tội tình gì...? nàng làm nên tội lỗi gì khi tuổi đời còn rất trẻ...?
Ôi...! hồng nhan....?
Cứ hồng nhan thì phải bạc phận sao chứ...!
Chàng ngồi xuống gò cát, khoanh tay gục đầu lên gối... một nỗi đau thương nhung nhớ nuối tiếc đang dày vò chàng,
Ngẫn mặt nhìn trời... chàng lẫm bẩm:
Nguyện cầu cho em luôn được bình an nơi cõi vĩnh hằng, em có nghe anh không...? có nhìn thấy anh không...?
Anh nhớ em lắm.... Anh yêu em...!
Mặt trời đã lên cao, sương mù tan nhanh trên mặt biển, còn lại là tiếng sóng rì rào như lời thổn thức của người khuất mặt nhắn gởi người nhân gian,
Anh yêu... em đã nghe anh nói,
Em đã nghe anh gọi tên em, ... em sẽ về với anh như lời em đã hứa..., em chúc cho anh luôn bình an giữa dòng đời tục lụy,... em yêu anh...! chàng kéo lê từng bước chân đời đi trong tuyệt vọng,

Treo mảnh đời ta trên những nhánh buồn
Để nghe máu đào chảy ngược về tim
Tan tác vào trong từng hơi thở loạn
Mệt nhoài thân xác lịm ngất đau thương

Ta nhốt nỗi đau vào hồn cô khổ
Để nghe bàng hoàng hai tiếng yêu đương
Ta chuốc ta say cho quên sầu muộn
Lê thân xuống đời làm một kẻ điên

Trên đỉnh đau thương ta người cô độc
Em đã cho ta uống cạn giọt buồn
Nửa mảnh trăng treo góc trời lơ lững
Như mảnh đời người du tử đi hoang....!

Sài Gòn những ngày đầu hè, nhưng cái nóng oi bức, không có gió chàng nhốt mình trong căn phòng máy lạnh, mong được chợp mắt một chút, tránh cái nắng nóng rít rát khó chịu của buổi trưa hè, tiếng còi xe inh ỏi ồn ào, chàng không tài nào chợp mắt được,...!
Cuộc sống như thế nầy làm sao sống được, người người tất tả ngược xuôi, chen lấn từng làn bánh xe cho kịp với vòng quay thời gian, những gương mặt lạnh lùng, mất niềm tin, nghi ngờ, còn có chút điêu ngoa ranh mãnh.
Đa số có nét khắc khổ hằn lên ánh mắt vì những nỗi lo cơm áo hằng ngày, còn lại là những khuôn mặt đỏ gay vì rượu bia, ăn nhậu, tiếng chửi thề luôn ở trên môi, trong mắt chàng đó là một cuộc sống buông xuôi...!
Không chợp mắt được, chàng ngồi dậy lấy chiếc Laptop mở lên định nghe nhạc cho hết thời gian,
Bỗng có tiếng máy báo có người nhắn tin trong inbox, chàng bấm vào xem, trước mắt chàng là hình ảnh Avata quen thuộc mà chàng hằng nhung nhớ, đợi chờ...! những tưởng sẽ không bao giờ được nhìn thấy nữa dù chàng rất mong được gặp,
Nhìn thấy tấm hình Avata là một niềm vui, nhưng chàng chợt nghe ra một luồng cảm giác rờn rợn chạy dọc theo xương sống....!
Nàng... là nàng ư..? Sao lại có thể là nàng....?
Chàng không tin vào mắt mình, chàng gõ vào ô inbox,
Là em hả..., phải thật là em không....?
Dạ... là em... anh không tin em sao...?
Làm sao em có thể nói chuyện với anh được...?
Chuyện đó nói sau... anh khỏe không...?
Khỏe em... nhưng trời nóng quá...!
Vậy hở anh...? anh ở nhà ai mà cao quá vậy....?
Anh đang ở nhà bạn... em thấy anh sao...?
Dạ thấy... em đi tìm anh cực khổ lắm... em nhớ anh ...!
hôm trước em thấy anh đứng trên bờ biển đốt nhang và gọi tên em, nhưng em chỉ biết khóc chứ không làm gì được...!
Vậy hở em...?
Chàng nghe rợn người... nửa tin ,nửa ngờ... đây là sự thật hay sao... nếu là sự thật thì có lẽ chàng là người đầu tiên trên cõi đời nầy có thể tiếp xúc và nói chuyện được với người bên kia thế giới, cõi chết...! hay gọi là cõi huyền vi...
Em buồn lắm, rất nhớ anh, em tìm anh cực khổ lắm, nhưng anh thì lo vui chơi, em nhìn thấy tất cả nhưng chỉ biết khóc...!
Hôm nay gặp được anh rồi em vui lắm, giờ em phải đi, mai em về,
Chàng ngồi bất động,
Đây là mơ hay thật...? lời nói đó là nàng, lối dùng chữ rất quen thuộc, không một chút nghi ngờ, nhưng sao lại có thể... như vậy cũng được hay sao...?
Chàng biết nàng ra đi rất an lành, tỉnh táo cho đến phút cuối, nàng từ biệt chàng rồi thanh thản ra đi, mà theo Phật pháp đó là một điềm lành, người quá vãng sẽ được Vãng Sanh về miền Cự Lạc, nghe người nhà nói sau khi nàng đi có mùi hương thơm ngát căn nhà, gương mặt tươi tắn không đổi sắc, miệng vẫn mỉm một nụ cười xinh tươi, hài lòng, đó cũng là điềm lành theo phật pháp, như vậy nàng đã được chư Phật tiếp dẫn về Tây Phương Cực Lạc...!
Chàng nhớ trước đây nàng hay kể cho chàng nghe về những giấc mơ, trong mơ nàng đã vài lần gặp Phật Bà Quan Âm, khi thì gặp những người khác trong hình hài một cụ già, hay một người đàn bà nghèo khỗ, nhưng tất cả đều khuyên nàng hãy buông bỏ những đam mê trần tục, hãy giử lòng thanh tịnh, để ra đi...,
Những ngày cuối đời nàng chuyên tâm niệm Phật, một cách tinh tấn, ngoài những lúc cùng chàng trò chuyện, thời gian còn lại nàng chỉ tụng kinh, những lúc cơn đau thể xác như xé nát tâm cang, nàng thường hay gọi Hồng Danh Phật Bà cứu khổ... khi cơn đau qua đi, nàng lại kể cho chàng nghe những giấc mơ kỳ lạ đó...!
Chàng chợt nhớ một câu chuyện kể về sự linh ứng của Phật Quan Thế Âm qua lời một vị Thiền sư đắc đạo,
Chuyện kể rằng: có một vị Bác sĩ người Ấn trong những năm cuối hậu bán thế kỹ mười chín, tốt nghiệp ở Anh Quốc, chuyên nghiên cứu về những căn bịnh vùng nhiệt đới, một hôm có cô bé nhập bệnh viện với căm bịnh lạ lùng, vị bác sĩ đã bỏ ngày đêm nghiên cứu mong cứu sống được cô bé, nhưng dù tốn thời gian và công sức ngày đêm, cuối cùng cũng chấp nhận thua cuộc,
Một hôm vị Bs đến bên giường bịnh, nhìn cô gái trong niềm tuyệt vọng, người niệm Phật mong cho cô bé đực thanh thản ra đi, thì căn phòng sáng rực lên, mùi hương thơm ngát tỏa khắp gian phòng, Phật Bà Quan Âm hiện ra, ngươi đưa tay vẫy lên mình cô gái ,một làn ánh sáng như hào quang lướt qua thân cô gái từ đâu đến chân, không lâu sau cô sái sống lại và xuất viện về nhà,
Hội đồng Bs yêu cầu vị Bs nầy tường trình lại quá trình nghiên cứu căn bịnh, bộ Y tế treo giải thưởng cho ông ta, nhưng ông ta một mực bảo rằng không phải ông ta cứu, mà là Đức Phật Quan Âm hiện thân cứu cô gái.
Không ai tin lời giải thích của vị Bs kia,và cho rằng ông ta không chịi chia sẽ kinh nghiệm, cố tình dấu kín phát minh đó làm của riêng, và kết quả là ông ta bị thu bằng hành nghề bác sĩ, và ông ta lui về ở dưới chân một ngọn núi, chuyên tâm chữa bịnh giúp cho dân nghèo trong sơn thôn,
Câu chuyện kể rằng sau khi lui về núi, Phật Bà hiện ra vài lần, và cho vị Bs nầy biết kiếp trước ông ta cũng là một Ysĩ giỏi, chỉ vì không tin Phật Pháp nên kiếp nầy bị Phạt như vậy...!như là một nghiệp báo,
Chàng là một Phật tử, sau nhiều năm kinh kệ và nghiên cứu Phật Pháp, chàng đồng tình với thuyết Luân Hồi của nhà Phật, chàng tin rằng có luật nhân quả, "ở hiền sẽ gặp lành", "ác lai sẽ ác báo"
Trong cuộc sống đời thường, hằng ngày quanh ta cũng có những chuyện duyên nghiệp trả vay, mà dưới con mắt người phàm gian họ nhìn qua một lăng kính khác, những thắng thua cuộc đời, những tham sân ái nộ, vô tình con người tự đưa mình ngụp lặn trong bể khổ mênh mông...!
Sự kiêu căng tự ngã và lòng tham, ít người tin hiểu và đồng tình rằng ở đâu đó có một sự phàn xét công lý bình đẳng, khi lọt lòng chúng ta trần truồng không mảnh vải che thân, chào đời đầu tiên bằng tiếng khóc...và khi rời khỏi thế gian nầy cũng chỉ hai bàn tay trắng, không phân biệt giàu sang hay nghèo hèn...! cũng kết thúc bằng tiếng khóc tiển đưa....!
Chàng kể câu chuyện nàng về tìm chàng nói chuyện cho người bạn là chủ nhà nghe, với vẽ ngạc nhiên bạn chàng hỏi,
Thật vậy không...? hay là ai đó giả là nàng...?
Không đâu.. lời lẽ nói chuyện hằng ngày không thể giả được,
Vậy anh thấy trong người thế nào...có bình thường không...?
Họ cho rằng chàng sẽ bị mượn hồn hay đồng bóng gì đó...!
Không đâu...vẫn bình thường mà... nàng hẹn trưa mai trở lại...!
để xem sao....!
Trưa hôm sau cơm trưa xong, chàng vào phòng nằm nghỉ, có ý mong nàng về, cứ thấp thỏm mong chờ, chàng nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ chiều,,,thấy đã muộn so với ngày hôm qua cã tiếng đồng hồ, chàng thiếp mình vào giấc ngủ.
Trời Sài Gòn vẫn nóng như đổ lửa, đang mơ màng trong giấc ngủ chập chờn vì tiếng còi xe ồn ào dười phố thì tiếng chuông điện thoại reo lên, chàng nhìn xem ai gọi, thì ra là cô em gái nuôi từ Đồng Nai,
Hello anh hai, anh bật máy lên đi, có người kiếm anh kìa,
Ai vậy sao không gọi anh mà gọi em...?
Còn ai nữa...nhắn tin vào inbox của em..làm em lạnh người...!
Oh ...! nói sao em...?
Tin nhắn nè anh hai,
Bạn gọi anh hai bạn giùm mình được không, mình không gọi được...!
Vậy hở em... để anh vào máy xem sao...?
Dạ anh hai, em thấy tin nhắn...sợ hết hồn luôn...hihihi,
có thật không vậy trời...!
Là thật đó em... thôi bye.., để anh vào máy xem sao...?
Dạ bye anh hai...!
Chàng lấy máy xuống chiếc bàn ăn dười lầu, mở máy lên.
Bạn chàng cũng vừa xuống phòng bếp lấy nước uống,
chàng nhìn theo và nói, nàng về nè,
Vậy hả...rồi kéo nghế lại ngồi gần nhìn vào mành hình...!
Hù...hihihihi, em nè,,,
Là em hã...em sao rồi...khỏe không...?
Dạ em Khỏe...! anh khỏe không...?
Khỏe em...trời nóng quá, không muốn đi đâu...!
Dạ anh cẩn thận khi ra đường...!
Sao em...có chuyện gì...?
Sẽ có người gạt anh, trong vòng hai mươi bốn giờ tới, anh đi đâu nhớ cẫn thận...!
Ok em , anh sẽ chú ý...!
trong nhà anh có ai tuổi sửu không...? anh không biết , để anh xem lại nha...!
Chừng nào anh về,...?
Tuần tới em...!
Dạ...em chờ anh về...!căn nhà lạnh ngắt àh, anh lo mà về đi, đừng ham vui quá...!
Có gì vui đâu em...!
Thì em nhắc anh vậy thôi, anh đi lâu quá ...căn nhà lạnh ngắt,...!
Em đang sống ra sao..? ở đó có vui không...? em bình an không...?
Đừng lo cho em, em bình an, suốt ngày chỉ lo niệm kinh, nghe phật pháp và đi dạo ở Liên Hoa...,
Chúc mừng em, anh biết em sẽ được an lạc mà...!
Nghe chị Huệ nói em có về nhà ca hát hã...?
Dạ em vẫn đi về nhà cho đến bốn mươi chín ngày...!
Sau đó thì sao em...?
Em phải ra toà nghe phàn xét mới biết...!
Ở đâu...? ai phán xét...?
Ở địa ngục, em có qua đó rồi...! Diên Vương hỏi em sao chết..?
Em nói bị bịnh...?
Ông ta bảo kiếp sao hết bịnh,,,hihihihi
chàng cũng bật cười thành tiếng....!
Anh ơi...! anh giúp em một chuyện được không...?
Chuyện gì em nói đi...!
Mai mốt anh về cho em xin bát nhang, em sẽ về với anh, ờ nhà em người ta không cho em nghe kinh...!
Ok em..về tới anh sẽ làm ngay...!
Anh hứa rồi đó nha... cám ơn anh,,,!
Giờ em phải đi...mai em về..!
Người về
từ cõi xa xăm
xiêm y lay động
gót hài lung linh
phàm gian có kẻ chung tình
từng đêm ru mộng
lời kinh thật buồn
đêm say
hồn phách đi hoang
giọt trăng vừa rụng giữa vô thường
người về
thoảng nét quỳnh hương
sương rơi
lạnh buốt mảnh u tình
nhân gian vẳng khúc kinh cứu khổ
vô lượng sắc không bổng hiện hình
độc hành
gởi thác chút tâm linh
người về
nhân ảnh say vầng nguyệt
khói nhang
u uẩn chốn hoa viên
mới hay được mất đời như mộng
trăm tuổi
đi về
giữa sắc không
Sau buổi nói chuyện hôm đó, mỗi ngày nàng vẫn về tìm chàng, khuyên chàng nên siêng năng niệm phật, và cố gắng giử lòng thanh tịnh, buông bỏ những phiền não thế gian thường tình.
Lòng chàng dâng lên một niềm vui, là nàng...chính thật là nàng, nàng đã trở về tìm chàng, nỗi nhớ nhung thương tiếc bấy lâu nay cũng giảm bớt, mỗi ngày được cùng nàng nói chuyện tâm tình, dù là bằng những con chữ, nhưng cũng còn hơn là ôm ấp nỗi thương nhớ tương tư mỗi ngày, và vui nhất là nàng không bị đoạ lạc nơi vùng tăm tối tăm tối, chịu những cực hình của ngưu đầu mã diện mà theo nàng kể thì rất ghê rợn...!
Thời gian trôi nhanh, những ngày thăm viếng gia đình, bạn bè rồi cũng chia tay, chàng đã về đến nhà, công việc đầu tiên chàng làm là nhanh chóng lập cho nàng một nơi trang nghiêm để nhang khói, chàng làm công việc nầy với một tấm lòng đầy yêu thương, với một niềm vui chan chứa hạnh phúc, từ nay nàng sẽ ở bên chàng, mãi mãi, chỉ cách chàng một tấm kính cữa sổ, chàng hoàn tất công việc trong ngày, trịnh trong đốt khang khấn vái gọi nàng về nhận nhà mới, và nàng đã về.
Từ nay ranh giới âm dương không còn nữa, nàng như gần chàng hơn, chuyện trò mỗi ngày, cùng nhau ôn lại chuyện cũ, nàng không quên điều gì, những chi tiết lúc còn tại thế nàng kể lại rành mạch, chàng có cảm giác như nàng vẫn còn đi giữa trần gian,
Những kỷ niệm lúc sinh thời, những ái ân nồng nàn lúc bên nhau, những ước mơ về một khung trời hạnh phúc, cùng nhau ra biển, cùng nhau mơ về một mái ấm bình yên...những điều nó nàng không quên chi tiếc nào...!
Thưa em
ta ngộ ra rồi
trần gian là bể khổ
nên suốt đời trả vay
ngộ ra giữa sắc không này
mai trăm tuổi cũng trắng tay trở về
thưa em
là những đam mê
sân si vinh nhục
giữa bốn bề quẩn quanh
vô thường ...!
ừ...! rất mong manh
lời kinh Bát Nhã
vọng giữa cành liên hoa
thưa em
một chuyến đò đưa
về bên bến giác lưa thưa mấy người
hồi kinh cứu khổ
cũng vừa tụng xong
thưa em
một tiếng chuông ngân
lời kinh vô tự
giở lần từng trang
thấy gì giữa cõi hổn mang
những xôn xao với muôn ngàn sân si...!
thưa em
nhang khói huyền vi
sao ưu phiền với sân si, vẫn còn...!
Những thắt mắc của chàng trong cõi huyền vi, cũng được nàng giải thích cặn kẻ cho chàng, và khuyên chàng nên sống thật thanh tịnh. giử lòng bình an, để sau nầy được về chốn Liên Hoa hưởng phước,
Em hãy nói cho anh nghe làm sao em nói chuyện được với anh vậy...?
Trước khi rời thế gian em đã phát nguyện là sẽ về với anh, và sau khi nghe phán xét em được hỏi lại và còn có thể giử lại lời nguyện đó hay không...? em đã chọn là quay lại với anh...!
Lúc đó em nhớ anh lắm, cứ khóc suốt ngày, hai vị thần theo em dưa em đi tìm anh, lúc gặp được anh thì thấy anh rồi cứ đi theo, nói thì anh không nghe, kéo tay anh cũng không được, em buồn lắm cứ khóc hoài,...!
Lúc anh đến thăm La thì em ở trước nhà, thấy anh ăn cơm cùng gia đình La, nghe anh kể chuyện em với La, em nghe được, khóc đến sưng mắt,
Hai vị thần thấy vậy hỏi em...?
Con có muốn nói với anh ta không...?
Em cứ khóc và nói ...!
Nói có nghe đâu mà nói....!rồi em quỳ xuống niệm Phật và xin họ...!
Xin giúp con,...xin giúp con....!
Họ đặt tay lên đầu em làm gì đó...rồi bảo em,
Bây giờ con nói đi,
Em không biết nói gì nên..Hù..Hù anh...!
Và nghe được anh trả lời nên nói luôn... hihihihi,
Gặp lại em anh vui không...?
Vui lắm em, lúc đầu cũng hơi ngạc nhiên...!
Anh không sợ sao...?
Không sợ chỉ thấy lạ lùng....! bây giờ thì rất vui, vì cã thế gian nầy chỉ mình anh nói chuyện được với người ....chết... hihihihi
Em cũng nhắn tin cho nhiều người, nhưng họ không nghe, chỉ có anh và L.a nghe được thôi, nhưng L.a sợ em...hihihihi,
Hìhihihi, ai mà không sợ...! bây giờ em là gì...? là một thiên thần hay là ...một con ma...!
Em là một linh hồn...không phải thiên thần..hihihi, Thiên Thần là những em bé đó anh, chúng chưa nhuốm bụi hồng trần, linh hồn còn trong trắng tinh khiết...!
Em về đây ở có sao không anh, có phiền anh không...?
Không em... mà em đói không...?
Đói... hihihihi, lạnh nữa..anh đốt nhang cho em đi...!
Không có áo lạnh sao...? đợi anh chút, anh đốt nhang cho em...!
Dạ..cám ơn anh, anh ơi...! hôm nào rằm hay mồng một anh mua dốt cho em một ít vải giấy nha, em muốn may thêm ít đồ mặc,
Chứ bây giờ em đang mặc gì...?
Em đang mặc đồ cưới của chúng mình...chính tay em may, đẹp lắm, còn có khăn đội đầu...hihihihi
Uhm em..anh sẽ đốt cho,vậy chúng sinh ở đó họ mặc gì em...?
Họ mặc đồ thô, ai cúng gì mặc đó...! chỉ mình em mặc đẹp thôi,
em nghe họ nói..
Ai mà đẹp vậy ta, cứ nhìn em hoài.. hihihihi, còn nói ai mà có phước vậy ta... hihihihi,
Thì em đẹp mà...! hihihihi
Sinh hoạt ở đó như thế nào hở em..?
Thì suốt ngày nghe nhạc, niệm kinh ,nghe Phật Pháp, nhạc ở đây hay lắm, như nhạc nước thiền lúc trước em hay nghe vậy...!rất an tịnh, nếu không thì đi dạo vười sen, em thích gội hương sem, gôi xong nghe người thanh thản, thơm ngát,
Cởi truồng ra tắm hã...hahahah.
Anh nầy... đâu phải như ở trần gian, vào nằm trong hoa sen, những cánh sen úp lại không ai thấy ai, hoa sen lớn như cái nhà, mặc luôn áo quần vào đó nằm chứ bộ...hihihihi
Em được gặp Đức Phật rồi, người đẹp lắm...!
Vậy hở em...vui vậy...?
Dạ ...vui lắm anh...!
Em phát nguyện mỗi ngày niệm tám canh giờ kinh...giờ em niệm kinh nha...!
A di đà Phật.
Ok em... bình an,
Dạ ...anh cũng bình an....!
Quy mạng lễ A di đà Phật
Cõi tây phương thế giới an lành
Nay con xin Phát nguyện vãng sanh
Nguyện xin đức từ bi cứu độ
Nam mô tây phương cực lạc thế giới đại từ đại bi a di đà Phật
Nam Mô A di Đà Phật.....!
Chàng thầm niệm bài chú Vãng Sanh rồi chìm vào giấc ngủ...!
Và từ nơi nàng ở gởi về cho chàng một bài thơ,

Ngồi đây giữa Đài sen thơm ngát
niệm lời kinh Bát Nhã ngân vang
xin chư Phật từ bi thương xót
cứu độ đời thức tỉnh chúng sinh
buông bỏ những sân si tham dục
hãy quay về sám hối ăn năn
đã qua bao gian khó nhọc nhằn
xin tỉnh thức cho đời thanh tịnh
giữa trần gian xin đừng sân hận
hãy nhất tâm niệm Phật Di Đà...!

Lời thơ như một lời khuyên bảo nhắc nhở chàng hãy sống tịnh an nơi chốn ta bà đầy dẫy tham sân ái dục, hãy nên chuyên cần niệm Phật giử lòng thanh tịnh tạo phước lành cho kiếp lai sinh.

Như Phong
9-2k15

Tiếng Sóng Vỡ - Như Phong

 
 
Vạt nắng mong manh
theo chân em về biển
bãi cát nằm nghe tiếng sóng rì rào
cánh hải âu sãi cánh lưng trời
mây chở về một đôi tim khờ khạo
tóc em thề trên suối nguồn hư ảo
dấu chân ngoan trên những ngã đường trần
tiếng sóng gọi
tình yêu ngàn năm
hồn đá xanh rêu ngủ vùi trên bờ cát lỡ
dấu thời gian hằn lên nỗi nhớ
thuở dấu yêu tuổi đá cũng xanh xao
ngồi đây nghe tiếng ru của biển
giấc mơ tình yêu vỡ òa khánh kiệt
như cánh hải âu đi hoang trong ngàn trùng ly biệt
giữa hồng hoang khản tiếng gọi tìm nhau
những ái ân xưa phút chốc hóa dã tràng xe cát
em về đâu khi tắt nắng hoàng hôn
ta về đâu để sưởi ấm linh hồn
vẫn còn đây muôn thuở tình yêu em
vẫn còn đây khúc nhạc tình rất mhớ
cánh chim về lặng lẽ buổi hoàng hôn
dấu chân về trên biển cát cô đơn
bờ vai phong trần chênh vênh
trái tim thương tích từng cơn
nghe từng cơn đau nhói lên ngọt lịm
giữa hoang vu đời thường
bước chân trần rướm máu cô đơn
đường trăm tuổi mai về nơi góc núi
giữa trăng suông ngồi tưởng niệm tình em
 
Bước Chân Lãng Du            
 
Đường phố mưa đêm
giọt trăng rưng rức
ta khách lãng du say đời cô độc
bước chân nghiêng lạnh buốt linh hồn
từ độ em về vạt nắng hoàng hôn
dấu phong trần oằn vai cát bụi
về đây nghe tuổi đời dong rủi
cuộc rong chơi vay trả một kiếp người
lật những trang đời nghe như cổ tích
tình yêu, tình người ... bổng như cơn mưa
nghe tiếng côn trùng khóc giữa đêm khuya
lời gió âm u thổi về từ vùng huyệt lạnh
chợt rùng mình nghe đắng bờ môi
trăm năm là giấc mộng hời
mộng chồng lên mộng nên đời trầm luân
từ em bước qua cửa luân hồi nhập thế
ta hóa thân làm kẻ tình si
đường nhân gian xuôi ngược
ta cõng tình em đi
trên đỉnh đời dốc đứng
hàn phong buốt chân trần
giữa muôn trùng cát bụi
linh hồn đã rêu xanh
về đây nằm nghe xôn xao niềm tục lụy
những khát khao hơi ấm thịt da người
sao bổng thèm say vùi một giấc
để mơ về nơi chốn yêu em...!
 
Đường phố mưa đêm
giọt trăng rưng rức
ta khách lãng du say đời cô độc
bước chân nghiêng lạnh buốt linh hồn
từ độ em về vạt nắng hoàng hôn
dấu phong trần oằn vai cát bụi
về đây nghe tuổi đời dong rủi
cuộc rong chơi vay trả một kiếp người
lật những trang đời nghe như cổ tích
tình yêu, tình người ... bổng như cơn mưa
nghe tiếng côn trùng khóc giữa đêm khuya
lời gió âm u thổi về từ vùng huyệt lạnh
chợt rùng mình nghe đắng bờ môi
trăm năm là giấc mộng hời
mộng chồng lên mộng nên đời trầm luân
từ em bước qua cửa luân hồi nhập thế
ta hóa thân làm kẻ tình si
đường nhân gian xuôi ngược
ta cõng tình em đi
trên đỉnh đời dốc đứng
hàn phong buốt chân trần
giữa muôn trùng cát bụi
linh hồn đã rêu xanh
về đây nằm nghe xôn xao niềm tục lụy
những khát khao hơi ấm thịt da người
sao bổng thèm say vùi một giấc
để mơ về nơi chốn yêu em...!
 
Một Cuộc Rong Chơi          
 
Cuộc rong chơi
trăm năm qua rất vội
những ngậm ngùi nhân thế chợt phù vân
mãi lãng du giữa chốn đường trần
được mất/hơn thua
nhục vinh/thành bại
cũng phù du sau ba vạn sáu ngàn ngày
quay quắt một đời vay trả, trả vay
cũng mãi quẩn quanh với sân si hỷ nộ
đêm qua đóa Quỳnh Lan nở rộ
sáng nay hoa không thấy mặt trời
đến thế gian làm một cuộc rong chơi
thuyền trôi dạt vào biển mê, sông ái
bến giác bên kia ai người lèo lái
tiếng thét gào vang vọng giữa nhân gian
nước mắt em rơi
tình còn kia sao chợt bẻ bàng
phút chốc phù du tan trong sương khói
bổng thấy nhọc nhằn trên bờ mi em ngoan
ánh mắt rủ buồn như rất xa xăm
cứ ngỡ đời trăm năm
giữa nhân gian làm khách
mai về nơi lòng đất
người khóc người ngàn năm
còn lại lời kinh suông
trên tháp buồn nhỏ lệ
và còn người si tình
ngồi tụng lời đam mê
đường trần gian một cõi đi về
đường tình yêu sao vẫn mãi si mê !...
 
Nợ Em Một Cuộc Ái Ân
 
Nợ em một cuộc ái ân
chăn nghiêng gối lệch
giọt trăng lạnh lùng
lời hẹn thề không trọn thuỷ chung
mộng xanh tan vỡ
muôn trùng chia xa
từ thuở em về xanh xao giấc mộng
ta oằn vai nặng nghánh phong trần
rướm máu chân đời cõng tình đi quanh
mấy cuộc phong vân say đời lãng tử
ta còn nợ em một cuộc ái ân
trên đỉnh đời dốc đứng
chợt thấy tình mong manh
cuộc hành trình về nơi trăm tuổi
sỏi đá chông chênh khấp khểnh đoạn trường
tình yêu em còn nặng một niềm thương
rụng bao mùa trăng lạnh
ta mấy mùa say gục giữa đường
đông lạnh lùng gió bấc
hạ trắng mấy mùa thương
em người tình mắt lệ sầu vương
tóc nghiêng thề bên bờ trăng lạnh
môi tím đợi chờ giữa đêm hoang
ta miệt mài lãng tử
còn nợ em mấy khúc đoạn trường
hãy hát đi em
lời ca đau thương của người cô phụ
hãy khóc đi em
cho thương nhớ ngục tù vỡ nát tim ta
ngày sẽ đến và tình sẽ nở hoa
ta sẽ đền em vòng tay siết chặc
ta sẽ hôn em nụ hôn dài nhất
giữa thiên đàng màu nắng rực môi em
mai ta về trả nợ ái ân !...
 
Nhân Tình Khúc       
 
Vẫn là em làm hồn ta nghiêng chao
vẫn là em làm tim ta xanh xao
từng bước chân giữa đêm khuya vụn vỡ
cõi đi về rượt bắt những hư hao
 
xin hãy là một tình nhân liêu trai
đường phố gầy ta đi trong điên say
mặc cho đời có đi về chốn nào
vẫn lả em hớp hồn ta đam mê
 
mai có về em ngang qua đời ta
dù nhọc nhằn và đắng cay xót xa
vẫn là em, vẫn là em muôn thuở
là nhân tình ta say đắm ngu ngơ
 
xin hãy về cho tình yêu nở hoa
dù muộn màng vẫn đam mê tương tư
cám ơn đời còn tình yêu loài người
cho thế gian còn điệu buồn ru em
 
nắng có tắt và hoàng hôn rụng xuống
đêm có sâu và vầng trăng có nghiêng
dù mong manh như những hạt sương
vẫn là em về từ ngàn năm trước
 
từ luân hồi em hoá thân nhập thế
ta tìm về từ cổ tích duyên xưa
đường nhân gian tình hồng vừa kết nụ
đóa tình hoa bật sống dậy vươn mầm
 
em vẫn mãi là tình nhân ta đợi
từ ngàn năm về nội trú trong ta
nếu mai kia trăng có đến tuỗi già
em vẫn mãi là nhân tình ta nhé....!
 
Những Nỗi Buồn Đi Qua           
 
Có một nỗi buồn
miên man miên man
có một cuộc tình như mây đi hoang
có người si tình
nghe đau con tim
ngồi say gục đầu giữa đêm hoang vu
một hồi kinh cầu vang lên u buồn
và em mơ hồ đi ngang qua đời
để lại muộn phiền dài đêm tương tư
 
có một nỗi buồn
êm như dòng sông
chảy vào lòng người mênh mông mênh mông
và cuộc tình buồn mong manh như sương
lạnh buốt linh hồn từng đêm mơ hoang
em lung linh về mắt môi huyền hoặc
gót chân lụa là ngang qua địa đàng
ta dang tay chờ vòng tay muộn màng
 
có một nỗi buồn
như mưa giêng hai
ray rức lòng người ngàn năm chưa phai
một cuộc tình nào về trên nhân gian
sưởi ấm tình người bao năm đợi chờ
em mang nụ hồng về tươi trên môi
thịt da ươm mầm trái cấm thơm tho
cho ta si tình trăm năm đọa đày
 
có một nỗi buồn
trôi êm trôi êm
như làn mây chiều tím loang hoàng hôn
ta nghe thật thà đau cơn tương tư
và em muôn đời dấu yêu tình nhân
cho ta say tình ngất ngây hồn thơ
từ trăm năm về em như hoàng hôn
ta ngồi gục đầu say hương tương tư
 
Lộn Ngược
 
Lộn Ngược ngẩng đầu
nguyệt khuyết treo ngang
nâng ly đối ẩm
ngỡ ngàng nhìn nhau
em từ thượng giới
trắng phau
ta
từ tục địa
nhuốm màu tục nhân
càn khôn còn mãi xoay vần
nên khi lộn ngược
trắng
đen
vẫn là
co mình nằm giữa Ta Bà
phân hai ranh giới
cũng là
âm
dương
gát chân
nói chuyện yêu đương
thì cho hợp lẽ vô thường đó thôi
nên ta
dốc hết một đời
yêu em cho kịp
kẻo trời nổi cơn
nắng mưa
chuyện của càn khôn
yêu em
trút bỏ thần hồn của ta
 
Trên Đỉnh Cô Đơn
 
Em đi giữa xanh xao đời
hát lên lời tình buồn muôn thuở
ta ngồi giữa chợ đời
bụi phong trần phủ lấp bóng xanh xao
em mang theo một nỗi buồn hư hao
trũng sâu lòng mắt
đường nhân gian đêm hoang vu lạnh ngắt
ta mang nặng tình em
tiếng cú kêu vỡ nát màn đêm
lời con tim si tình bật khóc
có tiếng gió mang về lời thương khúc
có nỗi buồn người sương phụ cô đơn
có phiến lá bay ngang qua trần gian rất vội
không kịp nói lời giã biệt trần gian
như tình yêu ly tan
và như dáng em vụt qua đời nhân ảnh
đêm hoang vu
cho loài côn trùng rủ nhau về khóc thương phận mình
ta nghe mắt cay cho một cuộc tình
từng bước độc hành đi trong tuyệt vọng
ta nghe trái tim nhói đau cho thân phận mình
trái tim vỡ nát
trái tim đơn côi
trái tim đợi chờ
tình nhân ơi….!
ngày tìm nhau thật rất xa xôi
em có còn hát lời tình buồn nhân thế
em có nghe khúc tình ca dang dở
có nghe ngày tháng buồn trên đỉnh cô đơn
 
Đêm Rượt Bắt Hư Không
 
Đêm thức trắng
ngỏ đời sao hoang vắng
đường trần gian sỏi đá cũng rong rêu
ta lãng tử bước chân đời đã mỏi
đêm mù khơi ngồi hoá đá ven đường
em chợt về giữa cơn mơ huyền hoặc
ta vươn tay chộp bắt bóng hư không
 
đêm trắng xóa một màu tang trắng xóa
người với người phút chốc hóa hư vô
gió giao mùa ru buồn hồn phiến lá
xanh xao gầy trên đỉnh gió cô đơn
còn nỗi nhớ nào thoi thóp từng cơn
đêm hoang vu nghe hồn quyên réo gọi
 
bước chân hoang lạc loài riêng nỗi nhớ
lạnh nhân gian mù mịt cõi đi về
cuộc tình sầu tương tư dài lê thê
ta trú thân giữa trần đời oan nghiệt
thờ phượng em một tình yêu bất diệt
trái tim ta vừa quấn mảnh tang buồn
 
đêm sâu thẳm ngồi nhớ em rất nhớ
gọi hồn nhau rờn rợn tiếng vô hồn
bước chân nghiêng nghe trái tim thổ huyết
tình yêu nào bất chợt hóa cơn điên
đi về đâu giữa đêm tàn oan nghiệt
hơi thở xanh xao giữa cõi u miên
 
Dấu Ấn Tình Yêu
 
Có cánh gió chở hồn ta qua đó
có phiến lá mang tình thư em đến
có hạt sương long lanh như giọt lệ
khóc tình mình ướt đẩm vũng trời sầu
 
tiếng mưa đêm ru canh tàn lạnh buốt
tiếng gối chăn trằn trọc thức thâu đêm
em bổng về từ trăm năm hoang dại
đóng khố đi quanh khắp chốn địa đàng
 
lời tình ca vang lên trên đỉnh đời dốc đứng
làn môi em hoang vu trên ngàn năm băng giá
giữa trần gian sao thiếu vết chân người
em nghe không có tiếng rên của đá
 
lời đá ăn năn
lời đá trối trăn
lời đá rong rêu ru tình tuyệt vọng
lời ru ngàn đời khóc tình yêu ly tan
ta độc hành mang trái tim hành khất
những giọt máu vỡ tung trên suối nguồn em
món quà đức chúa trời ban cho nhân thế
 
đêm ma quái bắt hồn ta khờ dại
em bắt hồn ta mãi mãi khó quay về
thịt da em huyền hoặc những đam mê
cho trái tim ta suốt đời mang dấu ấn
 
vẽ chân dung em giữa đêm dài vô tận
rờn rợn bàn tay rượt bắt một linh hồn
tình yêu là trò chơi cho trái tim rướm máu
ta như người chết hóa oan hồn đi giữa nhân gian
 
Mắt Em Đọng Một Cõi Buồn
 
Cõi buồn về đọng mắt em
như xa vời vợi nghe man man buồn
nghe như lỡ nhip cung đàn
như trang cổ tích tiền nàng Huyền Trân
 
cõi buồn như áng phù vân
trôi về lảng đãng mộ phần cỏ hoang
trăm năm ru một điệu buồn
ừ thôi em! dẩu muộn màng xanh xao
 
buồn về gọi những hư hao
chợt thương em giữa nhân gian lạc hồn
thôi em trầm khúc lỡ làng
về trang điểm lại dung nhan thuở nào
 
tình xưa dạo khúc thương vay
nắng lên sưởi ấm tim này nở hoa
tình kia lạnh buốt mấy mùa
tương giang mấy độ nắng mưa lỡ làng
 
em về điểm lại dung nhan
cho đời tươi nắng xuân vàng cánh hoa
cho tim nở nụ tình xưa
em về khoác áo lụa xưa ngọc ngà
 
thôi em !... tình dẩu chia xa
gởi tương tư ấy theo làn gió bay
cõi buồn …buồn những thương vay
cõi tình cũng đã…nhạt phai lâu rồi…!
 
Đợi Em Lạnh Buốt Đỉnh Sầu
 
Em như vạt nắng hoàng hôn
sưởi ta ấm lại mảnh hồn thương đau
ta như cánh lá phai màu
tàn thu sương lạnh nhớ nhau mấy mùa
 
nằm nghe sóng vỗ trong lòng,
lời buồn khúc hát từ trăm năm
ta như người chết còn hơi thở
em giận hờn chi lời trối trăn
 
như tiếng quyên buồn kêu khắc khỏi
ta gã si tình nên khóc nhau
em về phía ấy ta đỏ mắt
hồn tan tim nát quay quắt đau
 
gió bấc từng cơn giật ngoài song
đông về buốt giá ngọn đông phong
ta ngồi chuốc ta say gù gật
ừ em! nỗi buồn sao mênh mông
 
khản cổ gọi em từ đáy vực
đợi em lạnh buốt trên đỉnh sầu
mai ta có chết em đừng khóc
hảy chúc lành cho kiếp mai sau
 
em về tụng nốt lần kinh cuối
phổ độ hồn ta khỏi ngục hình
bởi yêu nên em ta có tội
mai có luân hồi ta tìm em
 
Bềnh Bồng
 
Chiều đông mưa bụi
nghe bâng khuâng buồn
ngồi trông cố quận
nghe lòng lệ tuôn
ta từ đâu đến
mai về nơi đâu
tình em là sắc
ta đi tìm không
đêm rơi vào vọng
ta ngộ sắc không
 
em xõa tóc thề đi tìm bến giác
chiều về mắt ướt đọng dư âm
nhân gian xuôi ngược đời hư ảo
ta đã tụng nhầm mấy trang kinh
chiếc lá cuối cùng mùa thu trước
đêm qua rụng chết trước sân thềm
làm sao em biết đâu bờ giác
rượu sân si vẫn ngọt môi mềm
 
em về từ thăm thẳm
ta chân đời ngả nghiêng
bồng bềnh trong bể khổ
em mất trí ta điên
bụi trần gian phủ tóc
ta bất lực tìm nhau
đời mình như cánh gió
len lách đi tìm nhau
 
bỗng nghe ra đời như trăn trối
chợt sắc chợt không chợt xót xa
 
Khung Trời Cũ
 
Chiều qua phố
em cài lên vạt nắng
gió chiều lên
lồng lộng tóc em bay
hoàng hôn rơi
tím loang trời chân mây
và áo em
tím khung trời hò hẹn
 
em về đó
chiều buồn
con phố nhỏ
dấu tích buồn
khe khẻ một niềm dau
bàn tay xưa
mười ngón mộng xanh màu
như màu mắt em
một thời mộng mị
 
em xuống phố
nắng lụa
vàng muôn thuở
mắt xanh xao
thiên thanh màu ngây thơ
ta say trong mắt em
nụ tình hoa chớm nở
xanh thăm thẳm màu trời
vùng tiếc nhớ
ngày tháng cũ
qua mau….!
 
Hồn Đá Ngậm Ngùi
 
Ngậm ngùi hồn đá rêu phong
hồn trăng đã ngủ giấc trăm năm buồn
tương giang sóng vỗ gọi nguồn
gọi cơn gió lạnh nhớ thương đôi bờ
 
tình ai mộng giấc hửng hờ
đàn ai réo rắc cung tơ lạnh đời
hồn ta thả nhịp chơi vơi
rơi trên sỏi đá gọi lời tri âm
 
tim ta nhỏ giọt thì thầm
giọt tương tư cũng trầm ngâm vỡ òa
tiếng lòng réo rắc hương xưa
đường trăng năm cũ cũng vừa vỡ đôi
 
giã từ những bước chân đời
ta về đóng cửa cuộc chơi trả người
trả ta nhịp thở trối trăn
trả em nước mắt ăn năn mấy mùa
 
ngậm ngùi hồn đá đêm mưa
nằm nghe trăng khóc thuở chưa ngọc ngà
hồn tan trên những xót xa
em ơi! là những ngọc ngà thương vay
 
dẩu còn một chút tình say
mắt môi cũng đã phôi phai bạc màu
tình ơí! còn những hao gầy
ngậm ngùi hồn đá giữa đời buồn tênh
 
Hóa Duyên Em
 
Từ thuở em về xanh giấc mộng
ta ngồi phủi bụi những trang kinh
bụi bay phủ lấp lời bát nhã
nhìn xuống nhân gian bạc trắng tình
 
em chưa khoát áo lam về núi
làm sao ta mặc áo sa di
nên bước xuống đời đi khất thực
khi tăng, khi tục, lúc sầu bi
 
ta hóa duyên em chút tình thôi
mai đem về núi lánh xa đời
cũng có chút tình nơi nhân thế
để thương để nhớ để chơi vơi
 
từng bước chân rơi trên sỏi đá
bình bát trống không hồn đi hoang
gió tục mưa trần ta hành khất
em nơi nào sao không hóa duyên
 
em lửng lơ giữa cõi nhân gian
lời kinh chưa thuộc sao vội vàng
em lánh xa đời xa trần thế
hay sợ lạc loài giữa nhân gian
 
Đi Tìm Cái Lẽ Huyền Không
 
Có khi nào ngồi một mình
em nghe tiếng gió về thì thầm
lời yêu đương từ kiếp trước
có bao giờ em đi
giữa chợ đời xuôi ngược
em nghe gót chân mình
rã rời trên sỏi đá không em
 
có bao giờ em thức trắng đêm
nghe xót xa một kiếp người lầm lỡ
và em có mơ
thấy kiếp tiền thân
đâu đó ở trên trời
em vui say nên làm rơi chén ngọc
và em bật khóc
và ta cũng khóc
khi mình đoạ đày xuống trần gian
em mất đi hạnh đạo mấy ngàn năm
ta theo em lội khắp nhân gian khốn khổ
 
đã nhiều đêm
ta tụng kinh phổ độ
mong một ngày em giác ngộ sân si
chốn vô thường mỗi một sát na đi
ta nghe gần gủi hào quang Phật
mai mốt về ngồi nơi tịnh thất
tìm về cái lẽ Huyền Không
phía ấy vươn lên chiếc cầu vổng
ta đi nhé lên chiếc cầu ngũ sắc…
đường về quê xưa còn xa lắc
đi thôi em mình còn xa cách một vầng trăng
 
Như Là Giọt Sương
 
Em như giọt sương mai
Tan trong nắng sớm
hình hài
bốc hơi
ta đi
trong cõi mù khơi
câu ca thổ mộ
ru đời hát rong
trần gian
là cõi nhọc nhằn
nằm nghe trăng rụng
hồn tan vào hồn
từ em xõa tóc nghê thường
từ ta run rẩy trên nguồn mắt em
lụa là
trải nắng chi em
cho ta điên dại
giữa đêm
lạnh lùng
mai sau
nếu có tương phùng
thì xin em
hãy
ngại ngùng
mắt môi…
 
Vin Vai Đi Giữa Cuộc Đời
 
“Rằng xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say”*
(phạm thiên thư)
 
Người xưa cỡi áo từ quan
nay ta cỡi gió đi trong phong trần
em ơi! Dù có nhọc nhằn
lội sông vượt suối cũng đành nghe em
 
vì rằng vận nước đỏ đen
nên ta lên dốc xuống nghềnh hụt hơi
vin vai đi giữa cuộc đời
gai tươm áo lụa, mưa trơn gót hài
 
em ơi! cuối đoạn trần ai
về đây thở dốc dù rằng xanh xao
lần mò đi lên núi cao
tìm nơi tịnh cốc bỏ xôn xao đời
 
vén mây cho nắng xanh trời
ngồi trong hang đá gõ vài hồi kinh
may ra tìm lại được mình
lỡ quên đánh mất thuở  tình long đong
 
tóc râu thoi thóp từng cơn
ngồi nhìn lá rụng mà ăn năn buồn
tụng câu sám hối,vô thường
trăm năm xuôi ngược như phường hát rong
 
về đây đếm lại nhọc nhằn
được thua như hạt bụi lăn qua đời
ta về rời bỏ cuộc chơi
trả sân si lại cho đời tranh đua
 
Khúc Trường Sinh Cho Mẹ
 
Con đi mãi Mẹ cứ ngồi đợi mãi
Ba mươi năm tóc mẹ đã phai rồi
Thương nhớ mẹ trái tim con hóa đá
Đông về rồi Mẹ nhé vẫn đơn côi
 
tối đêm qua con gọi về thăm mẹ
đầu giây kia Mẹ như có tiếng cười
sao con nghe nghẹn ngào trong tiếng nấc
Giáng sinh về con kính Mẹ mùa vui
 
Con đi mãi và Mẹ ngồi đợi mãi
dấu chân con còn lạc lỏng cuối trời
xin kính Mẹ những tháng ngày tuổi Hạc
một cánh hoa tươi đẹp nhất trên đời
 
đường xa lắm và đời con bão nỗi
nhưng Mẹ ơi con đã lạc lối về
và Chúa ơi xin người nhìn xuống thế
ban hồng ân cho Mẹ tháng ngày vui
 
mai con về cho Mẹ nở nụ cười
con sẽ nấu ấm trà thơm Tiên Hạc
giả cối trầu cay, nấu nồi canh ngót
mời Mẹ dùng trong chất ngất yêu thương
 
con đưa Mẹ đi dạo khắp phố phường
Mẹ khoe hàng xóm thằng hai về đó
Ba mươi năm trời lang thang mây gió
Nay nó về  hạnh phúc lắm đời tui
 
Hóa Thân
Ngồi Giữa Hao Gầy
 
Mai lên núi ngồi nhìn vách núi
tìm lại ta cái thuở tiền thân
bản lai diện mục như có khác
lụy tình em nên lạc xuống trần
 
nên ta bị đày đi hành khất
gội nắng mưa tắm bụi phong trần
hằng đêm ta về ngồi lần hạt
đi kinh hành tìm lại tiền thân
 
nhìn vách đá tụng kinh bát nhã
bụi trần gian thấm đỏ trang kinh
sao nghe hồn lạc cõi u minh
bởi hồn phách còn vương tục lụy
 
ta lên núi nghe đời lạc chợ
trăng rụng trên tay mảnh vô thường
đá rong rêu nằm nghe muôn thuở
suối vô ưu rửa sạch muộn phiền
 
ta lên núi theo mây về núi
nắng cũng vui về ẩn quanh đây
gió về góp vần thơ thoát tục
ta hóa thân ngồi giữa hao gầy
 
Độc Hành
 
Ta đi
giữa mùa gió bấc
bước nhọc nhằn
giữa phố
lạnh căm
từ thuở em lỗi hẹn
ta quay về tụng niệm sắc không
bụi thời gian
vàng thâm những trang kinh
sao khói nhang vẽ hình em lên vách
trông như bóng Phật
cũng giống bóng ma
đêm độc hành giữa chốn ta bà
ta đi vào miên viễn
gió hú
mưa gào
bất chợt thôi miên
bước kinh hành
nhân thế gọi ta điên
ta mỉm cười
cúi đầu
tụng niệm
có qua cầu
gặp lại ấy là duyên
buồn vui
như khói
sao vẫn man man một cõi ưu phiền
tiếng khánh ngân
lời phổ độ
trông thấy em về khoác áo sa di
đông phong như lưỡi hái
chưa chém chết sân si
tóc em còn thề muộn
sao dứt được ưu phiền
 
Gởi Em Còn Mái Tóc Thề
 
tóc em thề vạt nắng thưa
sợi vương nắng sớm sợi vương mưa chiều
sợi chìm trong giấc cô liêu
sợi rơi đáy cốc những chiều thoáng say
 
ta ngồi tụng khúc kinh này
sao nghe bóng Phật mang hình dáng em
đêm vào trong giấc vô minh
ta đi hóa đá trên ghềnh sân si
 
đi ngang qua cõi A- tỳ
tóc em vẫn chảy sân si vào hồn
nửa đêm trời đất giao hoan
ta nghe máu chảy trên nguồn tóc em
 
ta đi vào cõi thôi miên
tóc em thề giữa bình yên ta bà
một tay gõ nhịp Di Dà
tay kia lại vướng ra ngoài hư không
 
hương tóc em chín nụ hồng
cho ta về lại bến sông năm nào
trang kinh tụng đã nhạt màu
mà sao hương tóc vẫn nao nao lòng
 
ngỡ rằng tình đã thong dong
tóc em thề cõng tháng năm nhọc nhằn
tóc xưa rụng xuống ăn năn
hư không trắng xóa về trong Tâm thiền
 
Như Phong

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013