Thi Ảnh

Miên Du Đà Lạt

Cali Sầu Đông Nhớ Đà Lạt - Miên Du Đà Lạt

Min Du Lt
 
Cali chớm lạnh buổi đầu Đông
Mưa gió se se buốt giá lòng
Một chút lửa hồng xin sưởi ấm
Tình người viễn xứ vẫn hoài mong
 
Nhớ xưa Đàlạt sương rơi lạnh11dalat
Tượng núi Lâm Viên một bóng nằm
Lấp lánh Xuân Hương hồ gợn sóng  
Chờ ai Than Thở khóc trăm năm
 
Hỏi em còn nhớ mùa Đông cũ
Chung bước bên nhau, bước ngại ngần
Ứớc ao hôn được bờ môi thắm
Vụng về, anh vội... bỗng ăn năn!
 
Đà Lạt mơ hoài trong giọt nhớ
Cali khắc khoải bởi chung tình  
Đông sầu cây lá trơ trong gió
Lẻ bóng ta buồn đêm Giáng Sinh
 
Miên Du Đà Lạt

Đừng Theo - Miên Du Đàlạt

Min_Du__Lt

Đừng theo, tôi bỏ tôi rồi
Bỏ con phố cũ bỏ đồi mộng mơ
Bỏ đi nửa mảnh tình hờ
Đem sầu lên núi làm thơ quên đời

Đừng theo, tôi đã quên tôi
Quên tình thơ cũ, quên đời hư hao
Quên rồi chiếc bóng xanh xao
Chỉ tôi chiếc lá rơi vào thinh không !

Miên Du Đàlạt

Mưa sầu La Seine - Miên Du Đà Lạt

 
Mưa buồn trên bến sông Seine lạnh
Thao thức ngàn sao thương nhớ nhau
Lệ nào còn đọng sầu bên gối
Ôi ! chút tình xưa trở lại đau
 
Mưa sầu bên ấy ướt đôi vai
Hỏi áo em choàng có được cài
Áo lạnh ngày xưa còn đủ ấm
Hay đà tơi tả dưới sương mai
 
Xin gởi tặng em ngọn lửa hồng
Ấm tình thiếu nữ buổi chiều Đông
Em ơi Đông có mang hơi lạnh
Nhóm chút lửa hồng ủ giấc nồng
 
Ngày mai, ừ nhỉ trời thơm nắng
Thơm áo em choàng, chẳng ướt vai
Thơm má hồng xinh, đôi mắt biếc
Thơm bờ tóc rối kết hoa mai
 
Thôi nhé! em ơi, chớ gánh sầu
Chỉ mình ta giữ một niềm đau
Chúc em hạnh phúc trong ngày mới
Vui kỷ niệm xưa ta có nhau …
 
Chậm
 
Ta chậm lại, nên đời không bước vội
Tháng năm tàn thời gian chuyển qua nhanh
Bao gút thắt ta gở hoài không thoát
Bao muộn phiền mờ ánh mắt tinh anh
 
Ta dừng lại, bởi không còn bước kịp
Gối mỏi rồi, chân cũng chẳng khoan thai
Tay chới với chụp bắt đời vô vọng
Gánh một đời sầu nặng cả hai vai
 
Bán Thơ!
 
làm thơ! ừ nhỉ! đem rao bán!?
biết có ai mua giữa chợ đời?
biết có ai cùng chung nhịp điệu?
mua dùm ta dăm chữ thơ rơi!
 
làm thơ! buồn nhỉ! sao đem bán!?
có phải trần gian hết chữ rồi!?
có phải người đời thôi đọc sách!?
ta về treo vách ngắm thơ chơi!
 
Rồi Mai Đây !
 
Rồi mai đây, lạnh về trên bờ đá
Biển dập vùi, vách núi phủ rêu phong
Lá rời cành, lìa đời không tiếng gọi
Ta vùi chôn tình lỡ chẳng nhớ nhung!
 
Rồi mai đây, ta đi vào quên lãng
Có ai còn tìm lại dấu chân xưa!?
Những nhánh sầu chia buồn trên lối cỏ
Những cuộc đời lặng lẽ chẳng ai đưa
 
Rồi mai đây, ta đi về cát bụi!
Đời bâng khuâng chỉ một thoáng ngậm ngùi
Vàng trăng sầu kể chuyện tình cổ tích
Trong sương đêm, ta yên giấc ngủ vùi!
 
Rồi mai đây, ai tìm về dĩ vãng!?
Thắp nến buồn soi lại chuyện trăm năm
Mở trang sách, dòng tình thơ vàng úa
Sầu dâng lên rơi những giọt âm thầm!
 
Anh Đi Về Chốn Ấy!
(Thương tiếc Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang)
 
Nỗi buồn nào chợt khóc,
Giọt sầu nào ta say
Anh đi về chốn ấy
Ngạo nghễ trên đôi tay
 
Tiếng đàn vang như thác
Tiếng hát rực lửa hùng
Hy vọng nào khao khát
Qui về một mối chung
 
Cần nhau xây tổ quốc
Là Người Gắn Lên Tôi
Quên nỗi buồn nhược tiểu
Cười Dưới Ánh Mặt Trời
 
Anh đang cười ngạo nghễ
Trên đất Mẹ yêu thương
Và đã vui xin chọn
Nơi này làm Quê Hương!
 
Cali Sầu Đông Nhớ Đà Lạt
 
Cali chớm lạnh buổi đầu Đông
Mưa gió se se buốt giá lòng
Một chút lửa hồng xin sưởi ấm
Tình người viễn xứ vẫn hoài mong
 
Nhớ xưa Đàlạt sương rơi lạnh
Tượng núi Lâm Viên một bóng nằm
Lấp lánh Xuân Hương hồ gợn sóng
Chờ ai Than Thở khóc trăm năm
 
Hỏi em còn nhớ mùa Đông cũ
Chung bước bên nhau, bước ngại ngần
Ứớc ao hôn được bờ môi thắm
Vụng về, anh vội… bỗng ăn năn!
 
Đà-Lạt mơ hoài trong giọt nhớ
Ca-li khắc khoải bởi chung tình
Đông sầu cây lá trơ trong gío
Lẻ bóng ta buồn đêm Giáng Sinh
 
Miên Du Đà Lạt

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013