Thi Ảnh

Vũ Khắc Tĩnh

Trái Cam Vườn Em - Vũ Khắc Tĩnh

Vũ Khắc Tĩnh

Tôi, đúng như tên gọi
Tôi tìm thơ
Hay thơ tìm tôi
Tôi không biết ở nơi nào đến
Trời đất mênh mông, vô biên, vô tận, vô cùng
Thế là tôi viết nhưng không biết phải như thế nào
để dung nạp những ngôn từ không phải là tiếng nói
mà là sự im lặng
Đột ngột đi qua con phố gọi tên yoi6
Phát ra từ những trái tim biết nói
Bùng lên dữ dội có thời khắc nhất định
Vẽ lại ký ức về chân dung em
Khu vườn trái cấm bí ẩn
Làm tôi mù hai mắt

Tôi không biết nói gì, viết và viết
Thơ đăng trên báo
Thơ in tập
Thiên hạ gọi tôi là nhà thơ
Tôi đi tìm cách của mình
Để tóc dài
Ăn cơm bụi
Có cái gì đó gõ vào hồn tôi
Rộng mở
Tôi không biết nói gì, vì tôi không giỏi giang
giống như tên gọi

Tôi, đúng như tên gọi
Trong cơn mơ hổn loạn của mình
Giải mã
Những hành tinh
Xuyên thấu qua bóng tối
Làm vẩn đục những mũi tên tình ái
Rơi vung vãi vào những khoảng trống mơ hồ
Không bị trói buộc
Trái tim tôi thả vào khu vườn trái cấm
Hai mắt bị mù

Vũ Khắc Tĩnh

Gởi L. Châu Đốc - Vũ Khắc Tĩnh

Vũ Khắc Tĩnh

Ngồi trong quán với L. Châu Đốc
Món thịt rừng hào soạn ta mời
Em rót đầy hai ly bia bọt
Cụng ly hào sảng uống một hơi

Một ly hai ly rồi ba bốn
Thầm tạ em duyên dáng mặn mà
Miền sông rạch bềnh bồng nắng gió
Đẩy đưa em đến chốn phồn hoa

Gặp em như thể trong sương khói
Cũng vi vu năm tháng long đong
Sinh sau đẻ muộn mà hám hỉnh
Thánh gặp em chắc cũng phải lòng

Huống hồ chi ta vài lần gặp
Cụng ly bia bọt cũng vài chầu
Biển lòng em rót vào năm tháng
Đủ khuấy cho đời một biển dâu

Chuyện vãn trăm phần trăm có thật
Như mỗi ngày tóc mọc trên đầu
Chỉ tiếc nhan sắc em vương víu
Làm xao lòng bao đấng mày râu

Lâu rồi ta ghé lại quán nhớ
Mới hay tin em trở về quê
Bia bọt tràn ly mình ta uống
Ngọn gió phồn hoa lại thổi về

Vũ Khắc Tĩnh

Sài Gòn - Vũ Khắc Tĩnh

Vũ Khắc Tĩnh

SÀI GÒN

Chiều nay ngồi lại bên đường
Bỗng dưng sực nhớ Bình Dương xa vời
Cái gì như tiếng mưa rơi
Sài Gòn đon đả là nơi đi, về

ĐÀ LẠT

Lữ khách gió bụi trên đường
Ngông nghênh ngâm khúc đoạn trường Nguyễn Du
Nằm trên thảm cỏ đồi Cù
Ngó mây thiên cổ vân du qua đồi

Đà Lạt đã lâu lắm rồi
Nghe em huyễn hoặc nghe tôi bồi hồi

NHƯ THỂ PHÙ VÂN

Em đi rắc lá chiều vàng
Nghe tài Tư Mã gảy đàn mù tăm
Em còn ta một chỗ nằm
Ngày hừng hực nắng đêm thăm thẳm chờ

Mất em, còn một ván cờ
Mất ta, còn lại bài thơ lạc vẩn
Thôi thì tình cứ phù vân
Để cho thơ mãi vô ngần em ơi !

Vũ Khắc Tĩnh

Khúc Sông Quê - Vũ Khắc Tĩnh

Vũ Khắc Tĩnh

Giang hồ như gió bay tứ tán
Bất chợt không còn chỗ dung thân
Đất khách mơ chi ngày trở lại
Múa may chưa đủ mặt phong trần

Co lúc muốn cạo đầu trọc lốc
Đi khất thực treo áo giang hồ
Mắt cứ như đui cho đỡ thấy
Vẽ bóng ta ngồi với hư vô

Giang hồ như sông chiều lá úa
Lại mơ về tà áo tiểu thư
Phạm Thái ba quân mài gươm bén
Chỉ đổi đời một bóng Quỳnh Như

Ly rượu xưa Bình ngô đại cáo
Ta nay múa khúc điệu nghê thường
Cũng chẳng cần gì cung với kiếm
Túy lúy hề ngâm khúc tha hương

Hồ trường ca ngâm bài Tống biệt
Ba ngàn thế giới hợp rồi tan
Bất chợt một hôm ta ngờ ngợ
Em đâu như Kiều mà hồng nhan

Ta như lữ khách qua sông Dịch
Không ở núi rừng vẫn lạnh tê
Gõ cửa quê nhà xa tít tắp
Hương đồng cỏ nội khúc sông quê

Vũ Khắc Tỉnh

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013