Thi Ảnh

Đông Hương

Hồi Ký Một Trái Tim - Đông Hương

 
Hồi Ký Một Trái Tim     
 
viết lại đời ta trong sử ký
gọi là tình mới cũ tùy theo
đêm có sương trời sa, vô ý
chạm phải mùa buồn rơi tóc nhau
 
lóng bớt tâm tình đừng dậy sóng
trôi dạt triều cao vỗ cát bờ
ta thấy trong từng hồn hoa biển
có mặt đời ta vờn bơ vơ
 
cố lý chỉ còn là nhung nhớ
xa rồi cái thuở ngọc thơ ngây
trái tim vừa biết yêu, ràng rỡ
ríu rít mừng reo đón một người
 
thời gian trở mặt, nên hoài cổ
sổng mất mùi hương thương nhớ nhau
khơi hồng mạch ý theo giòng thở
mỗi nhịp ngây người, một nhịp đau
 
ta hát bài ca vương vấn giữa
cuộc tình thao thức của sông trăng
hai đầu bờ bến phù sa lỡ
rơi xuống thành hoa lạ dưới chân
 
rồi như Người vẫn trong tình sử
nguyên chọn đời ta, chẳng phiếm phù
 
Chờ Bước Trăng Về          
 
khuya nhìn sương rơi trên giòng nước
lòng sông háo hức đón trăng về
với lấy không gian, vui bất chợt
vỗ sóng lên bờ hôn cỏ mê
 
đôi mắt sao sa rưng xúc cảm
long lanh vệt sáng, chạm gót triều
thả mặc pha lê rơi phí phạm
không dừng chân được, rũ bên nhau
 
tôi vắt tâm hồn lên mây núi
ngồi yên nghe tiếng hát côn trùng
gió bắt bậc cung cho đúng nốt
còn tôi, tôi nắn phím cuồng ngông
 
khuya trở bước, quay về nguyên quán
cảm nhận lòng xây một mái buồn
vườn thiên thu cửa luôn luôn đóng
khóa, đợi cuộc chờ trăng hồi hương
 
Giọt Mưa Ru Nhẹ
 
mưa rất mưa, lạc vài cơn gió lạnh
tôi rất tôi, lạc vào giữa tình thư
sáng dậy sớm, thèm mây về đan mộng
quấn chân đàn chim cánh lẻ mùa Thu
 
vội, không vội, tôi rong vào cung ngũ
nằm mơ anh, thao thức đã lên mầm
trong vùng đất vài cơn mơ di trú
tình làm bình phong che chở thân - hồn
 
tôi thấy tôi giữa giòng thơ tích trử
trang giấy hồng muôn thuở lộng tên nhau
khoe khoan với không gian riêng trường cữu
vĩnh viễn là hoa cảm xúc mai sau
 
lưu dấu lại ưu ái từng nét bút
vẽ làn môi với mực thắm tình người
hương máng cánh bay về thiên sử cổ
sớm hồng hoang anh vào giữa tim tôi
 
mưa mặc mưa, tiếng cười luôn giòn dã
sáng nay ngồi nghe tiếng hát tâm linh
theo âm khúc hạt rơi trên mắt lá
giọt các đài ru tâm sự rưng rung.
 
Muôn Trùng Biển Ơi
 
ngồi đây nghe bọt sủi reo
dưới chân ghềnh đá biển chiều tịnh yên
hết mơ rong ruỗi ưu phiền
trên đường mê lộ, ngả nghiêng tháng ngày
 
chòng chành con sóng ngây say
vỗ triều, cuộn cát dấu tay dã tràng
chim chiều vươn cánh, hoang mang
bay đâu? về tổ, lang thang phiêu bồng?
 
chập chùng mặt biển không ưng
níu cơn mưa xuống ủ buồn trên mi
thương ta, gió đến thầm thì
hôn lên tóc ước rũ, si  tóc người
 
ngồi đây, chờ đến khuya đời
ta neo tầm mắt, biển ơi, nhủ thầm
đại dương rộng quá, xa xăm
nhớ ơi là nhớ, bềnh bồng rong rêu
 
Thành Phố Tâm Tư              
 
em về thành phố không nguôi nhớ
buổi tối đèn nư, cháy phù du
nhành gầy trơn ướt, chim không ngủ
mưa ngập trời, vai lạnh, ngu ngơ
 
trong bong bóng nước, dài tâm trạng
nguồn lỗi đầu tiên chắc tại em
quên vất sau lưng, nên buồn sổng
quay ngược giòng châu sóng sánh niềm
 
nghi vấn- tin yêu luôn đố kỵ
hai kẻ thù không đội trời chung
nén chặt tâm tư, băng gói kỹ
đầu Xuân đã bết bát, lòng chùng
 
em vào thành phố, đèn tương ảo
mắt, môi vướng phải lạnh hơi đồng
một nỗi ngây ngô không xiêm áo
trần trụi như là mưa trên sông
 
Tôi, Đóa Hồng…
 
trên cỏ mùa Đông cánh cò đổ lạc
con sâu xanh che một nửa chưa thành
tôi che tôi, sợ tóc vàng nạm bạc
rũ quanh vai trần, mùa gió vàng hanh
 
như cánh vạc một lần quên đất hứa
bay loanh quanh trời đất nặng phiêu bồng
trang trải giấc không ngoan, tôi lần lửa
cứ rày đây mai đó giữa phù vân
 
thấy được hướng mình trong khung trời ảo
vạn lần rồi từ thuở dấn vô biên
tuổi tim đá chưa có người vào ở
giữa rừng già toàn cổ thụ ngàn niên
 
rồi nắng tình bắt đầu chen hoa cỏ
tim lỏng dần, tan chảy một giòng sông
xuôi về biển theo sóng ngầm hoài cổ
tôi đóa hồng, trôi tìm anh mênh mông
 
Cũ Đi – Mới Đến…  
 
Thế là hết một năm rồi
Biết năm mới đến cuộc đời ra sao
Buồn vui lẫn lộn đến chào
Đem cười hay rước sầu vào tim đây?
Thế là mồng một Tết Tây
Hai ngàn mười bốn đã bay về trời
Biết đâu vật đổi sao dời
Biết đâu nguồn cội mà ngồi nghiễm nhiên
Tâm hồn biết có tịnh yên
Hay là sóng gió chao nghiêng cánh mình
Mai nhìn thử nhé bình minh
Chân trời có rạng hay tuyền bóng đêm
Khi không thắc mắc tim mềm
Rồi khơi lại lũ lở triền bờ môi
Cuộn tròn theo gió mây trôi
Nguyên mùa hạnh phước- tình người- giấc mơ
Cứ an nhiên đánh ván cờ
Thử xem năm mới có cho gì nào ?
Thắp nén hương niệm chiêm bao
Nhắm thiêm thiếp mắt, sảng hào viễn du...
 
Cho Bay Tóc Ngược
 
hất ngược tóc, cho rũ bờ môi nuối
tháng năm đi trên hàng cỏ chết vàng
mùa sóng chuyển, lở phù sa dị tuổi
sỏi đá mòn giòng ruỗi uốn lang thang
 
hất ngược tóc, cho bay chiều gió nổi
thèm cơn mưa chan ướt thấm vào da
vùng má lạnh vướng vương từng sợi rối
ngón vụng về loay hoay nối bâng quơ
 
hất ngược tóc, ngủ ngồi, mơ hình bóng
trên con đường em, gót vạn lần qua
con phố nhỏ chia tình ra hai cổng
một riêng mình, một riêng cho hương xa
 
hất ngược tóc, bạc màu thời gian đợi
lỗi tại mình trăm năm mãi hoài mong
nhìn mây bay, trắng nguyên trời thơ dại
chợt biển sầu trên khóe, thủy triều dâng
 
Lá Thư Tết Em Vừa Nhận   
 
em gửi anh một nụ hôn thật ấm
cho mùa Xuân nồng thắm những hoa khôi
nào Đào, Mai, Thủy Tiên, Quỳnh dưới nắng
giỡn đùa khoe hương sắc của một thời
em xa quá, chỉ thức thao nhớ Tết
thèm bánh chưng, nem, tré bánh phục linh
chiếc lùng tung, gà te te thuở bé
dĩa hồng khô, mứt bí, mứt dừa, gừng
em qua nhà thăm anh Mồng Một Tết
khoe lì xì Ôn Mệ mới vừa cho
anh làm le đốt... ơ ! phong pháo đẹt
- răng ri hè .. mưa ướt tối hôm qua !
 
thời gian trôi, nửa đời người phố lạ
Xuân sắp về, sao hoa lá không ưng
quên nét cọ sờn sơn, Xuân vô ngã
thủy tiên buồn, ngơ ngẩn rũ ngoài sân
chiều Nguyên Đán, đem áo sờn ra mặc
màu phấn hồng nay phai nhạt, buồn tênh
tuyết thế Mai, trong vườn ngây ngô sắc
Forthystia kiêu sa vàng một mình
chừng như Tết, Xuân sau lưng tuổi ngọc
lưng chừng đời, thiên hạ cũng quên luôn
lo cơm áo, quê hương xa lăng lắc
nói làm gì đến đêm., canh nồi bánh chưng...
 
hôm qua được thư anh, vui chi lạ
mừng tuổi em, tờ giấy mới mười đồng
thêm những lời thương yêu theo trong đó
-anh rất gần, đừng buốn nữa nghe không !
răng em nhớ Tết và anh chi lạ !
 
Vì Tôi Có Một Linh Hồn
 
vì tôi có một linh hồn
nên chi ảo giác cứ vồn vã tôi
cứ không với có suốt đời
niềm tin bối rối, gập người oằn thân
 
nếu như trong triệu ân cần
cho tôi vài hạnh phúc thầm cũng ưng
để khi ngồi đếm nhớ nhung
biết mình cũng được yêu thương bởi Người
 
giả vờ quên mới mãn khai
đã nghe nhịp chết trong tôi nguyên đời
tôi đong thử chuyện tình tôi
ngàn năm không đủ chứa lời yêu anh
 
vì trong tôi toàn chung tình
độ sâu hơn cả đại dương hoàn cầu
biết Người hiểu lắm vì sao
vấn vương thuở ấy khoác màu áo tim
 
Đông Hương

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013