Thi Ảnh

Mh. Hoài Linh Phương

Con Tàu Và Bến Đợi - Mh. Hoài Linh Phương

Mh. Hoài Linh Phương

Hoai Linh Phuong

Con Tàu Và Bến Đợi

Thôi trả cho người mùa thu thuở đó
Em cúi đầu nghe như rất xa xưa…
Thả một cánh hoa bay vờn trong gió
Em hỏi lòng giờ người đã quên chưa?

Em vẫn phương này hành lang, thư viện
Vẫn những buổi chiều rét mướt, cô đơn
Khung cửa lớp cũng riêng mình em đứng…
Người lênh đênh cho tim nhỏ mang buồn

Con tàu nào mang người đi khuất nẻo?
Cho em ngậm ngùi làm bến đợi ngàn năm
Bến đợi khóc người xưa không về nữa…
Bến đợi giận hờn, người vẫn mù tăm!

Em hỏi bao giờ người đi trở lại?
Không ai trả lời chỉ có lá khô rơi
Hình như chiều nay… mắt mình úa dại
Vâng, thật rồi! người mãi mãi… xa xôi

Mh. Hoài Linh Phương

Tình Khúc Xa Người - Mh. Hoài Linh Phương

 
anh có đang hạnh phúc
khi trời mùa đông qua
em gục đầu khóc nức
trên từng ngày chia xa
 
em giờ như con sóng
vỗ hết nhịp rồi anh
thôi buồn, vui, trông, ngóng
một chuyện tình mong manh
 
chiều về qua phố nhỏ
em nhủ lòng... em quên
sao mắt mình bỗng... đỏ
nỗi đau dài không tên
 
những hẹn thề mây khói
nào có nghĩa gì đâu ?
tôi cuồng điên vô lối
mơ thấy chuyện ngàn sau
 
xin trả người kỷ niệm
những con đường chung đôi
nắng Sài Gòn ấm áp
mưa Sài Gòn mềm môi
 
tôi còn bàn tay trống
để suốt đời làm thơ
tôi còn con tim vỡ
trong mùa đông ơ hờ !
 
Chiều Tàn Năm
Trên Quê Hương Lưu Đày
 
“trăng tròn chỉ một đêm rằm
tình duyên chỉ hẹn một lần mà thôi” (1)
nên giờ… môi đã lìa môi
nên ta giờ đã …xa người trăm năm..
Em về trên phố xưa
Tìm anh hoài chẳng thấy
Gió chuyển mùa bơ vơ
Người xa từ dạo ấy...
 
Saigon chiều hôm nay
Em làm người ở trọ
Như quê hương lưu đày
Một mùa đông vàng võ
 
Em vào trong nghĩa trang
Người nằm yên không nói
Tìm đâu sắc cờ vàng?
Của máu xương hờn tủi
 
Trên hàng mộ không tên
Em nghe lời gió hỏi
Người còn nhớ hay quên?
Đời quân nhân trôi nổi
 
Người nằm không khói nhang
Lá vàng rơi lả tả
Bè bạn đã quy hàng
Quê hương thành đất lạ
 
Em tìm trên trang thư
Chim bay hoài đã mỏi
Chưa lần cuối tạ từ
Sao không còn chung lối?
 
Biết tìm anh nơi đâu?
Sao không còn nhau nữa...
Ngục tối hay mộ sâu?
Năm năm dài cách trở
 
Năm năm đời trăm ngã
Em còn gì đâu anh?
Mùa xuân về xa lạ
Trên kiếp người mong manh
 
Cung Khúc.
(Với Cung xưa – Phạm Hồng Thái cũ)
 
Thôi người, một thuở ca dao
Là mây theo gió, là sao xa trời
Phương đông nhớ mãi phương đoài
Ngu ngơ tôi vẫn yêu hoài tình xa
Trả người một đoạn đời qua
Đam mê, nồng ấm, mặn mà thơ tôi
Xuyến hoa không thể thành đôi
Trầu cau bỏ lại cho người sang sông
Cho nhau chi sợi chỉ hồng
Để con chim hót trong lồng bi thương
Tôi về gãy cánh uyên ương
Trả người, trả cả đoạn trường đớn đau
Thôi người không thể vì nhau…
Trả cho hết chuyện qua cầu gió bay…
 
Về Soi Bóng Mình
 
* thơ mhhoàilinhphương.
* ngôthụymiên phổ thành ca khúc “ Về Soi Bóng Mình “
  qua các giọng ca Quang Tuấn, Đoàn Thanh Tuyền.
 
Tiếng hát người buồn, làm tôi muốn khóc
Trí tưởng chợt về... những tháng năm xưa
Tôi cúi mặt dấu giọt buồn trong tóc
Môi ngậm ngùi qua hàng lá bay mưa
 
Người đánh thức niềm đau nào trở dậy
Tuổi thơ xa như quá khứ mịt mù
Nghe thấp thoáng bước chân mình trở lại
Những con đường kỷ niệm đã hoang vu
 
Chỉ còn dấu chim trên bờ cát ướt
Thành phố hoa vàng hiu quạnh mùa đông
Cô bé ngày xưa... mắt tròn bỡ ngỡ
Cách biệt như đời của một giòng sông
 
Tiếng hát người buồn, nên hồn tôi... bỗng khóc
Khi được một lần nhìn lại tuổi tên
Khi được một lần soi mình rạng rỡ
Về một khoảng trời biền biệt chìm quên.
 
Tình Ca …
Trần Quang Khải
 
Chưa một lần em kể
Chuyện tình buồn mười năm
Nỗi đau dài lặng lẽ
Như ngày tháng mù tăm
 
Anh xa rồi…có phải?
Sao vẫn còn quanh đây…
Mắt môi nồng thân ái
Yêu dấu tràn trên tay
 
Người về trong chiêm bao
Dáng buồn im như đá
Em níu đời hư hao
Qua muôn trùng bến lạ
 
Không còn qua phố xưa
Hai hàng cây đan lá
Không còn đứng chơ vơ
Chờ nhau trong nắng hạ
 
Em một đời… viễn xứ
Pensée cũ… mấy mùa
Đã phai từng cánh mỏng
Mộ khúc buồn…như mưa!
 
Tâm Khúc Hoàng Tiểu Thư
Từ cảm xúc bài thơ “Hoàng Tiểu Thư” của Luân Hoán,
Viết tiếp để gửi một người khóa 6 Ban Báo Chí
Viện Đại Học Vạn Hạnh Saigon ngày xưa.
                                                                               Mh.HLP
                              
Tôi vẫn nhớ một thời ta bé dại
Anh ngẩn ngơ buồn theo màu áo tiểu thư
Cô con gái nhà quan ngày hai buổi
Xe ngựa xênh xang hữu bật, tả phù
 
Tôi… làm cao để buồn nôn đọc Sartre
Tôi... kiêu kỳ trong chủ thuyết Sagan.
Cô bé kênh kênh sao mà dễ ghét!
Cho anh ngại ngần, thầm lặng, phân vân
 
Anh đâu biết hồn tôi như giấy mới
Nhưng cũng se lòng trong gió heo may
Thơ học trò bao lần nghe ướt mắt
Môi ngậm ngùi trên từng lá thu phai
 
Sâu thẳm trong tôi một trời quạnh quẽ
Hình như là rất nhẹ… bụi mù bay
Hình như thoảng hương của mùa hạ cũ
Tay chưa lần nắm chặt… đã lìa tay!
 
Tiếng gọi non sông anh giã từ sách vở
Tôi bên hiên trường dõi mắt trông theo
Cô tiểu thư của một thời tuổi nhỏ
Chất ngất thương anh cuối bãi, lưng đèo…
 
Nhưng con sông trôi, có bao giờ trở lại?
Ta đã riêng đời, thôi đừng tiếc nụ tầm xuân
Qua bao biển dâu vẫn còn đầy trong ký ức.
Tình xa xưa… nên tình bỗng thật gần!
 
Con Tàu Và Bến Đợi
 
Thôi trả cho người mùa thu thuở đó
Em cúi đầu nghe như rất xa xưa...
Thả một cánh hoa bay vờn trong gió
Em hỏi lòng giờ người đã quên chưa?
 
Em vẫn phương này hành lang, thư viện
Vẫn những buổi chiều rét mướt, cô đơn
Khung cửa lớp cũng riêng mình em đứng...
Người lênh đênh cho tim nhỏ mang buồn
 
Con tàu nào mang người đi khuất nẻo?
Cho em ngậm ngùi làm bến đợi ngàn năm
Bến đợi khóc người xưa không về nữa…
Bến đợi giận hờn, người vẫn mù tăm!
 
Em hỏi bao giờ người đi trở lại?
Không ai trả lời chỉ có lá khô rơi
Hình như chiều nay... mắt mình úa dại
Vâng, thật rồi! người mãi mãi... xa xôi
 
Ninh Hòa
Quê Mẹ Ngàn Thương
 
Tôi – con gái chào đời thành phố biển
Thùy dương rì rào, sóng vỗ quanh năm
Gió nồm qua, bờ cát ướt âm thầm
Đã đuổi theo tôi… tháng ngày khôn lớn!
Mùi cá tanh nồng, tiếng hò… dô trên sóng
Với nhịp chày giã gạo giữa đêm sương
Ký ức xa…lời hát cũ…. thêm buồn!
Nghe se sắt, nghẹn lòng… thương quê Ngoại.
Mắt biếc ngời trong, một thời thơ dại…
Kỷ niệm nhạt nhòa, hun hút cánh chim bay…
Áo tiểu thư trên những đoạn đường dài
Khoa bảng, công danh, người xe, phố thị…
 
Có ai giữ giùm tôi mùi hương dạ lý
Ngan ngát trong vườn nhà thời lên sáu, lên năm….
Giòng đời trôi theo những vết xe lăn
Còn chuyến nào không, đưa ta về thăm quê cũ?
Sông Dinh đục ngầu những mùa nước lũ
Hàng lá bàng rợp mát mái trường xưa
(Tiếng trống trường của một thuở sớm, trưa
Bài học vỡ lòng trên trang sách nhỏ…)
 
Tôi – con gái chào đời miền nắng gió
Nên một đời góp nhặt chuyện mười phương
Thị trấn hoa muồng vàng chỉ còn lại dư hương
Cây cầu gỗ, ngôi nhà tường vôi đỏ…
Giàn hoa giấy đong đưa ngày tháng đó…
Khuất ngàn xanh theo nước mất, nhà tan
Áo tiểu thư nhàu, bồ câu trắng đi hoang
Hàng phượng vĩ gục đầu theo dâu bể….
 
Tôi từng đêm xứ người, nhớ ngày xưa Mẹ kể
Bên kia trời vẫn còn một quê hương
Lăn lắc xa xôi, tiếng sóng vỗ điệu buồn
Nên thơ mãi ngàn sau… còn nước mắt!
 
Với Người Nhớ Phố
 
Từ những xúc cảm nhẹ nhàng
qua bài “Phố Mù Sương” của Huệ Thu
 
Cám ơn con phố mù sương
Nhắc ta một thuở thiên đường… xa bay!
Hoa hồng nồng ấm trên tay
Yêu thương mật ngọt đong đầy mắt môi
Người qua con phố ngậm ngùi
Thương mùa trăng cũ giữa đời mênh mông
“… Ngã đầu đâu một cành thông
Để nghe Dalat tiếng lòng vang vang…” (1)
Tưởng như gió chuyển mùa sang
Bước chân ai đã ngút ngàn xa xăm…
Mimosa cũng lặng thầm
Dã Quỳ hiu hắt nín câm nỗi buồn…
 
Người về phố cũ mù sương
Ta đi bỏ lại con đường… ngày xưa
Và người… kỷ niệm thành thơ
Và ta… lắng đọng bên bờ quạnh hiu!
 
Mh. Hoài Linh Phương

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013