Thi Ảnh

Phan Đông Lý

Tình Thoại - Phan Đông Lý

* Viết cho Trần Vấn Lệ
 
  Trong tình trường ta là tên khờ khạo
  Cũng xin người lượng thứ bỏ qua cho
  Những lời yêu thương ngập ngừng bỏ ngõ
  Những vòng tay, ôi, đậm nét thô hào
 
  Trong mắt ta yêu đương là mỹ mạo
  Là eo thon ngực nở dáng kiêu kỳ
  Là mi thanh mục tú môi hồng thắm
  Là mãnh vườn, hoang mọc cỏ linh chi
 
  Ai bảo tình yêu như suối dòng êm ả
   Không là sông dài biển rộng sóng cuồng lưu
   Là sóng vỗ bờ âm vọng vút trùng khơi
   Là tia chớp loé trong màn đêm tăm tối
 
  Ta nào phải kẽ đàm tình thuyết ái
  Mang yêu đương vào tình thoại vu vơ
  Mang mộng tưởng vỗ về tình hư ảo
  Ru ngủ mình, thêu dệt mấy vần thơ
 
  Trong mắt ta yêu đương là hơi thở
  Là tâm linh nhục thể kết tương liên
  Là rã rời trong giấc ngủ cô miên
  Là rạo rực loạn cuồng trong phế phủ
 
  Ta vốn mịt mờ đường về bến cũ
  Nên thuyền tình lơ lửng mãi dòng sông
  Ta nào phải kẽ thả mồi bắt bóng
  Mệnh an bài nên tình kiếp long đong
 
  Một chút muộn màng ôm lòng hoài vọng
  Tưởng người xưa với muôn vạn sắc màu
  Nhớ u hương ai ấp ủ nhụy đào
  Nhớ từng giọt lệ nhuộm màu ái ân
 
  Nhớ thương chi, cũng một lần
  Bờ mi khép kín, cũng ngần ấy thôi!
 
Hành Y
* Viết cho Đỗ Hồng Ngọc
 
Là một kẽ phụng thừa y đạo
Mang huyết tâm trả nợ nhân sinh
Nhìn thai nhi tượng hình trong bụng mẹ
Ta thấy được gì trong cõi u minh
 
Tiếng u oa, em chừng vừa tĩnh giấc
Mang vào đời chút âm vọng bi ai
Mắt ngấn lệ em nhìn quanh ngơ ngác
Nợ tiền thân có trĩu nặng bờ vai
 
Ta nhìn em lòng bâng khuâng thương cảm
Mai đây rồi xuôi ngược biết về đâu
Đường vạn lý ta chúc em nhẹ bước
Có hoa vàng nắng rải ngợp trăng sao
 
Ta nào phải kẽ bi quan yếm thế
Chỉ xót thương cho tuổi trẻ bạc phần
Vòng tay ta đã bao lần ôm ấp
Những mãnh đời, ôi, ngắn ngủi mệnh căn!
 
Ta chọn hành y, cứu nhân độ thế
Ta độ được gì, đã cứu được ai
Đêm chập chờn ta nằm đợi ban mai
Ngày thoi thóp ta lại chờ đêm xuống
 
Ta đã lớn lên giữa thời lửa loạn
Gió bụi mịt mù Nam Bắc phân ranh
Tim quặn thắt trước cảnh đời tang tóc
Hồn đớn đau cho thân phận Lạc Hồng
 
Ta vẫn biết hữu sinh thì hữu diệt
Nhưng đầu xanh nào đã tội tình gì
Một chữ Nghiệp có vơi niềm oán khí
Một hồi Kinh có dịu nổi sầu bi
 
Ta đã một lần rong chơi địa phủ
Cầu Nại Hà, nhìn sóng gợn lăn tăn
Tâm tĩnh lặng giữa hai bờ sinh tử
Hồn nổi trôi theo con nước bập bềnh
 
Một kiếp nhân sinh chưa tròn cuộc nợ
Ngày tiếp ngày cười khóc với thế nhân
Lấy đạo tâm làm thế đạo tu thân
Mang y đạo vào luân hồi chuyển thế .
 
Phan Đổng Lý

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013