Thi Ảnh

Đoàn Thuận

Có Lúc - Đoàn Thuận

 Doan Thuan
 
Cõi hồn có lúc chơi vơiact
tưởng trong nắng cháy mưa rơi giọt buồn
tưởng đâu xa lạ con đường
về qua heo hút một phường phố quen
tưởng trong lửa sớm mới nhen
hơi mây đá núi lạnh len vào chiều
                                                                                                 
Cõi người có lúc quạnh hiu
cỏ cây trót đã ít nhiều tàn phai
nhịp mùa vỗ giấc mơ dài
trong muôn thao thức có hoài niệm riêng
 
Trăng ngàn xô bóng cây nghiêng
bờ khuya mấy độ khuất thuyền trăm năm
Giữa đời có lúc xa xăm
đâu người vườn cũ lặng thầm bên hoa.
 
Đoàn Thuận

Màu Chiều - Đoàn Thuận

Doan Thuan

Tiếng dế ngoài khe đá
làm xanh thêm sắc rêu
bay hút về phía núi
nghe lạnh hơn màu chiều

Cuối chân trời xứ cổ
vàng bao nhiêu lá khô
cây mùa đông chưa thức
những ngón dài tay thô

Mái tóc trên vai người
nghiêng dáng nửa đường ngôi
chiều chạm màu lên lá
lòng chạm vào xa xôi.

Đoàn Thuận 

Chiều Vắng - Đoàn Thuận

Doan Thuan

Chiều bỏ đi trước bài thơ của ta
Vài con chữ nằm yên từ hôm qua
Và hạt bụi ngủ vùi trong đất cũ
Bên thềm hoang loang lổ sắc rêu nhòa
Chiều bỏ đi về non phía chân trời
Dòng thư xưa tuột khỏi bờ môi người
Tơ vàng mỏng chạm lên ngàn tiếng trúc
Một dòng trôi vô tận cõi không lời
Chiều bỏ đi leo lét đèn sân ga
Tiếng võng ru lặng lẽ suốt mùa hoa
Đêm quánh đặc bóng bờ cây dương liễu
Ai trở về, ai vội gõ guốc qua
Chiều bỏ đi con thuyền neo bờ xa
Đường bên kia còn lại bóng nếp nhà
Ngàn bông cỏ thức chờ trăng lặng tĩnh
Núi bên này lẫn khuất giữa sương pha
Chiều bỏ đi thật xa chỗ ta ngồi
Khói và tro từ lửa đã chia đôi
Tàn đóm thuốc không đủ soi dòng chữ
Chỉ bừng lên khuôn mặt thuở xa xôi.
Đoàn Thuận

Vắng Bạn - Đoàn Thuận

 
Xuân này thôi bạn đã xa
Một ly rượu nữa hoàng hoa nhớ người
Sông Dinh đưa nước về khơi
Bấc tháng giêng thổi phương trời liễu dương
 
Ai tri âm hề, một phương
Vườn xưa cúc đã phai hương lâu rồi
Ai tri âm hề, ly bôi
Giấc chiều nghiêng bóng ta ngồi với ta
 
Biết trăng rồi có lúc già
Ngày trôi còn lại bóng tà dương thôi
Biết người có lúc xa xôi
Bỗng dưng có lúc ta ngồi lặng thinh
 
Sao rơi như một vô tình
Vàng thu lắng một sắc hình vào hoa
Chừng như thoảng một hương trà
Và ta nát một canh gà nhớ nhau.
 
Nơi Ga Chiều              
 
Sương bay nghiêng phố ga chiều
Tàu xuôi bỏ lại bóng xiêu lối về
Một bờ hoang đá xanh khe
Âm u tiếng gõ kiến nghe cuối rừng
 
Dã quì vàng suốt mấy thung.
Người xa buổi nọ mịt mùng bao thu
 
Trả cho người phố sương mù
Trả cho ta biển nắng thu mấy trời
Nỗi buồn ru đến chơi vơi
Lặng trong tình cũ một lời xót xa
 
Dường như người tiễn đưa ta
về miền đất lạ nhặt hoa phố phường
Nụ cười lẫn khuất trong sương
Áo bay trắng cuối dặm đường cỏ lau.
 
Phượng mùa hoa cũ phai mau
Thản nhiên thềm gạch biếc màu rêu phong
Tháng ngày tuột xuống mênh mông
Bên bờ chiều muộn tịnh không dấu người.
 
Vào Đời 
 
Ta lớn lên như loài hoa dại
nhìn những mùa chạy đuổi trên vai
nghe tủi hờn cứ lớn từng ngày
thời thơ ấu bổng đâu rơi mất.
 
Ta lớn lên nỗi đời rất thật
nghe tình sầu lãng đãng trong mây
nghe buổi chiều đông lạnh thêm dài
con đò nhỏ xa dần bến vắng.
 
Ta lớn lên thấy minh ngồi lặng
bên nấm mồ mùa hạ bỏ quên
trong lũng đêm chia cách đôi miền
mùa thu gọi lá vàng bay mãi.
 
Ta lớn lên ôm phần khờ dại
đâu biết còn thua thiệt hôm mai
đâu biết còn thao thức đêm dài
một dỹ vãng muộn phiền trong mắt
 
Ta lớn lên giữa mùa biển bấc
nghe hạt buồn rơi rụng trong mê
nghe bước đời côi cút đi về
thương quê Mẹ chìm trong khói lửa.
 
Một Thoáng Tuổi Thơ   
 
Ta giấu điều nhớ quên vào góc khuất muộn phiền
lần bước đi tìm lời ru nôi thần tiên
ai huyển hoặc người đời như nhân vật cổ tích
hát dạo bên sông, ngồi câu bóng mây bồng bềnh
 
Ta vắt kiệt tuổi thơ khờ khạo kiếm sống
đánh đổi từng giọt mồ hôi nuôi nấng ước mơ
cạn khô nước mắt bao đêm thầm nhớ Mẹ
quay quắt qua ngày lủi thủi  trên dặm đường xa
 
Đôi khi co ro  sân ga đêm, thẩn thờ bến đò muộn
Dù chẳng có ai đề chia tay, để mong chờ
đường ray sắt vào âm u, còi tàu nghe xa hút
tiếng gọi đò từ muôn xưa vang vọng mơ hồ
 
Hơn một lần ta đứng trước loài hoa trắng
đâu dám mong hoa nở vì ta
nhưng hồn nhiên hương lắng hồn ngây dại
vào nỗi cô đơn qua suốt mùa đi.
 
Sắc Phượng
 
Trời chợt đổ mưa về xóm nhỏ
Một mình ta dưới bóng mùa thu
Mái trường xưa trong lớp sương mù
Nghe xao xuyến tấc lòng thơ dại
 
Con đường thơm ngày nào ái ngại
Chân ngập ngừng theo dáng chiều rơi
Dưới bông hoa phương đỏ chân trời
Hương cây cỏ trong hồn vô lượng
 
Từ độ ấy một mùa hoa phượng
Nắng hanh vàng vương bước chân qua
Một người đi dưới bóng mưa hoa
Sân trường nhỏ thêm mùa xa vắng
 
Đêm sách vở, đêm dài thầm lặng
Một trang đời lưu bút ngày xanh
Tóc và hương và mắt long lanh
Sắc phượng thấm vào hồn đau nhức.
 
Chân trời cũ mưa chiều không dứt
Một mình ta trở lại trường xưa
Nhớ người đi dưới bóng hoa mưa
Và sắc phượng đỏ màu tưởng niệm.
 
Chiều Thu Phai
 
Chiều rơi trên mái ngói không vang tiếng rêu khô
lặng thinh ngày trôi vào phương người nào xa
giọt nắng đậu hờ viền cánh hoa vàng vọt
cần chi từ biệt khoảnh khắc tự đi qua.
 
Ta mường tượng em xa xôi chậm chân về con đường mồ côi
chiếc lá rách bay ngang giọt lệ chiều hiu hắt thu rơi
vĩa hè kỷ niệm biết còn ai mong chờ hò hẹn
đã bao mùa đi, mùa đi, biệt ly không lời.
 
ký ức xui ta vào lối xưa cỏ cây ban sơ
mùa phượng sân trường cuối hạ chúm môi em tạ từ
bờ vai thon mái tóc hương hoa chân dung khung trời cũ
nỗi buồn thơ ngây hun hút trong sương mù.
 
Không thể trách ta còn nhớ hay đã quên thời vụng dại
đời nhiễu nhương đâu làm phai tình đầu đời
dù tóc xanh mỗi ngày thêm bạc
dù em và ta mỗi người một phương trời.
 
Viên Sỏi, Con Ốc Và Ta
 
Nơi ta ngồi chiều trôi rất chậm
viên sỏi nằm lạnh buốt giấc mơ rêu
một con ốc bò ngang viên gạch vở
vẽ dấu chân vào vạch tối quạnh hiu.
 
Xóm ta ngụ mới về, người lạ lẫm
viên sỏi nhìn dường như thấy đâu quen
đời nhẵn bóng bao sắc màu năm tháng
đường mồ côi lăn lóc nỗi gập ghềnh.
 
Con ốc sên cuộn chiều vào chiếc vỏ
bỏ lại ta một khoảng trống lặng câm
không đủ quên đôi mắt sâu hoài niệm
giọt lệ người thấm lạnh suốt trăm năm.
 
Từ xa khuất lạc về chiếc lá úa
sắc vàng thu một thoáng theo chiều rơi
dù cây phố Sài Gòn xanh cuối hạ
để ta buồn nhớ bạn cuối phương trời.
 
Đoàn Thuận

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013