Giới Thiệu Tác Giả

Hoàng Xuân Sơn

Tiu s:
Sinh năm: Nhâm Ng1942
Nơi sinh: Huế
Bút hiu: SMc
Hin Montréal, Canada

Tác phm:
1. Vin ph(Vit Chiến xut bn năm 1988)
2. Huếbun chi (Tác gixut bn năm 1993)
3. Lc bát Hoàng Xuân Sơn (Thưn Quán xut bn năm 2004)

Giới Thiệu Sách

GIỚI THIỆU SÁNH
Trầm Hương Trân Trọng
Giới Thiệu Tác Phẩm “Cũng Cần Có Nhau”
Của Hoàng Xuân Sơn
alt
Phát hành trong tháng 10-2013:  C Ũ N G  C Ầ N  C Ó  N H A U
phóng bút của Hoàng Xuân Sơn – Nhân Ảnh xuất bản
viết về thời kỳ sinh hoạt thanh niên sinh viên từ CPS, Du Ca, Quán Văn
(Trịnh Công Sơn/Khánh Ly…) tại Sài Gòn (1965/1975)
Sách dày 380 trang, gồm nhiều hình ảnh xưa; hiếm
Giá bao gồm cước phí:
Gia Nã Đại và Hoa Kỳ:  25 Mỹ kim -  Ngoài Bắc Mỹ:  30 Mỹ kim
Liên lạc:  This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
Điện thoại:  (450) 689-8291
Chương Ba
Từ Ngưỡng Cửa Học Đường Bước Vào CPS
1. Tà Áo Văn Khoa
Trường Đại Học Văn Khoa (cũ) tọa lạc trên một vuông sân thơ mộng.  Mặt tiền ngó ra đường Nguyễn Trung Trực.  Hông bên phải là đường Gia Long chạy dài tới Dinh Gia Long.  Phía trái là đường Lê Thánh Tôn.  Và sau lưng là Công Lý.  Khu tứ giác này về sau có nhiều hội đoàn đến đóng đô tạo nên một sinh hoạt khá sôi động, một thời kỳ tiêu biểu cho các hoạt động thanh niên sinh viên, văn hóa, xã hội v. v.
 Ngô Vương Toại và tôi sau một thời gian bỡ ngỡ trước thềm cuộc sống mới, cũng đã bước chân vào ngưỡng cửa Đại Học Văn Khoa, nơi có truyền thống lâu đời về cái đẹp văn nhã, trang trọng.  Chúng tôi đã có một quãng đường dài tập tành ăn chơi, đua đòi thời còn ở trung học nên không đến nổi lúng túng lắm ( như mấy trự nhà quê ra tỉnh ) khi trực diện với ngày mới, người mới, đời mới của văn minh Sàigòn. Ở đây chúng tôi vui mừng gặp lại một vài bạn cũ và kết giao thêm rất nhiều bạn mới. Toại đã sớm nổi đình nổi đám nhờ sự hoạt bát, bạo dạn, ăn nói thu hút ( nhờ đó về sau, chàng xông thẳng vào trường chính trị không chút ngần ngại ).  Còn tôi vẫn là một kẻ nhút nhát đứng bên lề!  Những ngày chập chững đi ghi cours cũng khá hấp dẫn với không khí là lạ của buổi đầu đại học.  Thỉnh thoảng ngồi chăm chú nghe giảng, hí hoáy biên chép. Thỉnh thoảng đứng ngoài hành lang ngó ngang liếc dọc.  Và các đấng nữ lưu ở đây chao ơi là đẹp, là duyên dáng.  Con gái Văn Khoa đẹp có tiếng so với nữ sinh viên các ngành khác.  Có rất nhiều tà áo văn khoa huyền ảo phất phới khắp mọi nẻo giảng đường.  Nào là Diệm My hoa khôi từ Huế vào.  Nào là Hồng Khắc Kim Mai rất hiện sinh, à la mode, với thi tập bạo dạn Mắt Màu Nâu gây được tiếng vang.  Và rồi Thanh Lan, Hoàng Oanh tài tử, ca sĩ về sau.  Làm sao không ngẩn ngơ được khi đứng trông vời bóng hồng Kim Dung với tà áo tím lilac thướt tha, sáng rực cả góc chiều …
 Thời kỳ này, Văn Khoa cũng có nhiều sinh viên cầm bút làm thơ, viết văn, biên khảo, đã trở thành những tác giả có tiếng, có người đã có tác phẩm xuất bản như Đặng Phùng Quân, Cao Huy Khanh, Nguyễn Nhật Duật, Trần Nhật Tân, Trần Văn Nam, Đào Trường Phúc, Đỳnh Bảng, Phạm Quốc Bảo, Cung Vĩnh Viễn  v.v
 Sau lưng trường Văn Khoa, ngay ở trung tâm điểm của khu tứ giác là một dãy nhà tiền chế được xây cất bằng vật liệu nhẹ (vách bằng rơm ép, mái tôn).  Dãy nhà này hiện diện từ hồi còn mồ ma Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nguyên được sử dụng cho hội chợ, phòng triển lãm, nhà trưng bày sản phẩm đặc biệt chi đó.  Nguyên khu đất trống này hồi còn Pháp là khám lớn, nơi giam giữ các tội phạm chính trị. Thậm chí ở đây còn  nguyên bậc tam cấp lưu lại dấu tích nơi đặt máy chém xử tử các tội nhân.  Bởi thế, có nhiều huyền thoại về thế giới âm hồn ma quỷ quanh quất khu đất này sẽ nhắc về sau.
Phần lớn dãy nhà chính được dùng làm trụ sở của một cơ quan mang tên CPS.  Cái tên thoạt nghe như tên một cơ quan Mỹ.  Nhưng thật ra CPS là chữ viết tắt của Chương Trình Phát Triển Sinh Hoạt Thanh Niên Học Đường theo đề nghị của anh Lê Đình Điểu, một trong những nhân vật cốt cán điều hành chương trình.  Cổng chính vào trụ sở CPS nằm ở đường Gia Long.  CPS trực thuộc Bộ Quốc Gia Giáo Dục, là một cơ quan được sự trợ giúp của các tổ chức thiện nguyện quốc tế, chuyên trách về điều hành và xây dựng các sinh hoạt thanh niên sinh viên học sinh hướng về phụng sự xã hội.
 CPS được coi sóc bởi một nhóm giáo chức trẻ, nhiều tâm huyết, là những người trí thức dấn thân mà tên tuổi trở nên rất quen thuộc về sau: Lê Đình Điểu, Trần Đại Lộc (đã khuất); Phạm Phú Minh ( tức Phạm Xuân Đài), Đỗ Qúy Toàn, Hà Tường Cát, Phan Văn Phùng ... Thật ra, trước khi CPS chính thức sinh hoạt, cũng đã có những  chương trình chuyên trách về công tác xã hội như Chương Trình Hè 65, Chương Trình Công Tác Bạn Đường(?). Một trong những tay điều hành trụ cột của những chương trình này là ký giả lão thành Đỗ Ngọc Yến sau này của tờ Người Việt ở California.  Nếu tôi nhớ không lầm, Đỗ Ngọc Yến (đã khuất) cũng là một thành viên cốt cán của CPS dù không chường mặt trong ban điều hành. Tất cả những nhân vật trẻ nhắc trên đều là thành viên của Hội Đồng Sáng Lập tạp chí Thế Kỷ 21 và một vài cơ quan truyền thông khác hiện nay ở Quận Cam, Cali.
Thử điểm qua một vài cứ điểm khác của khu đất trống kỳ lạ này:
 - Sau lưng trường Văn Khoa, cách một lối mòn, là căn phòng nhỏ của Nhóm Sư Địa chuyên in ấn cours cung cấp cho sinh viên (bằng kỹ thuật Ronéo, dĩ nhiên, vào thời đó).  Chúng tôi thường gọi đùa Nhóm Sử Địa là “ những tay lái cua” của Văn Khoa.  Nhóm này quy tụ những đấng mày râu rất mồm mép, hễ gặp nhau là ồn ào náo nhiệt hẳn lên.  Điểm mặt quần hùng thấy có:  Phạm Quân Khanh,Nguyễn Minh Diễm, Vũ Hiệp, Lê Hoài Quỳnh, Nguyễn Tuyển, Bùi Hồng Sỹ, Trần Công Sung, Phạm Quốc Bảo, Đỗ Phan Hạnh v.v.
 - Sau lưng trụ sở CPS là dãy nhà hình chữ L, được chiếm hữu bởi Hội Nhu Đạo của GS Phạm Lợi và Hội Kiếm Thuật do ông Hoàng Việt, thân phụ của nhạc sĩ Nam Lộc làm trưởng tràng.
 - Qua bậc tam cấp, xuống hết con dốc thoai thoải là sân bóng chuyền.  Chiều chiều cư dân trong khu vực và anh em Văn Khoa sinh hoạt muộn chia phe đánh đấu ra gì!  Chỉ cá độ một chầu cà phê hoặc trà đá chanh đường cũng đủ mát lòng mát dạ.  Có những thân hình lực sĩ vạm vỡ thì cũng có những bộ xương cách trí xông pha chuyền bóng, đỡ bóng ngoạn mục không kém.  Nhớ có lúc Trần Công Sung (tức ký giả Từ Thức) nhìn Đào Trường Phúc ( nhà thơ, Phong Trào phó Hưng Ca sau này) cởi trần đánh bóng cứ tấm tắc gật gù: ơ kìa! xem con hạc nó vờn banh.  Cũng chính ở sân bóng chuyền “lô can” này đã xuất phát được một tay kiệt hiệt về nghệ thuật chuyền bóng cá độ.  Đó là hảo thủ Nguyễn Văn Hào (con của cụ Riêm, quản trường Văn Khoa mới). Hào chỉ cần sử dụng một cái ghế đẩu để chuyền bóng mà đối phương ba người được chấp phải chạy trối chết mới mong đở được những đường bóng hiểm độc của chàng ta.
- Ngó xéo sân bóng chuyền là ngôi nhà nhỏ với vườn rau be bé xinh xinh của gia đình một nhân viên trường Văn Khoa khác.  Gia đình này có cô con gái tên Phương về sau đánh bạn với Hoàng Xuân Giang em tôi.
- Kế nhà Phương là trụ sở của Ca Đoàn Nguồn Sống.  Trưởng Đoàn là Nghiêm Phú Phát ít khi xuất hiện.  Người điều hành thường trực là Hà Quốc Bảo, người tròn trịa, vui tính.  Và bác sĩ Hoàng Cơ Trường, ít khi lộ diện.  Chính nữ ca sĩ Thanh Lan và nhiều tên tuổi khác cũng xuất phát từ ca đoàn này.
 - Sau rốt, day mặt ra đường Lê Thánh Tôn là trụ sở của Hội Họa Sĩ Trẻ: Chủ Tịch /Nguyễn Trung, Tổng Thư Ký / Hồ Thành Đức và nhiều khuôn mặt hội họa danh tiếng khác hằng lui tới sinh hoạt. Có thể kể: Nguyên Khai, Trịnh Cung, Đinh Cường, Nghiêu Đề, Mai Chửng, Hồ Hữu Thủ, Lâm Triết, Cù Nguyễn, Hiếu Đệ v. v. Một số đã trở nên thân thiết với bọn tôi về sau như Cung, Cường, Đề, Khai . . .Coi sóc Hội Họa Sĩ Trẻ  là hai cây cọ trẻ chịu chơi:  Mai và Bích.
 2. Một Bước Thành Cư Dân CPS
      Vì đâu Ngô Vương Toại và tôi trở thành dân cư ngụ thường trực của CPS?  Đầu dây mối nhợ cũng tự Nguyễn Huỳnh. Như đã nhắc ở trên, chính Nguyễn Huỳnh xúi Toại và tôi ghi danh Văn Khoa.  Sau một khoảng thời gian ngắn, Huỳnh hỏi tụi tôi: Toại Sơn có muốn đi làm kiếm thêm tí bổi không?  Thế thì còn gì bằng.  OK liền tút xuỵt.  Lũ bọn tôi xa nhà du học chỉ trông mong vào trợ cấp gia đình, nay có cơ hội kiếm thêm tí ngoại bổng thì “sướng rên mé đìu hiu”.  Bạn hãy tin vào triết lý mèo mù vớ cá rán nhé!  Nhờ quen biết sao đó với mấy anh trong ban chấp hành CPS, Huỳnh đưa chúng tôi vào làm việc bán thời gian cho cơ quan này. Trợ cấp tới ba ngàn rưỡi một tháng à nhe!  Với cuộc sống sinh viên tự túc, đó là một món tiền lớn cho tụi tôi.  Nhớ lần đầu tiên lĩnh lương, Toại và tôi ra phố sắm mỗi chàng một ống vố (pipe) hiệu Dr.Plum ngậm cho oai với thiên hạ.
 Trước khi rời xa miền trung trọ học, tôi đã mường tượng ra cái cảnh:
 Anh chàng người Huế đi lang bạt
Vô tuốt Sài Gòn ở gác thuê
 Chiều chiều ngó xuống đường xe cộ
 Buồn nhớ chi mô, lạ rứa tề !
Thế mà cuộc đời không vận  vào cái xì tin “ Trầm buồn xa vắng “ như mấy câu thơ thẩn trên.  Cuộc đời xoay chiều theo hướng khác, một sớm một chiều bỗng xô vào trường náo nhiệt.  Một khúc quành rẽ của đường đời khá quan trọng.
 Trước khi cất bước giang hồ, bọn tôi, những đứa con cưng xứ Huế cũng đã được gởi gấm cẩn thận. Toại có người chú ruột ngụ ở gần Trường Đua Phú Thọ (Ông là chuyên gia đấu thầu hệ thống cung cấp giếng nước).  Chú Phát của Toại thuộc hàng trung lưu.  Ông cũng thường dẫn tụi tôi đi ăn uống du hí này nọ. Phần tôi được trao gởi cho người chị bà con, chủ nhân nhà xuất bản Trường Thi ở đường Võ Tánh, cạnh ngã sáu Saigon.  Chị Đức, nữ chủ nhân Trường Thi là thân mẫu của Nguyễn Xuân Hùng (tức nhà thơ Khê Kinh Kha).  Hùng và tôi đồng trang lứa, lại có chút máu văn nghệ văn gừng nên rất dễ thân nhau.  Cơ sở Trường Thi ngoài việc xuất bản và phát hành sách vở từ điển còn có hai cao ốc lớn ở đường Trương Tấn Bửu và Nguyễn Huỳnh Đức, Phú Nhuận cho người nước ngoài (Mỹ, Đại Hàn, Phi Luật Tân …) mướn dài hạn.  Vì còn nhiều phòng ốc trống, bọn lang bạt chúng tôi được phép chiếm ngụ làm chỗ lui tới văn nghệ nhiều năm sau đó.  Nhân lực phục vụ cho nhà Trường Thi cũng đông đảo vô ngần:  thợ in, thợ sắp chữ, nhân viên bán hàng, giao hàng, quản trị, hành chánh lên độ vài chục người. Tất cả đều ăn chung một nhà nhưng phải chia làm hai, ba đợt.
 Toại và tôi đều có chỗ nương tựa “ nhà êm cửa ấm là thế” mà cứ thích bụi đời.  Âu là những con chim ra ràng mới lìa xa tổ ấm thích đời tự do bay nhảy.  Hết hai phần ba cuộc đời sinh viên, bọn tôi sống lây lất ở CPS.  Chỉ lúc nào ngặt nghèo mới lết về nhà kiếm ăn.
 Thế là một sớm một chiều, lũ chúng tôi vầy đoàn, nhập bọn với nhau và trở thành những tay tử thủ dài hạn vùng đất thiêng CPS.
***
Phía sau trụ sở chính CPS là dãy nhà ngang được ngăn làm nhiều phòng.  Vách rơm, mái lợp tôn, những dãy ghế bố nhà binh kê sẵn, là “long sàng ” của những ông vua lang bạt.  Căn nhà nóng hừng hực những trưa hè và mướt lạnh những ngày mưa.  Và cứ thế, chúng tôi mỗi người bám trụ một ghế bố, một giang san “ riêng một góc nhà .  Đồ đạc nhét dưới gầm ghế.  Sách vở đóng thùng kê đầu giường.  Tiên chỉ trong đám ngụ cư dĩ nhiên về tay Nguyễn Huỳnh.  Một đầu nậu hiền lành, dễ mến, rất có lòng với bạn hữu. Huỳnh kéo theo Trần Tiến Định, anh vợ Huỳnh (sau mới biết Định là cháu gọi nhà thơ Luân Hoán bằng cậu ruột).  Hiện diện những tay vào CPS trước Toại và tôi:  nào là Nguyễn Luyện nhà văn trẻ, Tiên đàn ghi ta tay trái, Tỷ (to, cao – về sau đi Quân Cảnh), Châu công-tử-bột, Đức, Nguyễn Phùng (tức Phùng nhỏ, phân biệt với Phan Văn Phùng lớn ) v.v.  Để kết chặt tình thân hữu, chúng tôi thành lập Nhóm Thanh Niên Tự Lực (NTNTL) – lại bắt đầu phe nhóm ! – về sau còn có tên gọi là Thiên Bang (ý muốn nói ta đây là bang hội của nhà trời, đâu có thua gì Cái Bang hành hiệp trượng nghĩa!).
Kể thêm vài láng giềng gần: Linh, Phát của chương trình Bạn Đường, Đỗ Tăng Bí (Đỗ Việt Anh) em nhà thơ Đỗ Qúy Toàn, Phan Văn Phùng, Phạm Phú Minh ngụ ở nhà trên . . .
 Nhận thấy Nhóm Sử Địa Văn Khoa quay cours làm ăn coi bộ khấm khá, Thiên Bang được phép sử dụng phương tiện in ấn của CPS, cũng thực hiện quay bài vở cho lớp Dự Bị Triết Văn Khoa, kiếm thêm chút ngoại bổng bia bọt cuối tuần cho cả nhóm.
 Đám tân tuyển tụi tôi làm tất cả mọi việc cho CPS, từ những việc lặt vặt văn phòng, trang trí, sắp xếp hồ sơ, đến tham vấn kế hoạch các chương trình sinh hoạt thanh niên/sinhviên/xã hội. Tinh thần làm việc chung rất cao, không có phân biệt kẻ trước người sau, chức phận lớn nhỏ nhưng vẫn theo đúng quy củ nề nếp tổ chức.  Mọi công việc tiến hành tốt đẹp nhờ vào óc tổ chức khéo léo, có cơ sở trường ốc của anh Lê Đình Điểu, cọng thêm kinh nghiệm và nhiệt huyết của những thành viên trẻ; CPS sớm chiều trở nên một trong những cơ quan nòng cốt, tiên phong trong các sinh họat đoàn thể thời bấy giờ.  Nhớ trong văn phòng CPS còn có anh Tịnh văn phòng trưởng, chị Lan thủ qũy, chị Kim Chi ủy viên giao tế v.v. Trong nhiều sinh hoạt, phải kể đến sự hổ trợ tác động của Ban Trầm Ca (tiền thân của Phong Trào Du Ca VN) gồm có Nguyễn Đức Quang, Trần Trọng Thảo , Hoàng Kim Châu và vài ba thành viên khác (*) sinh hoạt với loạt nhạc hùng mạnh, trong sáng, khơi động lòng hăng hái của tuổi trẻ  tham gia vào những công tác tự nguyện xây dựng xã hội, quê hương.
Nào chúng ta cùng hát:
Từ Nam Quan Cà Mâu – từ non cao rừng sâu
Gặp nhau do non nước xây cầu
Người thanh niên Việt Nam quay về với xóm làng-
Tiếng reo vui rộn trong lòng
 Cùng đi xoay Hoành Sơn – cùng đi lay Trường Sơn
Cùng đi biến đồng hoang ra lúa thơm
Vượt khơi ra đảo xa – lướt ngàn nước sông nhà
Ta đắp bồi cho mẹ cha
(Về Với Mẹ Cha – Nguyễn Đức Quang)
 hoặc:
Ngồi bên nhau ta hát, hát cho vang trời
Trời bao la nung chí cao tới mây
Ngồi bên nhau ta hát, hát cho bao lời
Lời yêu mến sẵn trong tim mỗi người
       Ngồi bên nhau hôm nay ta hát hát lên cho đông ta chung một nhà – nhà Việt Nam qua bao giông tố bấy nhiêu đem cho tương lai
 Ngồi bên nhau hôm nay ta hát hát lên cho hung ta chung một dòng – người Việt Nam đã có lắm phen nêu cao chí hung…
(Ngồi Bên Nhau Ta Hát – Nguyễn Đức Quang)
Chính lúc này, ở đây, tất cả mọi người đều bắt tay vào việc:
Không phải là lúc ta ngồi mà đặt vấn đề nữa rồi
Phải dùng bàn tay mà làm cho tươi mới
Hàng chục năm qua ta ngồi ngó nhau – nghi ngờ nhau –
Khích bác nhau cho cay cho sâu cho thật đau…
Không phải là lúc ta ngồi mà cãi suông
Không tin nơi nhau thế ta định nhờ ai bắt đầu ?
Thế giới ngày nay không còn ma quái – thần tượng tàn rồi còn
anh với tôi – chúng ta đi tới bằng cái tầm thường thôi
Làm việc đi không lo khen chê – làm việc đi hãy say và mê…
(Không Phải Là Lúc Đặt Vấn Đề – Nguyễn Đức Quang)
Nhưng khí thế và mạnh mẽ nhất chính là đại hùng ca Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ (đã qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu thế hệ mà tiếng đồng ca hoành tráng vẫn nghe như còn cất lên, vang vọng trong lòng người):
 Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
 Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
 Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
 Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng
 Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
 Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
 Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
 Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian…
(Nguyễn Đức Quang)*             
Và rồi thêm Việt Nam Việt Nam, những bài tâm ca, cùng loạt dân ca cải biên của Phạm Duy, những bài
ca cộng đồng, tranh đấu của Ngô Mạnh Thu, Giang Châu, Nguyễn Tầm  v. v . đã mang lại những đêm lửa trại hào hứng, bừng bừng khí thế.
Sinh hoạt du ca, khởi nguồn từ CPS đã lan rộng thành phong trào rộng lớn với các Toán, Nhóm Du Ca có mặt khắp nơi trên đất nước.  Có thể kể thêm Nguyễn Quyết Thắng, Nguyễn Hữu Nghĩa, Phan Ni Tấn, Trần Đình Quân v. v. tay đàn tay nhạc khiến phong trào du ca ngày thêm vững mạnh. Nguyễn Hữu Nghĩa về sau còn tiếp nối Phong Trào Hưng Ca ở hải ngoại với Nguyệt  Ánh, Hà Thúc Sinh, Châu Đình An, Huỳnh Công Anh, Đào Trường Phúc...
________________________________________________
* Theo Hoàng Kim Châu, Ban Trầm Ca được thành lập vào mùa hè năm 1965 gồm có Nguyễn Đức Quang như cánh chim đầu đàn, và các anh chị em khác: Hoàng Kim Châu, Trần Trọng Thảo, Mai Thái Lĩnh, Đinh Gia Lập, Nguyễn Quốc Văn và chị Đỗ Phương Oanh. Khởi đầu Ban Trầm Ca chuyên sinh hoạt ca diễn văn nghệ theo tinh thần hướng đạo, thanh niên sinh viên phụng sự xã hội.  Sau hơn một năm hoạt động, với thành quả sinh hoạt ngày càng nâng cấp, phát triển; Ban Trầm ca quyết định thành lập Phong Trào Du Ca Việt Nam với cả ngàn đoàn viên có mặt khắp mọi nơi trên đất nước dưới hình thức những Toán Du Ca từ Huế , Đà Nẵng, Nha Trang, Ban Mê Thuột, Đà Lạt. . . đến Tây Ninh, Vĩnh Long, Cần Thơ, An Giang v.v. Phong Trào Du Ca Việt nam đặt trụ sở tại số 114 SươngNguyệt Anh Sàigòn. Chủ tịch đầu tiên là anh Hoàng Ngọc Tuệ, nhạc sĩ Nguyẽn Đức Quang là Trưởng Xưởng Du Ca...
** Nguyễn đức Quang sinh năm 1944 tại Sơn tây, Bắc Việt – tạ thế lúc 4 giờ sáng ngày Chủ Nhật 27 tháng 3 năm 2011 tại bang California – Hoa Kỳ; sau cuộc điều trị tai biến mạch máu não không thành công.
alt
Trần Thiện Hiệp
•Tên thật Trần Thiện Hiệp.
•Sinh năm Ất Hợi (1935) tại Biên Hòa.
•Thời thơ ấu sống ở Di Linh, Đồng Nai Thượng.
•Sau 1945 tản cư về Phan Thiết, Bình Thuận.
•Quê nội Quảng Bình.
•Quê ngoại Quế Sơn, Quảng Nam.
•Hiện sống tại Phan Thiết
Tác Phẩm Đã Xuất Bản
•Cây Lá Phận Người, 1987 csxb Việt Publication, Canada
•Mặt Trời Lưu Vong, 1991, tái bản 1993, nxb Văn Đàn , Hoa Kỳ
•Đỉnh Mây Qua, 1997, tái bản 1998, nxb Người Việt Tây Bắc, Hoa Kỳ
•Đá Mọc Rêu Xanh, 2000 nxb Văn Học, Hoa Kỳ
•Tuyển tập Thơ Trần Thiện Hiệp, 2001 nxb Trẻ, Việt Nam
•Tiếng Đất Gọi Người, 2005 nxb Thanh Niên, Việt Nam
Ở Một Góc Đời
gởi PBTD
Tháng ngày rỉ sét, đầu đã bạc
Lưu cảo còn gì hởi bạn ta?
Bao nhiêu con chữ từ bỏ nước
Đọc thấy trùng trùng những xót xa
Thơ làm mình đọc, con không hiểu
Tâm sự cùng ai những chuyện lòng!
Đồng hội đồng thuyền đều đau cả
Chẳng ai còn lạ kiếp long đong
Chữ nghĩa lưu vong không về nước
Tình nghĩa ngoài trong dần nhạt phai
Đồng bào quên lãng người biệt xứ
Mãi lo nghèo khó gánh nặng vai
Viết đi, viết lại sầu biển rộng
Tri âm, tri kỹ ở phương nào
Văn chương hải ngoại ngày ế ẩm
Tương lai dài ngắn biết ra sao!
Nhìn lá chuyển mùa, thời gian cạn
Tuổi già chữ nghĩa cũng già nua
Rượu cạn gỏ ly ngâm tứ tuyệt
Ngất ngưởng cười khà nỗi thiệt thua
Nhớ Bạn Thương Mình Rồi Cũng Vậy
rót rượu một mình
chiều quê mưa rả rích
nhớ đến bằng hữu kẻ mất người còn
bạn một đời khuất bóng hai phần ba
trong như ngoài nước lâu không gặp
đọc báo tin buồn… thế là xong!
hoả táng. lên đồi. về hư ảo
tro cốt. mồ bia. tên dần quên
Thanh Nam - Mai Thảo - Trần Cao Lĩnh
Nguyễn Hiền - Phan Nghị - Ngô Mạnh Thu
Lê Đình Điểu - Kim Tuấn - Đỗ Ngọc Yến
Vũ Đức Vinh - Hoàng Anh Tuấn - Đào Mộng Nam…
giang hồ bốn biển tìm vắng ngắt
cuộc vui trần thế thiếu người chơi
tuổi trời vai nặng đâu còn trẻ
ngày tháng vèo theo khói thuốc bay
chữ nghiã văn chương
chiều bảng lảng
cái gánh trần ai đã nhẹ tênh
tiếc mấy hồng trần
thì cũng vậy
cổng trời nơi đến chẳng còn xa
muốn làm hành giả tay gậy trúc
lên chốn non cao ngồi hát nghêu
vươn tay mây trắng ngang cành lá
bậu bạn trăng ngàn với suối reo
Có Loài Hoa Thục Nữ
trong truông ải tình yêu, em hóa kiếp
nhập xác hồn nhau lại, gọi chung tên
đá hiu quạnh chợt ươm hồn thục nữ
cánh xanh rêu nở đá trổ hoa vàng
em ngẩng mặt, hạt mưa tình chải tóc
nghe sủng ân theo chân lượ trôi về
từ kết tóc, tuyên ngôn em, riêng cõi
đóa buồn vui chiu chắt một vòng tay
nguồn suối ngọt, bình nguyên, em tỏa nhánh
đất cằn khô sống lại với linh hồn
ngàn dặm sóng, thênh thang niềm kiêu hãnh
mỗi bước em, truông ải, trọn cho tình
là hanh ngộ, luân hồi, nào ai biêt
nhánh tin yêu xanh biếc bước vào đời
ngôi đinh tinh vời cao lòng tha thiết
hoa hướng dương vàng cánh đón mặt trời
tay đang tay che nghiêng trời mưa nắng
khúc ca đêm nguyệt quế ấm hương mời
chiều hải âu, biển em, chiều căng gió
sáng tầm xuân hương đong tóc, vai mềm
ta đã lạc cùng em ngàn dặm ở
nợ muôn trùng chưa trả mãi vay thêm
lời của đá, nhật nguyệt hằn rực rỡ
núi ngàn năm, xanh thẳm, nước sông đầy
Thơ Ở Buổi Sáng Trên Đồi
Trong sinh diệt, rừng kia thay màu lá
Những đời trăng nối xuân-hạ vào thu
Ta thấy em mây ngàn năm trên tóc
Tóc nhạt nhòa, mây tan hóa đời mây
Rồi đây đó những ngày hồng hạnh ngộ
Lộc đơm cành, hoa nở rộ trần gian
Cánh chim xuân cũng từ đâu về lại
Nắng soi em huyền hoặc bóng dung nhan
Từng bước chậm lên đồi nghe gió hát
Gặp mặt trời đỏ rực ở trên vai
Ta nghĩ đến kẻ thiền sư tìm đạo
Đạo vô bờ giữa trần thế chông gai
Miền nhân thế có em, ta yêu dấu
Có ta qua chín kiếp nẻo luân hồi
Từ biển gió thuyền trôi bao cửa sóng
Vẫn còn em nụ ngọt ở vành môi
Cõi sinh diệt đời đời thơ lồng lộng
Nhật nguyệt tròn-vòng-nối khúc thiên ca
Kẻ thiền sư tìm chân nguyên đường ngộ
Ta tìm nguồn thiện mỹ giữa muôn hoa
Phủi Tay Còn Lại Túi Thơ
trải đời
xóa mấy cuộc cờ
trắng tay còn lại túi thơ gối đầu
người xưa trả ấn công hầu
vẫn vui lều cỏ rượu bầu tu tiên
nhìn quanh
tri kỷ, bạn hiền
cuộc chơi bỏ dở, cõi riêng đã về
trần gian ảo ảnh bờ mê,
ta xin an tịnh bên bờ đạo tâm
đêm thu
lá úa rơi thầm
vỗ về con chữ nẩy mầm nụ thơ
thuyền trăng cặp bến sông chờ
em về sưởi ấm những mơ ước hồng
rượu đào
một ngọn đèn chong
so dây thánh thót tiếng lòng an nhiên
tóc em dòng suối thật hiền
cuốn trôi tạp niệm, ưu phền trầm luân
Thơ gởi bên đèo
Ra đi, ngang đỉnh sao mai
Bỏ sau dấu bước tàn phai tháng ngày
Thoáng đời nhẹ cánh mây bay
Bỗng đâu nhìn lại, tiệc bày chưa tan
Em về gót nhỏ đài trang
Góp thơ giọt lụy mênh mang sử tình
Góp ngàn đêm nguyệt lung linh
Chiếu soi tiền kiếp cõi mình cõi ta
Vòng vây ảo giác ta bà
Tỉnh say thì cũng chỉ là hư không
Lấy thơ trải rộng tấm lòng
Lấy tình nhen nhúm lửa hồng nhân gian
Đã đi mỏi bước dọc ngang
Đã về nghe tiếng suối ngàn đêm reo
Yêu em thơ gởi bên đèo
Bay theo cánh gió trên heo hút ngàn
Đầu non nghe tiếng sóng vang
Cuối sông lại thấy hàng hàng núi xanh
Trời làm nhật nguyệt xoay quanh
Thế nhân ai rõ ngọn ngành thực hư
Bụi hồng thanh trúc tàng thư
Có câu thơ cổ đã từ ngàn năm
Người xưa vẽ đóa trăng rằm
Vẽ tình lẫn tiếng nguyệt cầm liêu trai
Ta ngồi vẽ sợi tóc mai
Giữa khuya huyền hoặc tiếng ai gọi thầm
Vẽ tình bàng bạc thanh âm
Bằng câu lục bát với tâm bồ đề.
Trần Thiện Hiệp
------------------------------------------------------------------------------------------------------
Xuân Bích
Xuân Bích (thơ) và Trường Thy (văn xuôi) là bút hiệu của Lê Xuân Trương, sinh năm 1947 tại Ninh Bình (Bắc Việt). Tốt nghiệp Cử Nhân Triết Học (Đại Học Văn Khoa Saigon).  Cao Học Anh Văn (MA) tại Đại Học University of Central Oklahoma (UCO), Ph.D. Candidate. Giáo sư sinh ngữ tại các Đại Học: Rose State College (Midwest City, Ok.), University of Central Oklahoma (UCO. Edmond), và Oklahoma City Community College (OCCC).
Hiện định cư tại Midwest City, Oklahoma

Thành viên:
Thi Văn Đàn Trầm Hương.
Thi Đàn Hoa Tiên.

Tác phẩm:
* Việt ngữ:

- Hồi Ký (Đối Diện Với Vi Trùng)
- Tập Truyện (Khi Mùa Dứt Chiến Chinh),
- Truyện Dài (Chuyện Tình Chưa Kể Hết),
- 3 Tập Giáo Khoa Việt Ngữ (Tài liệu giáo khoa dành cho bậc đại học).
- 7 Thi tập.
- Hiện đang cộng tác với nhiều tạp chí và tuyển tập tại hải ngoại.

* Ngoại ngữ:
- Tình Yêu và Chiến Tranh (thơ: Anh, Pháp, và Việt ngữ).
- Double Sorrow (thơ: Anh ngữ).
* Đóng góp đặc biệt:
Là người Việt Nam duy nhất trong số trên 300 giáo sư và học giả Mỹ đã cộng tác viết Bộ Bách Khoa Tự Điển Văn Chương Mỹ “The Encyclopedia of African American Literature”, gồm 5 cuốn, do nhà xuất bản Greenwood Press ấn hành năm 2005.

Ngoài ra Xuân Bích còn là người đã vận động đưa chương trình Việt Ngữ vô một số trường đại học tại địa phương.

âm hưởng mùa thu

nghe gió vào thu trên lối đưa
ta nhìn mầu lá mới giao mùa
bâng khuâng một nửa đời xa lạ
một nửa còn đây trải dưới mưa

có phải mùa thu sang thế gian
vin lời nghiêng ngả với cung vần
hay đong nước mắt rời riêng lẻ
để rót đầy thêm những nát tan

cứ để chiều rơi trên ngón tay
cho vùng cửa sổ xóa thêm ngày
nếu như vo nát tình yêu ấy
thì vết sờn tim có đổi thay

nghe cả mùa thu đang đứng im
và như ngôn ngữ cũng buông chìm
chỉ còn trong khóe mòn tư lự
hai chữ tình yêu trên cánh chim

hôn bóng thời gian như bóng em
trên vùng xanh giới tuyến buông rèm
chia đôi khoảng cách buồn nghi ngại
môi mím môi lời xin giấu tên

chiều gió hiện sinh trên lối nay
vết chân muông thú đã xa bầy
mong manh tiếng gọi về nơi trú
còn lại mùa thu trên lá cây.

hoài thu

mỗi năm một mùa lá rụng
con người lặng lẽ xa xôi
gió mềm ru cơn thoảng nhớ
những lời chiều lạnh chơi vơi

giữa đêm lá mưa xào xạc
tình yêu ngơ ngác mơ hoang
lối xưa chập chờn bóng đổ
hồn lay đôi cánh lỡ làng

giấc mơ hồi hương khô – ướt
như từng giọt trắng long lanh
trên mệnh trầm du hoa lá
hoen nhòa hữu thể mong manh

mỗi đêm một lần thức giấc
chia đời mật mã hư vô
chia mình thời gian khuya khoắt
chia ai nghiệp dĩ thờ ơ

mùa thu nay về ngược lối
chỉ vàng trên những ngõ sâu
cỏ may ngập bờ hoang vắng
nhặt vờ mượn cớ gần nhau

những mùa thu xưa tuổi nhỏ
quê hương vàng mộng ấu thơ
tình yêu vụng thầm e ấp
băn khoăn thứ bảy học trò

em về

em về như cơn gió ngoài song
đánh thức cơn đau đã thuộc lòng
những phút bên nhau buồn lẩn tránh
khu vườn thương nhớ lại vào đông

em về như giọt nắng pha sương
ướt thảm tương tư ướt cỏ trường
năm tháng chung đường vui đại học
nhưng rồi hai đứa lại hai phương

em về đong lại một đầy vơi
giếng mắt sâu dung chứa cuộc đời
vẫn giấu cho nhau lời uẩn ức
chia hoài con số lẻ phân đôi

bao giờ bôi xóa được hoài nghi
và để em nghe hết những gì
và để em không còn lưỡng lự
không còn lần nữa tiễn em đi

khi nào em trở lại quê này
đời vốn vô thường sao chẳng hay
sao vẫn phiền nhau câu hỏi ấy
cuộc đời muôn nẻo lối mây bay

em về ta ở lại hoàng hôn
mầu nắng sa – tan vẫn đủ buồn
thiêu cháy một khoang nhìn ảo tượng
khi mình rất thật một cô đơn

mưa rơi

sợi mưa lững lờ
bay theo vu vơ
của thời bím tóc
những ngày còn đi học
vẫn con đường mòn đầy hoa gạo
tay ôm sách
và anh thì mê đọc
những vần thơ cho mưa

những giọt lưa thưa
vương trên tháp cao
tượng chúa vẫn nghiêng đầu
con chim về khép nép
đậu bên mé hạt mưa

mưa bay ngang ngày giờ
từng lời ru đoản khúc
đệm trên môi phù du
mưa rơi
rơi
hoàn tục
ướt cửa ngõ từ bi
con ve sầu sám hối
gầy như gió tạp ghi

mưa rơi
rơi trên một mình
miên man lời thú tội
hai mảnh đời linh tinh
trên một giải sông đời

mưa

hôm qua mưa thành phố
mưa giăng mờ lối cỏ
chợt buồn cũ về thăm
ta vào đêm trăn trở

trong mơ hồ tịch mịch
nghe bên ngoài rả rích
từng giọt từng giọt thưa
chưa bao giờ giải thích

trôi theo giòng lữ thứ
giữa đôi bờ tư lự
kỷ niệm trần như hoa
và hồn ta đá phủ

bên ngoài mưa vẫn kể
những gì chưa có thể
như mầu xanh trái cây
như ngày xưa nhỏ bé

những gì không còn đủ
cho phù du do dự
cho vụn vỡ niềm đau
đang vô tình tự thú.

Liên Lạc

This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nguyễn Cát Đông
Tiểu sử:
- Sinh quán: Cần Thơ
- Hiện cưngụtại Houston, Tx, Hoa Kỳ
- Bút hiệu khác: Trần Bang Thạch

 
Cộng tác:
- Tiếng Động 1964 – 1967 (Cần Thơ)
- Nhân Văn 1966 – 1969 (Nhóm Nhân Văn Đại Học Văn Khoa SàiGòn).
- ChỗĐứng 1967 – 1969.
- Tiếng Nói (Ban Đại Diện Đại Học SưPhạm Sài Gòn)
- ThưQuán Bản Thảo từ2001 đến nay (Hoa Kỳ)
- Ban Biên Tập Tạp chí Văn Hóa Việt Nam từ1998 đến nay (Hoa Kỳ)
- Tạp chí Trầm Hương

 
Tác phẩm:
- Đường Sang Đất Trích (Kịch – 1967, phổbiến hạn chế).
- Tuyển Truyện Nguyễn Cát Đông 1968.
- Áo Mây Bay 1972 (Thơin chung với Ý Nhi)
- Tuyển Tập ThơBên Trời 2003
(Gồm 14 tác giảMiền Nam trong và ngoài nước. Chủbiên: Nguyễn Đức Nhơn, ThưẤn Quán xuất bản).
- Tuyển Tập ThơBảy Tác GiảMiền Nam trong và ngoài nước 2004
(Chủbiên: Nguyễn Đức Nhơn, ThưẤn Quán xuất bản)
- Quẩn Quanh Chuyện Đời 2006 (Tập Truyện, ThưẤn Quán xuất bản)
CHUYỆN CON CÁ ĐUỐI
Ở HUYỆN LẤP VÒ
Về phương Nam
Ta về phương Nam
Vượt biển Đông trùng trùng sóng dữ
Nào, tất ca, hãy cùng ta tống tửu
Phương Nam hề
Ta về phương Nam
Ta cả đời bể ngạn dung thân
Hơn nửa kiếp vào ra xó bếp
Biển cả thì mênh mông mà chí ta thì hẹp
Nên tủi phận mình giá áo túi cơm
Chén rượu đầu từ biệt vợ con
Chén thứ hai chia tay bè bạn
Nào, tất cả, hãy cùng ta uống cạn
Trăm phần trăm, xả láng, trăm phần trăm
Về phương Nam
Ta về phương Nam
Chẳng ôm mộng Kinh Kha thích khách Tần Hoàng
Cũng chẳng phải trượng phu trượng phen gì ráo trọi
Ta chỉ là kẻ hèn mọn muôn năm
Nhưng ta về phương Nam
Làm thằng mõ phương Nam
Theo biển mặn về nơi bãi thấp
Theo sóng dữ mang về tin dữ
Về phương Nam
Ta báo bão phương Nam
Phương Nam hề, phương Nam
Đất màu mỡ rờn xanh ngọn lúa
Phù sa ngọt rồng bay chín cửa
Đã ngàn năm vun đắp một cơ đồ
Ta thật hài lòng làm kẻ thất cơ
Người cứ lưới ta đi để thấy ta là giặc
Để thấy nước mặn từ đầu nguồn bể Bắc
Đã về đây xâm lấn một cơ đồ
Người ngư phủ đồng bằng quần vải áo thô
Người có thấy người đang vào trận chiến
Sông rạch miền Nam phải đâu là biển
Hà cớ chi nước mặn tràn bờ
Nam quốc sơn hà Nam Đế cư
Vang trên sóng lời xưa truyền hịch
Nay nước mặn tràn vào kinh rạch
Đâu khác gì giặc dữ năm xưa
Ta thật hài lòng để làm kẻ thất cơ
Thất cơ, hề, thất cơ!
Lỡ vận, hề, lần này ta không lỡ vận.
(Tin báo chí: Cuối năm 1999,
một con cá đuối, loại cáchỉsống ởnước mặn,
bịmắc lưới ỏhuyện Lấp Vò, Đồng Tháp, là vùng nước ngọt.
Tai họa: nước biển đã tràn vào đồng ruộng miền Nam).
EM VÀ NẮNG VÀ MƯA VÀ TÔI
Nng xưa .
nắng từ cuối dãy hành lang
nắng qua cửa lớp, nắng quàng tóc em
lòng tôi nắng cũng vừa lên
nắng lau mắt ướt, nắng mềm áo tơ
trong tôi con nắng bây giờ
cũng là nắng cũ Cần Thơ thưở nào
Mưa cũ
tan trường không áo che mưa
để phai má thắm, để mờ nét môi
nầy tim tôi với tình tôi
hãy che mưa gío suốt đời nhe em
cơn mưa buổi đó còn nguyên
em còn nguyên đứng bên thềm ướt mưa
Đường tim
theo em mấy chục con đường
em loanh quanh lượn phố phường đông vui
một con đường giữa tim tôi
sao em không chịu dạo chơi một vòng ?
Trăng
dù em là Nguyệt hay trăng
ngàn năm em vẫn là hằng nga tôi
cao sang em ngự cõi trời
tôi tên tục tử suốt đời say trăng
LIÊN KHÚC TRƯỜNG XƯA
khúc lạ trường
Nghe sao lạ những ngói vôi
lạ em giữa lớp
lạ tôi giữa trường
Hạt mưa nào rớt qua đường
hay tôi mắt ướt giữa sương khói chiều
khúc lạ lp
Em trong cửa lớp nhìn ra
Ta ngoài cửa lớp thấy ta một thời
những thầy
những bạn
những tôi
những cơn mộng cũ
ngồi nơi góc nào?
Khúc thy cũ
vẵng nghe tiếng trống trường thành
với câu chinh phụ còn quanh chỗ ngồi
Người xưa?
Người đã đi rồi!
Còn đây tiếng phấn nhẹ rơi giữa ngày
khúc người trên bến l
Người đi như sáo qua sông,
như con nước lớn nước ròng ngược xuôi
Tôi trên bến lỡ một đời
làm thân lá mục lạc trôi giữa dòng
EM VÀ CA DAO TỤC NGỮ
em là con chim sáo.
Con chim sáo đậu trên cành
cành rung, gío giật chim đành bay xa
mình ta giữa cõi ta bà
giữa trời đất rộng nghe tà huy rơi
mt ngt tình em
Em từ một cõi trời nào
theo con lốc xoáy lạc vào cõi tôi
nên lòng em để hai nơi
nửa cho tôi, nửa cho người tình xa
Tôi con ruồi nhỏ mù lòa
chết trong đĩa mật ngát hoa dị thường
tôi ktrng gai
Tay leng, tay cuốc tôi trồng
tôi vun tôi xới bụi hồng vườn em
Với tay hái cánh nhung mềm
mới hay gai nhọn mọc trên tay mình
ung công trang đim
Hình như có chút lược gương
chút son, chút phấn, chút hương dậy thì
Em đi. Tình cũng ra đi
tôi còn giữ chút nhu mì dáng xưa
thiên thu nh
Tình tôi em cắn sao dòn
cắn tim tôi vụn, cắn hồn tôi đau
tôi còn một gịot máu đào
để thiên thu nhớ cuộc tao phùng nầy
LẠC DẤU CHÂN XƯA
Khi người về dẫm dấu chân xưa
có nghe tiếng đìu hiu rất lạ
lau lách cũ bên dòng kinh ngọn lã
chừng như quen như lạ người về
Vẫn ngàn năm con cuốc gọi hè
tiếng bìm bịp nghe buồn con nước lớn
người dẫu thấy lời chim đòi đoạn
cũng không ngờ người đòi đoạn hơn chim
Con trăng nào vẫn đậu mái tây hiên
khăn lụa tím còn phơi bờ giậu
đã thật xa một mùa trăng cũ
sao trên khăn còn giọt vắn giọt dài
Bếp thẩn thờ nhã khói chiều nay
hồn thục nữ chìm sâu bến đợi
tình buổi ấy cũng buồn như khói
nên thành mây lạc bến xa bờ
Nên người về mất dấu chân xưa
chim vườn cũ nghe chừng cũng lạc
thì đừng trách lầu không hoàng hạc
ch còn nghe lá rụng hiên ngoài
Mõn một đời đá nát vàng phai
tàn một cánh hường nhan phận bạc
nên nửa mãnh trăng thề đã khác
đã phôi pha tự buổi xuân tàn.
Liên lạc bài vở
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.com
Http://nguyenducnhon.com
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lãm Thúy
Tiểu sử
- Sinh quán Cần Thơ
- Hiện cư ngụ ở Maryland, Hoa Kỳ
- Hội viên Văn bút Việt Nam Hải Ngoại (P.P.N)
- Chủ tịch Văn Bút Đông Bắc Hoa kỳ
- Hội viên Thi Văn Đàn Trầm Hương
- Đại học Sư phạm Cần Thơ (Ban Việt Hán)
- Giáo sư Việt Văn
Cộng tác:
- Tạp chí Trầm Hương
- Làng Văn (Canada)
- Thư Quán Bản Thảo
- Thế Giới Ngày Nay
- Kỷ Nguyên Mới
Tác phẩm
- Còn Nguyên Nỗi Ngậm Ngùi 2000
- Từ Mẫu 2009
MƯA CHIỀU NHỚ MẸ
Mẹ ơi! Chiều nay sóng vỗ
Con sông có trắng mưa dài…?
Biết ai chở giùm nỗi nhớ
Mang về cho Mẹ, chiều nay….
Mấy ngày mưa như bão rớt
Trời buồn, tựa buổi đưa tang
Mưa ướt trong hồn ủ dột
Nhớ nhà. Sầu cũng mênh mang
Ở đây, lạc loài viễn xứ
Mưa chiều, sầu mấy ngả chia
Con đứng bên trời, ủ rũ
Nghe thèm khói ấm chiều quê
Nhớ bữa cơm nghèo đạm bạc
Thuở còn đông đủ – quây quần
Nhớ hiên nhà xưa, gió tạt
Đói no, ấm lạnh, chung cùng.
Bây giờ: người xa, người khuất
Đau lòng Mẹ. Nghĩ mà thương
Con biết: Chiều quê tịch mịch
Mẹ ơi! Mưa, nắng cũng buồn
Tha hương. Chiều mưa, nhớ Mẹ
Nhớ mưa trắng xóa sông dài
Mẹ ơi! Mưa nguồn, chớp bể
Lòng riêng một hướng, trông hoài
TRÊN NÚI SUGAR LOAf
Lên rừng ngắm lá mùa thu
Nhân gian nghe cũng mịt mù dưới xa
Phút giây lánh cõi ta bà
Ngang trời gió thoảng, tưởng ta thoát trần
Tưởng đời như ánh phù vân
Cõi bon chen chợt tần ngần ngó lui.
Bước lên lòng rộng theo trời
Núi cao đá dựng, bồi hồi cảnh tiên
Dường quên hệ lụy ưu phiền
Như sương dưới nắng, tan triền núi xa
Đứng trong trời đất bao la
Thấy ta – hạt cát giữa Hằng hà thôi!
Sá gì với những buồn vui
Những trăn trở của kiếp người. Phù sinh
Sá gì tiếng nhục, lời vinh
Mai rồi cát bụi lại thành tro than
Có chi trường cửu vĩnh hằng
Gói hành trang cuối cũng ngần ấy thôi.
Phân vân ta giữa đất trời
Nửa cao hồn núi, nửa ngùi sắc thu
Nửa lòng thoát tục, vô ưu
Nửa xa xót cảnh đời như chiều tà
Nghe mùa tàn rụng phôi pha
Ngẫm ra một kiếp người là… phù du.
Rừng chiều lá rực nắng thu
Vàng ươm sợi nhớ, nghe như cội sầu
Đành lòng với nỗi thương đau
Trách sao gió lạnh cho màu lá phai
Trách sao gió cứ rung hoài
Để cây buông lá. Xót ngày tàn rơi!
Ngắm thu. Hỏi làm sao vui?
Đời người như lá, vàng rơi vô chừng
Nhưng trong vô ngã mịt mùng
Dường nghe còn nặng nợ: lòng trần ai
Chân quen lại bước về đời
Lại nghe cơm áo một trời nhiêu khê.
DẤU ẤN TRÊN VAI
Nàng có hai con còn rất nhỏ
Đứa vừa hơn tuổi, đứa lên ba
Lũ trẻ như thiên thần: Hớn hở
Đâu biết gì sinh tử, chia xa
Những lúc nàng ôm hai đứa trẻ
Nước mắt dường như nuốt tận lòng
Nàng gục đầu vào vai nhỏ bé
Niềm đau – Tôi nghĩ – Chắc vô cùng!
Nàng rất yêu chồng – Tình thắm đượm
Quyết sống cùng nhau đến bạc đầu
Mà lại phải tìm người rộng lượng
Thay mình, đi hết đoạn đời sau!
Cơn bệnh nan y như tiếng sét
Tử thần nung dấu ấn trên vai
Quá trẻ để nói về cái chết
Đời nàng còn cả một tương lai
Vô cùng rực rỡ và duyên dáng
Nàng như hoa mới nở, xinh tươi
Nào ai nghĩ thời xuân quá ngắn
Cuộc đời chưa quá tuổi ba mươi!
Nàng đau. Tôi biết. Nhưng không hỏi
Không biết làm sao để sớt chia
Tuyệt vọng lời cầu xin cứu rỗi
Chúa. Phật. Xin đưa tay độ trì!
Nàng can đảm sống, không than thở
Chuẩn bị âm thầm một chuyến đi
Tôi biết: Trong tim nàng, máu nhỏ
Từng giờ, từng phút sợ phân ly.
Cái câu tử biệt đau thương ấy
Nàng không muốn nói, chẳng cam lòng
Nhưng có một điều tôi cảm thấy
Nàng sẵn sàng cho phút mệnh chung!
Và tôi là Mẹ. Trời ơi! Mẹ
Cứ mỗi ngày trông con mỗi xa
Lời nguyện cầu chìm trong suối lệ
Ruột thắt từng cơn – Không nói ra!
NHỮNG GIẤC MƠ
Mơ thấy ta về nhà cũ
Thuở còn vách lá đơn sơ
Ta còn sống đời lam lũ
Với đàn em dại ngây thơ
Nhà bên dòng sông quê ngoại
Bâng khuâng bìm bịp kêu chiều
Nước lớn, sông đầy, cuộn chảy
Đôi bờ lau lách đìu hiu…
Ở đó, cuộc đời bình lặng
Trắng quê soi cảnh cơ hàn
Biết bao nhọc nhằn, cay đắng
Tháng năm túng thiếu, nợ nần…
Cha còn soi chim, bẫy cá
Mẹ còn áo rách vá vai
Quết chuối, nuôi heo vất vả
Đói no sớm tối sum vầy
Mà đời hồn nhiên vui sống
Ngoại còn tưới đám trầu xanh
Ta còn bao nhiêu ước vọng
Vươn lên cuộc sống trong lành
Mơ thấy ta về nhà cũ
Vườn hoang, cỏ dại lan đầy
Thuở ấy, mới về lại xứ
Chị em cơ cực lưới chài
Mơ thấy con còn thơ dại
Cha tù tội chốn xa xăm
Mẹ con về nương náu ngoại
Tuổi thơ vất vả, gian nan
Mơ thấy trong căn chái cũ
Con kê tay mẹ gối đầu
Lạnh lùng những đêm gió hú
Cận kề, hơi ấm chia nhau
Mơ thấy ta về Vàm Xáng
Cha ta tóc bạc thân gầy
Mẹ ta cô đơn, bệnh hoạn
Tóc tang đè nặng hai vai.
Ở đó bên sông quê nội
Nhà cao, cửa rộng mà buồn!
Mẹ cha già nua, yếu đuối
Đàn con lưu lạc tha phuơng!
Ngoại ta đã về thiên cổ,
Con ta tro bụi lâu rồi
Mơ thấy sông chiều lộng gió
Tuyệt nhiên không hiện bóng người!
Có đứa em ta thương nhớ
Cũng về ngủ giấc nghìn thu
Mơ thấy ta về thăm mộ
Vườn chiều ướt sũng cơn mưa
Ở đây, bên trời lưu lạc
Mơ thuở nào chưa tang thương
Người chưa tử vong, mất mát
Ta còn sớm nắng, chiều suơng
Cứ sợ một ngày nào đó
Mẹ cha khuất núi, qua đời
Cuộc sống còn buồn hơn nữa
Lấy gì chuộc được ngày vui?
Cuộc sống tha hương buồn quá
Muốn về bắt ốc, hái rau
Thà vui với đời thôn dã
Còn hơn xa xứ ngậm sầu !
Nghe lòng rã rời đau xót
Đời cứ bớt mãi niềm vui
Còn đâu tháng ngày dịu ngọt
Bên nhau rộn tiếng vui cười?
Cứ về theo nhau lũ lượt
Mà đời như là mơ sao?
Những người thân yêu thuở trước
Hồn giờ tan tác về đâu?
TẠ ƠN ĐỜI GÌN GIỮ
Biết Mẹ vẫn chờ nơi quê cũ
Lòng con bất chợt rộn niềm vui
Ngước mắt. Tạ ơn đời gìn giữ
Hạnh phúc chờ con ở cuối trời
Nhưng rồi nghĩ lại tim đau xót
Một góc trời xa Mẹ vẫn mong,
Mà con nhớ Mẹ, sầu như nước
Sóng dồn lên sóng, lệ mênh mông…
Làm thân lữ thứ , đời lưu lạc
Cách nửa vòng quay cố quận xa
Nắng sớm cũng xui lòng tan nát
Đâu chỉ hoàng hôn mới nhớ nhà!
Thương Mẹ quê xa mòn mắt đợi
Đếm ngày , đếm tháng , ngóng tin về
Không dám cất lên lời kêu gọi
Sợ bận lòng con chốn cách chia!
Con tạ ơn đời: còn có Mẹ
Nhưng mà hạnh phúc quá mong manh
Lá vẫn cứ rơi, dù gió khẽ
Chỉ đành ơn nguyện: Mẹ trường sinh.
*
Liên lạc bài vở:
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.net
http://nguyenducnhon.com
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Túy Hà

Tiểu sử

Hội viên P.E.N Club
– Tổng thư ký Văn Bút Nam Hoa Kỳ
– Tổng thư ký Tạp chí Tin Văn
– Chủ bút Tạp chí Trầm Hương.
– Tổng biên tập tạp chí Thời Đại.
Tác phẩm:
– Tình gầy (Thơ)
– Tình yêu lang thang và chiến tranh (Thơ)
– Trên đồng lau trắng (Tùy bút)
– Vàng lên nỗi nhớ (Thơ nhạc)
– Rực rỡ đời thường (Thi văn hợp tuyển)
– Dấu ấn da vàng (Thơ)
– Dã quỳ vẫn nở (Thơ)
Nhớ Nguyễn Tất Nhiên
Người là giọt mưa long lanh
Ôm thân tượng đá lạnh tanh một mình.
Ta là sợi nắng mong manh
Đậu nhờ lên tóc em xanh, mượt mà.
Mưa ôm tượng lạnh khóc oà
Nắng đậu nhờ tóc nhạt nhòa bóng râm.
Người tình si mãi khấn thầm
Ta si tình ngỡ uống lầm bùa yêu.
Người qua xứ  đạo sáng chiều
Chỉ nhìn thấy Chúa hắt hiu cười buồn
Ta qua lạc chốn Thiền môn
Nụ cười Di Lạc càn khôn một bồ.
Người đi trăm ngả sông hồ Cuối cùng
còn lại cốt khô thăng trầm
Ta rong chơi cõi hồng trần
Ngộ ra bể ái sông ân sóng ngầm.
Đời người khắc khoải cõi âm
Đời ta đâu thiếu dập bầm đắng cay.
Cũng là thân phận râu mày
Khổ đau gì cũng đời này dễ thương.
Người – ta, dù  chẳng song phương
Cũng là mắc nợ Tiền đường sông xưa.
Hỡi người Thi sĩ có vừa
Lòng nhau một thuở đong đưa phận mình.
(Tự nhiên hay là Tất Nhiên
Cũng là nghệ sĩ lụy phiền như nhau)

Lạc vào thơ

Như lời thắp tạ hiền huynh
Cài lên cửa tặng mong manh dường nào
Tình yêu vết cắt ngọt ngào
Lưu tình nhất kiếm máu đào còn nguyên

Nhiễu nhương, dâu bể, đảo điên
Được, thua, còn, mất, lụy phiền như không
Tận cùng chữ nghĩa mênh mông
Vẫn là âm vọng sắc không đôi bờ

Đã là kiêu bạc cùng thơ
Du hành cõi lạ vẫn mơ khứ hồi
Chân tâm mở rộng đất trời
Âm dương hoán chuyển bạc vôi hữu tình

Hiền huynh thắp lại lửa tình
Sao nghe rờn rợn khúc hành trường sa
San hô, đá dựng bờ xa
Làm sao ngăn được bão ta nộ cuồng

Trái tim tím ngắt chiều buông
Sóng xô thuyền dạt cánh buồm tả tơi
Cuối đường một cuộc rong chơi
Trang thơ nhỏ máu khóc cười mà đau

Cài hờ lên cửa tặng nhau
Đời tho lỡ vận, xuống câu lạc vần.

Đồng cảm

Chào buổi sáng tôi bước qua sân cỏ
Đẫm hơi sương hoa dại khép xuân thì
Ngày thức dậy nhọc nhằn như hơi thở
Của người phu quét rác dọc đường đi

Xác lá me tây cuộn theo nhát chổi
Cánh tay khô gầy ướt đẫm mồ hôi
Đã là đầu xuân vẫn còn gió lạnh
Bếp lửa cuối đông lại tắt lâu rồi

Những khách qua đường lạ lung quá đỗi
Người chẳng giống người che mặt giống ai
Chiếc xe thô sơ hai càng hờn dỗi
Nặng những bao bì giấy rác phân hai

Ánh nắng ban mai trở mình thức dậy
Hoa lá về đâu giấu mặt hững hờ
Vẫn chỗ này đây, hẻm buồn lạ quá
Cà phê có đường vẫn đắng đầu môi

Khói thuốc hờn ai vờn lên quán vắng
Tôi một mình tôi lạnh quá đi thôi
Chợt nhớ những ngày em vai gánh nặng
Vượt dốc thăm tôi trời đất ngậm ngùi

Cô chủ quán ơi! Cho tôi hỏi nhỏ
Nắng sớm sương chiều sao mãi lặng thinh
Một bóng một hình bên đời lặng lẽ
Có nhớ gì không một chút tư tình

Tính lại mười năm hình như hơn thế
Chim sáo sang song u uẩn riêng mình
Đã là mười năm lại gần một giáp
Thương nhớ chưa vơi, còn mãi nguyên hình

Cô chủ quán ơi! bến chờ quạnh quẽ
Cà phê có đường thiếu thuốc như không
Như ở ngoài kia người phu quét rác
Vẫn vã mồ hôi lệ đỗ dặm đường

Chào buổi sáng tôi bước qua sân cỏ
Là chào tôi đơn lẻ nắng chiều hôm.

Thương quá Phương Triều

Phương Huynh từ giả văn đàn,
Cuối Thu Cúc nở, Sen tàn đầu Đông
Đã qua rồi những bão giông,
Vẫn còn lưu dấu những dòng mực rơi.

Một đời chữ nghĩa không vơi
Ý trung tình ngoại, rong chơi trăm đường.
Cười ngày buông súng vãn tuồng
Khóc đêm quá hải tha phương lạc bầy.

Ngộ ra giữa xóm mộ đầy
Những oan hồn sống như cây dật dờ.
Ngộ ra ở giữa đôi bờ
Lằn ranh sinh tử sợi tơ vô tình.

Ngộ ra, múa bút vẽ hình
Quê hương xa lắc, bất bình hí ngôn.
Hai tay nhúng mực chiêu hồn
Những oan khiên giữa chiều hôm mộ đời.

Âm thanh vỡ, Tiếng ma cười
Chân tê gối bại Không lời thở than.

Như tùng bách, giữa đông hàn
Vẫn nghiêng bầu rượu tiệc tàn cạn hơi.
Dẫu là giọt sữa đất người
Cầm hơi để nhớ một thời nắng mưa.

Nghĩa là tính nhân lũy thừa
Coi thường số mệnh, cõi đời phù sinh
Tâm người Ý bút phân minh
Chép thơ, gọi bạn, nối tình nước non.
Trăm hoa nở, bút chưa mòn
Phong trần phiêu bạt vẫn hồn nhiên thôi.

Phương huynh ơi! Lỡ một thời
Thân tàn chiến bại vẫn tươi máu hồng
Vẫn là Việt Nam trời đông
Hồn huynh chắc sẽ vượt sông trở về.
Còn đây bến giác bờ mê
Câu thơ Nam bộ, chân quê riêng mình.
Khói nhang vương vấn bóng hình
Lạy này tống tiển hương linh mãn phần

Cõi người Huynh đã thành nhân
Cõi vô cùng ấy, thành thần tự thân.
Chén này gom hết phong vân
Đệ huynh cạn hết, trăm phần tiếc thương.
14-11-08 (mậu tí)

Xuân nhật

Mùa Xuân đem thơ đi đâu
Để cho mực đọng bút sầu ngẩn ngơ
Đào hoa y cựu ai chờ
Cổng thành đã khép còn trơ đá buồn

Cửa ô vào, nhớ nụ hôn
Ô ra, còn vọng tiếng hờn tình quân
Bốn mùa qua mấy lần Xuân
Cho ta cảm được chút ân ngĩa đời

Đâu chỉ là có Xuân tươi
Mà còn Xuân héo của người ly hương
Mùa Xuân tình ngại ý vương
Khai tâm khai bút khai đường trống không.

Hoa không nở tuyết mênh mông
Quê người lạnh ngắt vẫn mong  ngày về.
Tâm bất định, nhớ trời quê
Mơ hoàng hoa  nở giữa hôn mê đời.

Vàng lên nỗi nhớ một thời
Cửa ô đã khép cuộc chơi chưa tàn.
Tâm mê, Xuân nhật bẽ bàng
Đào hoa nhỏ máu  lệ tràn, nhớ nhau.
Vẫn là uống rượu một mìmh
Gió lùa nhà lạnh trống lưng
Rượu suông dăm chén tự bưng tự mời
Rượu tình rượu nghĩa đâm hơi
Từ thời chiến quốc vui chơi đến giờ.
Ngất ngư nhớ  mấy câu thơ
Sai vần lạc ý từ bơ vơ mình.
Cười khan, khóc ngất- thiệt tình
Mà như giả ngộ bất bình cạn ly.
Bạn ta là bóng đang quỳ
Hai tay dâng rượu mặt lì trán nhăn.
Ngửa cổ uống, ngả lưng nằm
Mơ màng rượu thoảng hương trầm thảo lư.
Hình ta nửa thực nửa hư
Một hơi cạn chén  mỹ từ mất tăm
Cho dù rượu cũ trăm năm
Hay là mới cất cầm bằng như nhau.
Chén mời cho vơi thành sầu
Chén phạt tự rót cho đau lại đầy
Ta- hình, nói chuyện riêng tây
Bóng kia nhiều chuyện lại gây sự đời.
Quanh quanh, quẩn quẩn không rời
Khỏi manh chiếu rượu phạt mời như nhau.
Bóng ơi hãy cố bắc cầu
Cho ta qua được sông sâu muộn phiền.
Một mình uống rượu như điên
Thi tiên tửu thánh cũng triền miên đau.
Túy Hà

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

alt

Ngô Nguyên Nghiễm

Tiểu s:
Tên tht: Ngô Tn Thin                                                                                          
Sinh ngày: 12-8-1944
Sinh quán: Châu Đc
Ch trương Tp chí
và nhà xut bn Khai Phá trước năm 1975.

Tác phẩm:
- Thơ Kinh T (1971)
- Thiên Thu Ca (1972)
- Người hành Gi Và Khúc Trường ca Sinh Tử..v..v..

Tiểu sử:

Tên thật: Ngô Tấn Thiền                                                                                         
Sinh ngày: 12-8-1944
Sinh quán: Châu Đốc
Chủ trương Tạp chí
và nhà xuất bản Khai Phá trước năm 1975.
Tác phẩm:
- Thơ Kinh Tự (1971)
- Thiên Thu Ca (1972)
- Người hành Giả Và Khúc Trường ca Sinh Tử..v..v..
Son Sắt Phương Đông
Gói trọn hoàng hôn chấp chới bay
Phải không ngày ngắn để đêm dài
Nghe trong điệu cỏ lời sương dậy
Mang chút ân tình vướng vất trôi
Tinh huyết ngàn năm thoáng hiện về
A! ha! Lăng miếu đổ tư bề
Hay chưa bia đá nằm lau lách
Từng giọt hồn hoang thắm đất quê
Xao xác hàng cau gọi mái tranh
Bên nhau mà đứng lạnh âm thầm
Lỡ trong buốt giá không còn gió
Xương thịt người xưa ai viếng thăm?
Cứ thổi rạ lên mộ chí đời
Vàng chiều vàng lẫn lộn mây trời
Bốn phương ngơ ngác trầm hương đọng
Tích cổ còn ghi phiến đá chơi!
Nét thảo Nôm buồn ngủ trước lăng
Lao xao thập kỷ đứng điêu tàn
Cổ nhân có gởi lòng theo gió
Gió cũng thổi về soi dưới trăng
Soi dài sơn thủy mấy ngàn năm
Máu đỏ hồn xanh dạo nguyệt cầm
Khí phách đâu đây về đọng lại
Ơ hờ lưới nhện đứng chiêu anh
Lếch thếch quay về hướng tổ rơm
Đèn chao vách lộng gió nam non
Đá lăn trong quãng đời du mục
Bỗng chốc âm về tiếng sắt son
Con chim son sắt hiếm hoi về
Đứng bên mộ cổ hót trăm bề
Hót theo sợi khói chiều vương vấn
Vàng trời ráng cháy lạnh hồn quê!
A há! Thì ra đá động lòng
Núi mờ sương vắt dạ Phương Đông
Khói hương đâu đủ tràn tâm huyết
Thương tóc già nua rụng trước sân!
Hạt bụi giang hồ giũ gót chân
Cũng như thương khách phải phong trần
Trơ vơ bên đỉnh tinh cầu lạc
Ngoái vọng đời trăm cuộc hóa thân
Thật giả mơ hồ sợi khói bay
Lao xao cảnh trí nơi nào đây
Ai đem nhựa đắp đường điêu khắc
Thạch bản mơ hồ khóc cỏ cây
Đã thế con tim vẫn giữa lòng
Giữa trời giữa đất giữa vô cùng
Giữa bao sương muối thăng trầm sống
Sao vẫn mơ hồ chuyện cố hương?
Thương hồ muốn gói lại bên vai
Phong ấn tràng giang với nụ đời
Cổ miếu mấy phen thầm lặng đứng
Đèn nhang xô lệch vớI trần ai!
Run rẩy bên bầy đá động lòng
Núi mờ sương vắt dạ Phương Đông
Con chim son sắt về bên gối
Tha mộng quê người xao xuyến không?
Tân Khách
Tinh sương thoang thoảng tiếng khèn đồng
Vàng vọt đèn soi màu xe ngựa
Ta đứng bên cầu không chỗ dựa
Lùa đời theo nước chảy mây trôi
Như lùa bò mộng bước qua đồi
Trăm ngõ gập ghềnh đầy gai sắc
Ba mươi năm chờ vầng trăng mọc
Thiên nhiên rên rỉ tiếng côn trùng
Bên án thư bày giữa thư phòng
Thư khách ngủ vùi trên thế sự
Khói mỏng chập chờn quanh điếm lữ
Mộng hề. Mộng hề. Trời không hay
Tiếng độc huyền lòn lõi đâu đây
Bầu đã cạn từ trăm năm trước
Ta cũng vô tình vơi một bước
Mà nghe khí hậu khác trăm bề
Từ đâu ngọn gió thổi vọng về
Đưa biển lớn tràn vào lá phổi
Sương muối rớt dọc rào cây cối
Điểm trắng bờ kinh xáng tháng ba
Vàng bay, vàng bay trên tỳ bà
Lững thững bước âm thanh cẩm thạch
Người du sĩ gậy cong áo rách
Ngẩn ngơ nhìn trời rộng theo mây
Trong hè phố hàng trẻ vỗ tay
Hát từng khúc đồng dao hiu hắt
Ta giật mình về nhanh như cắt
Thấy hàng cau trổ nặng sau hè
Lòng bỗng chùn như bóng con đê
Năm tháng đứng soi mình lặng lẽ
Sao xuống thế bên kia đê nhỏ
Ta âm thầm theo dõi ngày xưa
Tiếng sáo diều reo giữa ban trưa
Làm rung động gương đời cổ kính
Trống giục giã trên đầu bảy đỉnh
Lồng lộng bay xuống tận bình nguyên
Tiềm thức vừa đánh vỡ trong đêm
Rơi lấp lánh như rừng tinh tú
Bức màn cũ vô tình hé mở
Mời người quen ghé bước vào tranh
Thuyền trăm năm quày quả ra dòng
Hình tượng phai nhòa luôn ký ức
Ngựa xe đỗ bên rào dâm bụt
Nằm lao xao dưới bóng hoàng hôn
Lữ khách đi có vạc kêu sương
Không hẹn lấy một ngày trở bước
Nước sông Hậu mà như sông Dịch
Thầm lặng trôi dưới mọi tình cờ
Mộng hề. Mộng hề. Đến bao giờ
Con bướm từ lòng tranh trở lại
Vỗ đàn, ca. Lời vang vách núi
Bốn phương lồng lộng tiếng thiên thu
Gió núi từ đâu reo. Ú ù
Đàn trâu cổ nghểnh đầu nhai cỏ
Sau hàng tre là làng khói nhỏ
Có ta nằm vò võ trong ta
Tiếng võng đưa kẽo kẹt bên nhà
Trưa nay mảnh gương đời vỡ nát
Tiếng khèn ốc âm u trôi dạt
Xoáy cuồng điên ở nẻo hoang vu
Ta đứng lên khêu ngọn đèn lu
Mờ tỏ bóng chanh vàng trước ngõ
Chợt thấy vành khuyên vừa hót rộ
Tân khách về bên ngọn cỏ may.
Sơn Khê
Trắng mắt nhìn ra trời viễn xứ
Màn đêm lồng lộng kín chân mây
Ráng xa có cố mong manh thở
Cũng đỏ mơ hồ một khóm cây
Như bếp mùa đông nhen nhúm khói
Tro than tàn lụn thật vô tình
Nếu không đứng dưới trời giông bão
Đâu nghĩ ra mình ngọn cỏ hoang
Dửng dưng xuôi ngược đường nhân thế
Chiếc lá nào bay quá ngẩn ngơ
Mấy đợt sơn ca rung rúc gáy
Gọi người nghiêng ngửa kiếp xơ rơ
Ai muốn im lìm trong định số
Mặc tình con nước đuổi xô về
Cầm bằng một cánh phù dung nở
Hốc đá hoang tàn không khách qua
Mấy phen cố dựng trên sơn đỉnh
Thạch bản lung linh dưới nắng chiều
Soi mỗi đời người một bản vỗ
Bản nào phong thổ giống ta đâu?
Bởi suốt tháng năm đầy tiếng trống
Giục vào tiềm thức chút hư không
Đáy lòng nhè nhẹ xoay con trốt
Bay thẳng ra ngoài giấc mộng trung
Thế giới trong ta không cửa đóng
Khói mây mù mịt góc vườn xưa
Những đêm thức giấc như trong mộng
Thản thốt canh tàn rụng gió mưa
Tai vẫn lắng nghe từng điệu nhạc
Mơ hồ ngọn cỏ lớn theo trăng
Lần theo gậy trúc lùa sương gió
Sương gió lùa ta không nói năng
Thản nhiên rũ áo giang hồ bạc
Cát bụi ra hoa lạnh bốn bề
Ai sống âm thầm trong xó tối
Mà không heo hút bóng sơn khê?
Ngơ ngác bước trên bờ núi nhỏ
Nhìn quanh rờn rợn nét phong ba
Ai xô ta xuống giòng sông lạnh
Lãnh khí soi vào giữa giấc mơ
Hôm nay sóng nước về tăm tắp
Cổ thụ nằm ven con bến trưa
Lặng đứng chờ qua năm bảy kiếp
Vẫn chưa thấy được bóng chim xưa
Ngàn sau sử chép rằng cô khách
Đập nát cây đàn dưới miễu hoang
Ôm đá lạnh lùng lên chót núi
Hú dài theo tiếng đá lăn nhanh.
Liên Lạc Bài Vở:
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.com

-------------------------------------------------------------------------------------------------

alt

Dương Thượng Trúc

Tiểu sử

Cu SVSQ/TB/TĐ Khóa 9/68
phc v binh chng mũ nâu
đnh cư ti Hoa Kỳ t 11/1994
theo Chương trình HO . 26
s thích : làm thơ,viết văn, son nhc…

Chén rượu ngậm ngùi.

Nghiêng chai dốc hết ra từng giọt...
Ta uống đêm này cho thật say.
Đất ngả trời nghiêng, ta quên tuốt.
Quên luôn số kiếp kẻ lưu đầy.
Hãy nói nữa đi, thằng bạn cũ,
Nói về ngày tháng lắm gian nan,
Gạo sấy, lương khô mà thấy đủ,
Ầm ầm pháo địch vẫn cười vang.
Những đêm say khướt trong nhà thổ,
Đốt tuổi thanh xuân, chén rượu nồng
Rồi mai ngất ngưởng trên trận địa.
Thét gào man rợ tiếng xung phong.
Nhắc lại những đêm nằm gối súng,
Nhìn trăng mơ bóng Giáng Kiều xinh.
Đầm đìa sương lạnh, vai ướt sũng.
Mà ấm trong tim, một chút tình.
Còn nữa… những khi về dạo phố,
Em cười e ấp, dáng hiền ngoan.
Ôi! Bước chân son còn bỡ ngỡ.
Sao hồn ta lạc chốn địa đàng.
Đời của chúng mình, người lính chiến.
Một thời ngang dọc, giữ quê hương.
Giờ mang thân phận thằng lưu lạc.
Nhìn lại non sông luống đoạn trường.
Sao mùa đông đến vội
mùa đông chưa hẹn đến,
thu vội vã ra đi,
như cuộc tình rẽ bến,
không một lời biệt ly .
con đường xưa còn đó,
in dấu chân ta về,
tiếng cười vang trong gió,
khúc nhạc tình đê mê .
nụ hôn đầu vụng dại,
còn ấm nồng bờ môi,
trinh nguyên ngàn hoa trái,
quấn quýt ta một đời .
gió thu buồn hiu hắt,
lá thu vàng rơi rơi,
mùa thu chưa trở gót,
sao đông đến đây rồi?
Nỗi nhớ còn vương
Tặng người ngày cũ Pleiku
Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Ôi! Quê hương, một thuở đã mờ xa.
Có những đêm, lệ buồn đoanh mắt đỏ.
Nhớ làm sao những kỷ niệm ngọc ngà.
Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Con đường xưa, xào xạc lá me bay,
Lá tung tăng, lá cợt đùa với gió,
Rồi nhẹ nhàng, lá hôn trộm tóc mây.
Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Những chiều vàng, ta dìu bước nhau đi.
Đôi mắt nai ngại ngùng như mắc cỡ.
Áo học trò, quấn quýt áo "trây di".
Bao năm rồi, lòng còn vương nỗi nhớ.
Nhớ để buồn, để thương tiếc… khôn nguôi.
Thật xa xăm mà hồn sao cứ ngỡ…
Nghe đâu đây, văng vẳng tiếng em cười…
Dương Thượng Trúc

——————————————–

alt

 Yên Sơn

Tiểu sử

Tên tht: Trương Nguyên Thun
Tui: Song Ngư, sinh ngày mng 6 tháng 3.
Sinh quán: Qung Ngãi, Vit Nam
Hin đnh cư ti: Kingwood, Texas, USA
C Nhân Qun Tr Kinh Doanh và Computer Engineer
Bút hiu: Yên Sơn, Trường Nguyên, Trương Vô K, Tiên Bác, LTA, Đoàn D
Xut hin trên văn đàn t năm 1965 đến nay.
* Trước 1975, có văn thơ đăng thường kỳ trên các báo Ph Thông, Thi Nay, Ph N Din Đàn, Trng Đen. Thành viên Thi Văn Đàn Chim Vit Trà Vinh
* Sau 1975, cng tác thường xuyên vi hu hết các Din Đàn Internet Vit ng, Đc san, các Văn Đàn Thi Ca Hi Ngoi, và báo chí Viêt ng qua Văn, Thơ, Tùy Bút, Hi Ký, Phóng s
* Cu Tng Thư Ký Trung tâm Văn Bút Nam Hoa Kỳ trc thuc Văn Bút Vit Nam Hi Ngoi, hai nhim kỳ 2000-2004
* Đương kim Tng Thư Ký Ban Chp Hành Trung Ương Văn Bút Vit Nam Hài Ngoi nhim kỳ 2008-2011
Tác phm đã in và phát hành:
Ngoài nhiu tác phm Văn Thơ in chung vi nhiu Thi Văn Đàn và Bút Nhóm khác nhau Hi Ngoi, Yên Sơn đã có nhng tác phm riêng như:
* Tp thơ “Quê Hương và Tui Tr” in ti Saigon, Vit Nam, tháng 3/1975
* Tp thơ “Cho Quê Hương – Tôi – Và Tình Yêu”, phát hành ti San Jose, California, 1998
* Tp thơ “Mt Đi Tưởng Tiếc”, phát hành ti Houston, Texas, 2002
Tác phm s in:
* Tp Truyn Ngn “Nhng Chng Thăng Trm”
* Tp thơ “Cui Đi Còn Li My Dòng Thơ
Gii thưởng Văn Hc:
* Gii Nhì Gii Thơ Hi Xuân 1986, do Cng Đng Người Vit Quc Gia Bc
California t chc
* Gii Danh D Viết V Nước M 2003, do Vit Báo t chc
Đương kim Tng Thư Ký Văn Bút Vit Nam Hài Ngoi nhim kỳ 2008-2011

TIẾNG GỌI TÌNH YÊU

Tôi chợt tương tư
Người em mạn Bắc
Không gặp em, tháng ngày dài dằng dặc
Đất trời buồn, hoa lá cũng bâng khuâng
Mặc dù bây giờ đang giữa mùa xuân
Mà cảnh vật như mùa đông chậm lại
Lòng buồn tê tái
Đêm xuống ngày lên
Cứ nhớ hoài từng hình ảnh thân quen
Từng mảnh vụn của tâm hồn trinh bạch
Tôi thương em nơi phương trời xa cách
Lạnh lối mòn, đơn độc bóng trăng suông
Ai về Sông Tương
Cho tôi nhắn gửi
Người yêu nhỏ với tháng ngày mong đợi
Tôi sẽ về khi gió chở mùa sang
Tôi sẽ về với nghìn nỗi hân hoan
Và ở lại giữ vườn hoa hạnh phúc
Đêm dài thao thức
Chờ đợi mùa sang
Đêm xôn xao lóng lánh ánh trăng vàng
Nghe tiếng dế lẻ loi thêm quạnh quẽ
Mùi hương tóc thoáng qua hồn rất nhẹ
Rất ngọt ngào như tiếng gọi tình yêu
TRỞ VỀ
Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc
Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong
Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong
Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
Tôi hình dung dáng thon gầy trước ngõ
Luống cúc vàng hoa đã ngập lối đi
Tôi trở về mang theo khối tình si
Sẽ chôn chặt bên bờ suối mộng
Chậm bước ra rừng phong
Một buổi chiều cuối Hạ
Vẳng nghe tiếng thì thầm của lá
Khi bầy chim trốn nắng vút lên cao
Lòng tôi đang mở hội... nôn nao
Khi thấy dáng em buồn bên bờ suối
Quay nhìn tôi trân trối
Giọt nước mắt lăn dài
Em ơi em anh đã về đây
Mang nỗi nhớ đặt lên bờ môi mọng
Em nhỏ bé trong vòng tay mở rộng
Nghe nhịp tim rộn rã đập liên hồi
Em chưa nói một lời
Ôm ghì tôi không thả
Thông vi vút thay cung đàn cuối Hạ
Con nắng chiều cũng đã vội quay lưng
Em ngước lên, vài giọt đọng rưng rưng
Tôi cúi xuống uống khô từng ngấn lệ
Hơi ấm từ thân thể
Giao hòa với thiên nhiên
Tôi và em như một cặp thần tiên
Nằm bên suối hát bài ca tình tự
Ai cũng biết bài ca tình rất cũ
Mà âm vang vẫn xao xuyến, ngọt ngào
Bầu trời muôn vì sao
Sóng tình như tràn vỡ
Tôi hỏi em mình bao nhiêu ơn nợ
Mà lúc nào cũng nhớ nghĩ đến nhau
Tình càng sâu thì chia cách càng đau
Và năm tháng có bao giờ đứng đợi
Dường như sương đang rơi
Nghe làn da se lạnh
Dịu dàng hôn lên đôi mắt hạnh
Áp buồng tim trên lồng ngực phập phồng
Em mỉm cười, nhắm mắt chờ mong
Miệng hoa hé, thì thầm lời ân ái
Bỗng quên đi hiện tại
Quên luôn cả tương lai
Em đắm chìm trong hạnh phúc cuồng quay
Tôi ngây ngất giữa khung sầu sắc nhớ
Chắc tiền kiếp đã một đời ơn nợ
Thì em ơi thuyền cặp bến đây rồi
Em xúc động, bồi hồi
Tim vui như mở hội
Bỗng nhí nhảnh cắn vai tôi rất vội
Khúc khích cười hất lọn tóc đầy hương
Dụi đầu vào lòng ngực rất dễ thương
Trong mê đắm nghe thời gian ngừng lại
THƯ HỒI ÂM
Em cứ nói “tình anh dần phai nhạt
Ngày càng xa, lời nói bớt ân cần
Thu sang rồi, lá đã rụng đầy sân
Mà ước hẹn vẫn chỉ là hẹn ước”
Thoắt một cái, một vòng xoay nhật nguyệt
Ngày tàn dần theo từng chiếc lá rơi
Chiều bâng khuâng và nỗi nhớ chơi vơi
Tim se thắt bởi tiếng lòng réo gọi
Anh nhớ em, vì trái ngang, không nói
Chứ lẽ nào tình phai nhạt em ơi
Vẫn loanh quanh với tâm sự rối bời
Chiều xuống vội hoa tình yêu chợt nở
Hoa nở muộn nhưng sắc hoa rực rỡ
Bừng sáng lên niềm hy vọng tin yêu
Nhưng bóng chiều vẫn nhòa nhạt tịch liêu
Và ngang trái vẫn làm anh nhức nhối
Dù sao đi nữa, em cho anh xin lỗi
Sẽ có một ngày đời sẽ vui hơn
Em hiểu cho anh chớ vội trách hờn
Xin hãy cứ là đóa hoa xuân sắc
HỎI EM CÓ BIẾT
Hỏi em tôi có biết
Năm tháng cũng biết yêu
Khi gió heo may gai lạnh sáng, chiều
Khi mùa thu trở mình trên lá
Khi tiếng ve sầu không còn rôm rả
Và ở sân trường tiếng đùa nghịch vang rân
Hỏi em tôi có biết
Dòng nước rất thương tâm
Hai bên bờ sông trọn kiếp âm thầm
Nhìn từng con nước trôi xuôi về biển
Rác tấp vào bờ thay cho ân điển
Mặc kệ cho đời bao lẽ dại khôn
Hỏi em tôi có biết
Phiến đá có linh hồn
Buồn như thu, vàng như lá hoàng hôn
Và u tịch khi bóng đêm tràn lấp
Như người chiến binh bước cao bước thấp
Giọt ngắn giọt dài nhớ nước thương quê
Hỏi em tôi có biết
Tôi mỗi ngày đi về
Thấy lòng mình quằn quại, tái tê
Khi thời gian thở dài rụng xuống
Bởi tôi tiếc đã một đời oan uổng
Giữa cuộc bể dâu gãy cánh đoạn trường
NHỚ… MÙA TRĂNG
Mùa trăng trở lại sáng ngời
Khuôn trăng đầy đặn cuối trời gọi tên
Trăng về anh lại nhớ em
Nhớ như men rượu làm mềm châu thân
Nhớ mái tóc phủ ngực trần
Làn da mát rượi, trắng ngần… chiều xưa
Nhớ lần trời đổ cơn mưa
Buổi chiều ly biệt giữa mùa đông sang
Hỏi em có nhớ anh không
Mà sao anh thấy trong lòng nôn nao
Nhớ hoài chẳng biết làm sao
Tương tư suối tóc cuộn vào cơn mơ
Mình yêu nhau tự bao giờ
Mà con tim vẫn bất ngờ, bâng khuâng
Tự nhiên thương nhớ người dưng
Phải chăng tiền kiếp mình từng yêu nhau
Liên lạc bài vở:
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.com
http://nguyenducnhon.com

--------------------------------------------------------------------------------------

alt

Trần Yên Thảo                                                 

Tiu s:
Sinh năm 1940
Nơi sinh Hàm Tân, Bình Thun
Hi viên Thi Văn Đàn Trm Hương
Tác phm:
* Mc cn – Tp truyn
Nhà xut bn T Thc
Sài Gòn năm 1970
* Hát t thơ Trn Yên Tho – Thơ
(Trn Văn Bùi – Viết Chung – Nguyn Tùng
son thành Ca khúc)
Nhà xut bn Hành Đng
Sài Gòn 1971
* Quà tng người xưa – Thơ
* Rng sơ nguyên – Thơ

1. Lục Bát
Trần Yên Thảo
Sao Lạc Tầm Dương
(Kính tặng Bạch Cư Dị)
Vùi trong hệ lụy cõi người
Đem hờn đất Trích gởi người Tầm Dương
Giọt sầu lắng xuống Sông Tương
Xót thương kỹ nữ càng thương nỗi mình
Trường An luống những vô tình
Chưa chi đã vội xóa hình cố nhân
Bóng tà chụp xuống hồng nhan
Khác đâu đất Trích chôn chân sông hồ
Bạc đầu ai khóc trong thơ
Và ai tóc trắng còn mơ mộng gì
Âm xưa chết với xuân thì
Còn nghe đứt ruột tiếng tỳ bà ơi!
Cạn dòng tâm sự đầy vơi
Mới hay đồng điệu từ nơi sơ huyền.
Chương Đài Liễu
(Kính tặng Hàn Hủ)
Trong tao loạn đã đành rồi
Chôn vùi nhan sắc cho người tình chung
Còn chưa thoát nợ má hồng
Chân trời cố quận mờ trong yên hà
Ai về nước mắt mù sa
Hận ai bẻ liễu dời qua Phiên thành
Gối chăn tưởng đã tan tành
Ai ngờ liễu lại về xanh Chương đài.
Hoa cõi người
(Kính tặng Mãn Giác thiền sư)
Lời rằng lỗi nhịp cung đàn
Lạnh lùng thế sự đi ngang mái đầu
Lời rằng sào ngắn sông sâu
Ai dò tận đáy bể dâu ta bà
Lời rằng xuân đến xuân qua
Mượn hoa nói chuyện gần xa cõi người.
Tượng đá sầu
(Kính tặng Tam Nguyên)
Đã già trước tuổi bạc đầu
Trăm năm một tượng đá sầu còn trơ
Chuyện đời bỏ lại trong thơ
Trái tim thời cuộc đừng rờ thêm đau
Mỗi khi chiều xuống ngang đầu
Càng mờ mắt lệ càng sâu nỗi buồn.
Điệu gõ bát
Bóng trăng
trêu cợt đường về
tay khua bát rỗng
chưa hề khổ tu
Ta giờ
xõa tóc
ngao du
Mặc cho
thần khí
đánh đu xác phàm.
2. Lục Bát Bốn Câu
1. Lửa đồng hoang
Ra sông ngồi vớt lục bình
Cái duyên rất mỏng cái tình đa đoan.
Ta về đốt lửa đồng hoang
Ngàn năm âu cũng có toan tính gì
2. Núi hoa quả
Rừng mê mãi cuộc tình buồn
trái khô chưa rụng mắt còn lim dim
ngủ vùi trước động Thủy Liêm
nghe trong gươm giáo lặng im vô cùng.
3. Trả áo
Bóng đâu chợt dẫm lên hình
con chim sâu nhỏ giật mình bay xa
Áo tu trút lại chùa xa
phớt lờ tiểu dị bỏ qua đại đồng.
4. Tình si
Từ khi nếm trả đòn thù
đã đôi ba lượt bung dù toan đi
đâu ngờ si kẻ tình si
tôi mê muội đứng hồ nghi đất trời
5. Bên đường
Ghé qua trái đất tìm em
hay ra phần số đã lem luốc rồi
bên đường ghé tạm chiều ngồi
ngắm son phấn cũng đã đời mắt xanh.
6. Cuộc chơi chiến quốc
Người Chiến Quốc đã già nua
đơn thân múa gậy trong mưa chờ thời
gầy sòng tái diễn cuộc chơi
mặc cho sông núi qua đời đã lâu.
7. Tượng
Còn nguyên dáng đứng vô tri
Khoe đôi mắt nhắm từ khi ở đời.
Ngàn năm há dễ bật cười
Kẻ không nói, ắt là người đa ngôn.
8. Ngã rẽ Tây Du
Lời phàm ý thánh bỏ ngôi
Thoát ly tăng tục, ta ngồi lim dim.
Máu đâu còn trở về tim
Lỡ tay bứt đứt vòng Kim Cô rồi.
9. Phàm tình
Núi khai trăm mạch xuống rừng
Từ vô thủy, đã chưa từng đầy vơi.
Lạch nguồn cá nhởn nhơ bơi
Mới hay cớ sự ở nơi phàm tình.
10. Lửa Xuân Thu
Sắc thần tiều tụy trong gương
ngựa thiên tử mỏi yên cương đã chùng
lửa Xuân Thu vẫn bập bùng
gươm đao lặng lẽ trong rừng gươm đao.
11. Nụ Cười Đắc Đạo
Chuồn chuồn lượn bến sông đầy
bung thùa kẽ tóc bỏ ngoài chân tơ
sóng khoan nhặt, chèo bâng quơ
nhà sư đắc đạo lẳng lơ cười tình
12. Lặng Thinh Cát Đá
Chớp đôi cánh mỏng vàng hoe
giữa rừng thu, một tiếng ve lạc đề
lời phàm ý thánh vụng về
lâu nay cát đá chưa hề bận tâm.
13. Hành Tinh Không Thái Dương
Sãi tay nằm giữa hai bờ
con giun độn đất qua gò Kim Sa
một ngày trên xác thân ta
dường như trái đất quay ba bốn vòng
14. Hạt Bụi
Cá nằm trên cạn chờ mưa
Vũ môn đã quá còn chưa thành rồng
ngờ thương em bậu khóc ròng
hóa ra hạt bụi giữa tròng con ngươi.
15. Chiếu Trăng
Tiếng cười xé lụa đầu non
tan trong vô lượng hãy còn vọng âm
mảnh trăng tơ rọi chiếu nằm
chưa nghe đá nói ngàn năm còn chờ.
16. Lối Trăng
Thỏng tay xách dép qua rừng
thương cây cỏ vốn chưa từng nghỉ ngơi.
Sánh vai tiều lão vui chơi
Trăng không tỏ lối về nơi không về.
17. Non tự tại
Ngày xanh nổi lửa vui chơi
phất cờ gióng trống quạy nơi ba đào
khi về rách nát chiến bào
núi xanh cười ngất trên đầu núi xanh.
18. Tuổi trăng
Tai bay vạ gởi đã nhiều
mặc cho khăn áo trăm chiều gió đưa
ta ngồi đây tự rất xưa
ngàn năm bóng nguyệt vẫn chưa hề mờ.
19. Lạc ảnh
Lưới vung toan chụp đất trời
bắc cầu vô lượng tìm nơi vô bờ
một thời hoang phí đường tơ
tả tơi xác nhện bây giờ vong thân.
Địa chỉ liên lạc
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.com

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

alt

Trn Hoài Thư

Tiu sử:

Trn Hoài Thư sinh năm 1942 ti Đà Lt.
Hin cư ng ti New Jersey, Hoa Kỳ.
Ch trương Thư n quán và Tp chí Thư Quán Bn Tho.

Tác phm:

a.V văn
Trước 75:
- Ni bơ vơ ca by nga hoang
- Nhng vì sao vĩnh bit
- Ngn c ngm ngùi
- Mt nơi nào đến
Sau 75:
- Ra bin gi thm
- Ban Mê Thut ngày đu ngày cui
- V hướng mt tri ln
- Mt nim chiến tranh
- Thế h chiến tranh
- Đi đi cũ
- Trang sách cũ
- Đêm rng tràm
- Hành trình ca mt c trng…
b. V thơ:
- Thơ Trn Hoài Thư (Tp thơ)
- Qua sông mùa mn chín (Tp thơ)
- Tháng By hành quân (Tp thơ)
- Ph xa (Tp thơ)
- Ngày vàng (Tp thơ)
- Ô ca (Tp thơ)

Ngày gặp bạn cũ

Những thằng bạn buổi hôm nào áo trận
Thoắt giờ đây: tóc đã điểm hoa râm
Khi gặp lại từ phương này quả đất
Chợt nhìn lên: giờ vầng trán đã nhăn
Trong đôi mắt mỏi mê cùng cơm áo
Có chút gì phảng phất của quê hương
Mây Đèo Cả như hôm nào dừng lại
Chiều Pleiku như buổi nọ mù sương
Thấy như thể trời Bồng Sơn mưa đổ
Chiều cuối năm quân chuyển xuống Đèo Nhông
Đường xe lửa ai ngồi châm điếu thuốc
Áo tơi dầu che khuất dãy Cù Mông
Thấy như thể lon Guigoz cam khổ
Chút đồ ăn còn trộn với tử sinh
Nhai hối hả kịp xuống đồi đột kích
Mưa xóa dầm dề khu trại gia binh
Thấy như thể đêm qua về quận lỵ
Vài ba thằng trải chiếu dưới đêm trăng
Dăm trái ổi và bi đông rượu đế
Con cá khô thiều chia chút tình thân
Thấy như thể mồ hôi và nước mắt
Mặn và đau từ núi nọ rừng kia
Qua An Lão mày tao còn gọi máy
Về Phù Ly hai đứa lại xa lìa
Thấy trở lại những chuyện đời dâu bể
Hôm nào đây miệng hò hét xung phong
Trong chớp mắt, cả cơ đồ sụp đổ
Buồn gì không hỡi thế hệ long đong
Thằng ra Bắc, kêu thầy, thầy bỏ xứ
Thằng vào Nam, gọi bạn, bạn lưu vong
Sông núi ấy bao hồn ma trở dậy
Kéo nhau về, kêu thảm một mùa xuân
Những thằng bạn buổi hôm nào áo trận
Thoắt giờ đây, tóc đã điểm hoa râm
Khi gặp lại từ phương trời viễn khách
Chợt nhìn nhau, sao nước mắt lưng tròng
Ô Cửa
Ngôi trường cũ có bao nhiêu ô cửa
Để tôi về đếm những đám mây
Tôi sẽ gọi một bầy chim sẻ nhỏ
Những con chim từ xa vắng lạc bầy
Tôi sẽ đứng như một người thiên cổ
Lớp học buồn, như từ cõi cô đơn
Thầy ngồi đó, đôi vai gầy tóc bạc
Chút ngậm ngùi, cơn nắng đọng hoàng hôn
Tôi sẽ về để biết mình bé dại
Hôm nào đây, chạy đuổi cuộc hành trình
Sông núi ấy, hai bên bờ ngăn trở
Đứa nào còn, nào mất giữa đao binh
Tôi sẽ nhớ một người tôi yêu dấu
Người nào đâu, về lại buổi hôm qua
Dấu chân nhỏ như vết hài vạn cổ
Đôi mắt nào theo mãi cuộc đời ta
Tôi sẽ nghe những hồi chuông lễ sớm
Đứng bên cầu tôi sẽ đợi chờ ai
Trong sương muối, người còn mang áo trắng
Trắng cả vùng trời, trắng cả đời trai
Tôi cũng hiểu rồi cuối cùng, thua lỗ
Khi bỏ trường tôi ra đứng bờ sông
Người bên ấy đang đợi thuyền ghé bến
Tôi bên này, mưa bấc lạnh căm căm
Dù dối lòng như cuộc đời chàng Dũng
Vì đám mây bên ô cửa gọi mời
Tôi bỏ xứ lao đầu vào binh lửa
Coi cuộc đời như một chuyện rong chơi
Và người ấy qua dòng sông sương muối
Tôi lên rừng theo dòng thác binh đao
Và người ấy theo sông về biển lớn
Tôi tội tù trả nợ kiếp bò trâu
Giờ thiếu phụ đã nằm trong lòng biển
Tôi về Đông, về Bắc, biết về đâu
Trăng thiếu phụ tôi mang vào song cửa
Cho một lần, cho vô tận thiên thu
Đêm Từ Biệt Việt Nam
Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch
Có những con người lại cách ngăn
Chào những đường thân, những lối quen
Những hàng cây rũ lá bên thềm
Chào cây cầu đá qua thành phố
Chào những bờ hiên, những cột đèn
Chào ai, lầm lũi trong đêm lạnh
Cơn gió giao mùa chớm lá xuân
Người về cho kịp đêm đoàn tụ
Ai lại lên đường. Ai lặng câm
Vẫn biết lần đi là bỏ hết
Là phủi tay. Cháy túi. Sạch trơn
Quay nhìn lại: Em còn bóng nhỏ
Ngọn đèn vàng lạnh một dòng sông
Về đi. Em nhớ đừng ôm mặt
Rồi thắp giùm anh một nén nhang
Con có hỏi anh. Em hãy chỉ
Mây dịu dàng trôi giữa mênh mông
Về đi để tiếp đời cô phụ
Tiếp mảnh hồn khô héo nhớ nhung
Mai mồng Một, cắn răng đừng nấc
May cuộc đời tươi đẹp mùa xuân
Về đi để trả bài ma quỉ
Những đau thương câm nín chất chồng
Em hãy lấy ngày này giỗ kỵ
Một ngày nào chim đã bặt tăm
Về đi, kẻo máy tàu đã nổ
Như những người ôm ngực con tim
Trong khoang chật, nghe chừng nín thở
Anh hùng đâu. Một nỗi lặng thinh
Gió trừ tịch hú dài Bãi Giá
Đập mạn thuyền, sóng vỗ buồn tênh
Đêm vượt thoát ai ngồi nín thở
Cả quê nhà, mờ nhạt hai bên
Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Một vệt mờ xa thẳm
Một chút rưng rưng bật xé lòng
Việt Nam. Tối quá, không đèn lửa
Ta ở trên thuyền ngực vỡ toang
Một nỗi buồn như đông đặc lại
Một nỗi vui oà vỡ cả hồn
Là lúc biết mình như thoát nạn
Sáng chân trời, hồng rực vầng dương
Là lúc, thấy mình như bất hạnh
Sắp làm người không có quê hương
Là lúc lòng dửng dưng chờ đợi
Nỗi dửng dưng buồn bã lạ lùng
Như thể trong một trời chuyển động
Một giọt sương cô độc tận cùng.
Liên lạc bài vở:
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
www.hoiquantramhuong.net

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

alt

Song An Châu                                                          

Tiểu sử:
Song An Châu tên thật là Phan Ngọc Châu, sinh năm 1940 tại Châu Đốc, An Giang, hiện cư ngụ tại Georgia, Hoa Kỳ.
* Hội viên Thi Văn Đàn Trầm Hương.
* Trưởng Thi Văn Đàn THẾ KỶ, Châu Đốc (1959 -1962)
* Chủ biên Thế Kỷ Mới (Châu-Đốc), Tinh Hoa, Nông Thôn Mới (Vĩnh Long)
* Hội viên Vườn Thơ Atlanta, Georgia.
* Tham gia Thi Văn Đàn Hoa Tiên, Hương Thời Gian và Bến Sông Mây.
* Cộng tác các báo Rạng Đông, Non Nước, Trẻ, Hồn Nước, Viêt Times, Tự Do (Georgia), KBC.Hải
Ngọai,VN-US Today (California).
* Tham gia các Website Giao Mùa, Trinh Nữ, Bến Sông Mây, Thất Sơn Châu Đốc, Diễn Đàn Hội Ngộ.
* Thực hiện 22 ấn phẩm Thơ chung với các bạn trong các Thi Văn Đàn: Hoa Tiên, Hương Thời
Gian và Bến Sông Mây.

Ngắm Ánh Trăng Rơi

Đêm nằm ngắm ánh trăng rơi
Sao buồn vô hạn, bời bời ruột gan
Ai đem cất ánh trăng vàng
Cho tôi thương nhớ giang san đã lìa
Bên song chiếc bóng, trăng khuya
Hỏi trăng, trăng lặn, trăng về nơi đâu?
Cho ta gởi bớt nỗi sầu
Sầu tình ly quốc, bạc đầu không hay!
Dư thừa mọi thứ chốn này
Mà sao thấy thiếu? Ô hay, tình người!.
Buồn Xa Xứ
Ngoài hiên nghe gió giao mùa
Lao xao mành trúc gió lùa từng cơn
Bao năm lòng vẫn tủi hờn
Ly hương đất khách trong cơn nhọc nhằn
Nỗi buồn lan rộng chiếu chăn
Vòng tay ôm gối, ngỡ rằng quê hương!
Từ khi xa mẹ lên đường
Quê hương bỏ lại lòng vương vấn sầu
Thời gian nay đã qua mau
Ba mươi năm vẫn đượm màu tang thương
Đất ơi! Nước đã xa nguồn
Hỡi người xa xứ, có buồn nào hơn!?
Thư Về Quê Mẹ
Bao năm đã cách xa quê
Đôi dòng tâm sự gởi về thân nhân
Trước thăm gia quyến xa gần
Sau thăm bạn hữu tình thân lâu dài
Từ ngày xa xứ đến nay
Đã mười năm chẵn, nhớ hoài quê hương
Tình quê, xứ lạ đôi đường
Quê người chỉ tạm mà nương náo nhờ
Cây đa bến cũ bao giờ
Cũng là quê mẹ bên bờ đại dương
Từ khi rứt ruột lên đường
Đêm đêm vọng quốc, mắt vươn lệ sầu
Thời gian đâu xóa niềm đau
Dẫu trăm năm vẫn tình sâu ngàn trùng.
Từ Xa Quê Mẹ
Từ xa quê mẹ đến giờ
Tôi thân chùm gởi, sống đời ly hương
Trắng tay cất bước lên đường
Ngu ngơ xứ lạ, lòng vương vấn sầu
Đêm về trở giấc canh thâu
Nhìn quanh tứ phía, biết đâu là nhà
Bỗng nghe xao xác tiếng gà
Nơi đây đất mẹ hay là chiêm bao
Ngoài kia xe cộ xôn xao
Freeway đèn sáng, lẽ nào nước ta?
Có chăng... có phải chăng là
Chưa tan giấc điệp hay ta hóa cuồng
Ngã lưng trở lại thấy buồn
Nệm êm, chăn ấm, sầu tuôn vắn dài
Nỗi sầu biết tỏ cùng ai
Giữ trong tâm khảm đọa đày xác thân
Thời gian nay đã đến gần
Tuổi già xế bóng, ngoài sân nắng dài
Ô hay ! Một kiếp trần ai
Hóa thân nếu được, ta bay về trời!
Chút Tình Nhi Nữ
(Gởi tặng các em bị gã bán ra nước ngoài)
Chiều nay nắng tắt - hoàng hôn
Tin em bị bán tiếng đồn vang xa
Đài Loan đảo quốc Trung Hoa
Chập chùng sóng vỗ là nhà thứ hai
Dâu hờ cùng nghĩa đọa đày
Thân em nô lệ bọn sài lang kia
Ra đi mắt lệ đầm đìa
Biết rằng gả bán có “dìa” được đâu?
Ép mình ôm lấy niềm đau
Một mình em chịu, đeo sầu mẹ cha!
Ra đi nhớ nước non nhà
Nhớ đàn em nhỏ, nhớ cà dầm tương
Xứ người được hưởng cao lương
Mà sao cay đắng, cả phương trời sầu
Biết ai tỏ rõ niềm đau
Chút tình nhi nữ, lọt vào lầu xanh?
Bướm lạc giữa rừng khuya
Tôi con bướm lạc giữa rừng
Đêm khuya nhiệt đới, mưa từng cơn đen
Giọt buồn rơi ướt cánh mềm
Thân côi, bé nhỏ, rừng đêm lạnh sầu
Cú kêu não nuột, lòng đau
Nỗi mình xa xứ về đâu bây giờ?
Sông kia nước chảy xa bờ
Tôi thân du mục chơ vơ giữa trời
Lao đao vào chốn trần đời
Mong về cố quận là nơi xa tìm
Chừng như đau nhói trong tim
Mẹ già, quê cũ nỗi niềm nhớ thương
Chiều thu lá đổ bên đường
Mẹ cao tuổi hạc, tóc sương về chiều
Dung thân xứ lạ buồn hiu
Ngựa xe đâu phải là điều ước mong
Ra đi nuốt hận trong lòng
Bao năm đất khách, hằng mong ngày về!
Ước Muốn
Ra đi không hẹn ngày về
Đường trần trăm nẻo, sơn khê mịt mù
Lá vàng ngập lối vào thu
Thiên thai lối mộng mây mù giăng giăng
Ước gì là cánh chim bằng
Nương theo làn gió lang thang khắp trời
Thảnh thơi ước muốn lâu rồi
Vần xoay con tạo, một đời cũng xong
Phủi tay cất bước thong dong
Phiêu du vạn nẻo, hằng mong cuối đời
Nợ trần khi trả hết rồi
Giã từ trần tục, về nơi an nhàn!
Nghe Như Tiếng Quốc
Từ khi cất bước phiêu diêu
Lần tay tính lại bao nhiêu tuổi đời
Ôi! Sao chưa được thảnh thơi
Còn đeo hệ lụy, kiếp người trần gian?
Nay đâu nặng gánh giang san
Sao lòng nặng trĩu cưu mang trăm điều
Đời thường ăn ở bao nhiêu
Mà trong lo lắng thiếu điều đứt hơi!
Bao la trời biển chơi vơi
Lo về quê mẹ, lo đời nơi đây
Xác thân nương náo chốn này
Mà hồn để lại bên kia quê nhà
Cảm thương cho mẹ tuổi già
Chân đi gối mõi, vào ra lưng còng
Cô thân, chiếc bóng trời Đông
Lạnh trong hơi thở, lạnh trong đời buồn
Bỗng dưng dòng lệ rơi tuôn
Đêm dài thức giấc thấy buồn xa xăm
Ấm êm bên cạnh vợ nằm
Nghe trong hơi thở thì thầm biển xa
Xạc xào cơn gió bay qua
Nghe như tiếng quốc gọi ta về nguồn!
Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi
Nghe trong giá lạnh, phiến đời vỡ tan
Nửa đêm thức giấc bàng hoàng
Nghe mưa tí tách, miên man trời sầu
Hạt mưa rơi rụng hiên đầu
Nghe như tiếng nhạc, len vào hư vô
Tiếng ai rên rỉ dưới mồ
Nghe sao ai oán, đêm vô cùng buồn
Nỗi sầu như giọt mưa tuôn
Nghe thời gian chết, nghe chuông đưa hồn
Vọng xa từ buổi hoàng hôn
Nghe dư âm thể vẫn còn đâu đây
Bao năm lưu lạc chốn này
Nghe thân rã mục, hao gầy xác xơ
Từ khi xa cách đôi bờ
Tiếng ru của mẹ, ầu ơ ... đâu còn!!
Liên Lạc Bài Vở
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
hoiquantramhuong.com

-------------------------------------------------------------------------------------------

alt

Như Phong

Bút hiệu khác; Bảo Minh, Là Việt Kiếm, (Thơ)
Thư Pháp: Nguyên Phong
Thường trú nhân Dallas từ năm 1985
Hội viên Văn đàn Đồng Tâm từ 2007
Hôi viên Diễn Đàn Văn Học Trầm Hương từ năm 2001
Hội viên Tình Nghệ Sĩ từ 2012
Hội viên Cụm Hoa Tình Yêu 2005
Đã xuất bản tập thơ Lạc Nguồn
Theo Dấu Tình Nhân CD
Cuồng Ca CD
Sẽ xuất bản Dấu Chân Du Tử
Nhạn về
gọi tiếng cô đơn
Trăng tàn
Theo cánh nhạn bay
Sương rơi
Trên cánh lá gầy dửng dưng
Cỏ hoa
Vàng tuổi gái xuân
Hồn người lữ khách
Rưng rưng nỗi buồn
Nhạn về
Gọi tiếng
Cô đơn
Khách ngồi say
Vọng quê hương mịt mờ
Xa xăm vọng tiếng ru hờ
Đường về cố quận
Đôi bờ cách ngăn
Thương em
Xưa nhặt vầng trăng
Cài lên tóc rủ
Nhọc nhằn tháng năm
Ta chừ
Tóc ngả màu sương
Mấy thu biền biệt
Dặm trường lãng du.
Thu về ngọn tóc cũng đau
Ngọn Thu phong
về lay song cửa
Mang nỗi buồn rung động hồn hoang
Lác đác lá rơi giữa trời viễn xứ
Mùa Thu ơi! ta thấm những giọt buồn
Trăng Thu lạnh chở từng hạt đọng
Về trên đồi thay sắc đổi màu
Ta nghe nỗi buồn vương trên mái tóc
Mỗi độ Thu về tóc, lá cùng đau
Em ngồi xuống đây cạn vài chung rượu
Và cùng nhau ôn chuyện cũ năm nào
Chuyện thuở ban đầu hai đứa thương nhau
Mới đó mà đã phần tư thế kỷ
Ta thả hồn bay rong chơi mộng mị
Mới hiểu đời nầy được, có như không
Ta nợ nần nhau đã bấy nhiêu năm
Thoảng như hạt sương rơi trên ngọn cỏ
Ta vươn tay nhặt vầng trăng trên lá
Trăng rụng trên tay bỗng hóa vô thường
Em quay mặt nghe lệ òa tan vỡ
Trăm năm hề sao lắm đau thương!
Mong manh hạt sương
Sương rụng trên đầu nghe cũng lạnh
Sợi tóc co ro chợt đổi màu
Nhìn lại mình tuổi chiều ngả bóng
Nên đất trời trăn trở cũng đau
Giữa đêm ngồi nghĩ chuyện trước sau
Chuyện tuổi thơ xuôi ngược mỗi ngày
Chuyện lớn lên chọc trời khuấy nước
Chuyện bây giờ sao cũng như nhau!
Ta xưa đời vui như cậu ấm
Một khúc đời trôi một khúc buồn
Có mấy cuộc tình tan không hợp
Có mấy lần vấp ngã buồn thương
Ta vốn người ôm mộng Kinh Kha
Xoải cánh tung bay khắp sơn hà
Nhưng ôi! Thế sự. Ôi! thế sự
Làm tan hy vọng của ông cha
Sương rụng trên đầu nghe thấm lạnh
Rùng mình biết được thật đã già
Thôi thì lây lất cho qua chuyện
Ngày vào cát bụi chắc không xa!
Lời kinh diệu huyền
ta ngồi lặng giữa đêm sâu
mà nghe
máu chở
muôn sầu về tim
lời kinh vẳng xuống
diệu huyền
bên kia bờ giác
ưu phiền bên ni…
Phật ngồi tịnh tọa từ bi
ta ngồi đếm
những sân si hải hà
còn em
gieo mộng trong ta
và em
là những xót xa trong hồn
mai ta bỏ phố lên rừng
ngồi trong tịnh cốc
niệm từng khổ đau
em về mặc áo lam màu
ta ngồi ghép lại đời nhau
mơ hồ.
lời kinh
vọng giữa hư vô
ta loay hoay
giữa bến đời huyễn không
Liên Lạc bài vở
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.com
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phan Các Chiêu Hằng

Tiểu sử:
Phan Các Chiêu Hằng cũng là tên thật
Sinh trưởng tại Vĩnh Long
Hiện cư ngụ tại San Jose, California
Cộng tác với các báo: Làng Văn, Suối Văn, Thế Kỷ 21.

Tác phẩm:

Những Mùa Trăng Tan (Tập truyện)
Làng Văn xuất bản năm 2008
Còn vui không,
trái tim Hà Nội?
Trong những giấc mơ dài thảng thốt
Mắt đăm đăm nhìn suốt cuộc đời
Tuổi chưa già sao nghe thấm mệt
Giữa ngày hoang đường lặng im trôi
Vẫn là em ngây thơ, tội nghiệp
Choàng trên vai chiếc áo tình nhân
Ngày xanh như tuổi chưa mười tám
Mộng nghiêng trời, tóc xõa ngang lưng
Trong những giấc mơ dài nhức nhối
Chợt nghe thơm bụi đất nồng nàn
Đong đầy tận cùng hai lá phổi
Hồn nẫu mềm hơi thở quê hương
Vẫn là em thẹn thùng, ngần ngại
Tim trinh nguyên rất đỗi dại khờ
Yêu người nên nghe Thiên Chúa dạy
Tình đầu nào không rộn rả, vô tư
Trong những giấc mơ dài ngóng đợi
Mưa bát ngát thơm gió đêm hè
Đèn vàng hiu hắt bên song cửa
Không đủ nhìn nhau qua sương che
Vẫn là em nhịp chân cuống quít
Đường xôn xao tiếng guốc xuân thì
Làm bụi vương mắt chàng Hà Nội
Ngọt lịm hàng me bên lối đi
Trong những giấc mơ dài ủ rũ
Co ro như cô nhện dại khờ
Nằm tương tư lá hoa vườn cũ
Nhai tơ sầu giăng ngang lối xưa
Vẫn là em môi hồng hé mở
Như lá run rẩy nụ hôn đầu
Từ người xa cuối trời bụi đổ
Lạnh chưa dòng lệ ướt vai nhau?
Trong những giấc mơ dài quay quắt
Còn gì không một chút bâng quơ
Hình như đôi lần nghe nước mắt
Vỗ về trên ngày tháng mơ hồ
Vẫn là em đường ngôi rẻ giữa
Tóc mây trôi nghìn sợi âm thầm
Còn vui không, hỡi tim Hà Nội?
Như tình đầu trong trí nhớ em
Trong những giấc mơ dài rộn rả
Vẫn đôi chân Phật tử ngoan hiền
Theo chàng chiều giáo đường xem lễ
Chúa cũng cười, quên nghe Thánh kinh
Vẫn là em hồn chưa nghi ngại
Tiếng cười dòn tan bên dốc mơ
Còn vui không, trái tim Hà Nội?
Như chút tình duyên của tuổi dại khờ…
Chiều trên đồi suối bạc
ta nằm giữa đất trời
trên đỉnh đồi suối bạc
chiều nhạt bóng thu phơi
lệ sương đau nhánh tóc
ta nằm nơi phố lạ
nghe năm tháng mịt mùng
bới tìm bao thương nhớ
niềm đau soi mắt trong
ta chờ mãi mùa thu
về qua chân gõ nhẹ
trên phiến đời hư vô
phơi ngày xanh hoang phế
ta nằm đây nhớ lại
những bờ bến vô tình
chiều nay trên dốc núi
đời mệt nhoài lênh đênh
ta trú trong động khô
ôm trái tim sủng ướt
ngoài kia trời đổ mưa
mùa thu âm thầm chết
chiều lên đồi suối bạc
nghiềm ngẫm đời hôm qua
biết còn hay đã mất
áo lộng dưới trăng tà …
Hóa là thiên thu
mùa xuân như mới về ngang
để rơi lại cánh hoa vàng làm tin
ngõ về dốc đứng chông chênh
trái tim bình thản bỗng hình như đau
nhớ xưa nắng trãi lụa đào
vườn ai hoa cúc tỏa ngào ngạt hương
đường lên chùa hai bên đường
có con bướm ngẩn ngơ vờn cánh bay
em từng bước nhỏ trang đài
dáng nghiêng thềm nắng hình hài bỗng xa
bàn tay vẫy chào hôm qua
tưởng trong giây phút hóa là thiên thu.
Mai về phương ấy không
hư không là mấy cõi
mà hồn chia trăm đường
mắt cười công chúa nhỏ
còn gợn bóng mây buông
xa xôi là mấy thuở
hương còn thắm giữa hồn
môi mềm công chúa nhỏ
vẫn ấm một lần hôn
biển xa là mấy dặm
còn âm vang sóng cuồng
quanh tim công chúa nhỏ
trói mấy vòng tơ vương?
núi cao là mấy ngọn
nghiêng bóng xuống nghìn trùng
bước chân công chúa nhỏ
mai về phương ấy không?
Chào người
Đã muộn rồi, bụi xám
quấn quýt trên vai người
xót xa dòng tóc nhuộm
đẫm giọt sầu chia phôi
chân theo hồn viễn xứ
nhắc chi thuở hẹn hò
rưng rưng màu mắt cũ
dõi tìm vai áo xưa…
Ở một buổi tình cờ
gặp nhau cười nhắc chuyện xưa
nghe man mác lạnh hơi mưa ngõ về
hỏi nhau còn nhớ những gì
chút êm đềm thuở hẹn thề vu vơ
chút bâng khuâng, chút dại khờ
chút xôn xao buổi đợi chờ đón đưa
hỏi tình thơ nhẹ bay chưa
về theo mây trắng cuối mùa hoa niên.
Đời sau
(gửi C.)
xin tay còn nuối vòng ôm
xin môi còn ấm nụ hôn ban đầu
xin yêu lần nữa, đời sau
ta về
dỗ giấc chiêm bao
đợi người
Ngại ngùng
lạnh lùng cửa khép nhà ngói đỏ
như khép buồng tim, ngại gió lùa
ta về, tay run, không dám gõ
sợ vỡ tan tành mộng ước xưa…
Địa chỉ liên lạc
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

——————————————–

alt

Phm Tương Như

Tên thật:  Phạm văn Tông
Sinh trưởng: Vĩnh Long
Binh nghiệp:  Phi công Tân Sơn Nhất
Chuyên nghiệp: Tổng quản lý công ty sản xuất máy bơm ở Houston, TX. Hoa kỳ
Thành viên Ban điều hành Văn Bút Nam Hoa Kỳ ( 2011-2014) và tạp chí Tin Văn
Thành viên Ban điều hành tạp chí Trầm Hương ( Diễn Đàn Văn Học)
Tác Phẩm:
Chòm Thơ Chớm Nở Trên Mây ( thơ tình yêu, chiến tranh và bay bổng)
Lưu Bút Ngày Xanh  ( thơ học trò)
CD thi tuyển: Tình Sương Ướt Cỏ
Thơ Hát Ru Đời ( tình thơ)
CD thi tuyển: Vàng Lá Thư Xanh
CD thi tuyển: Tình Thơ Xin Gửi Trao Đời
Vết Trăng Trên Cỏ ( Tình thơ 2013)
Tham gia các Đặc san: Lý Tưởng; Không Quân Bắc California,
Phù Sa Sông Cửu  ( Houston); Tống Phước Hiệp (Cali)
Tham gia các trang 
Biển Đêm
Có mối giao tình giữa biển êm
Da em trắng ngọc ánh trăng mềm
Thoảng mùi hương tóc thơm trong gió
Bàng bạc mù sương rớt nửa đêm
Ai nhốt sao trời trong mắt xinh
Cho anh lạc hướng ngõ tim mình
Em như triền sóng theo cơn gió
Anh thả thuyền trôi giữa lặng thinh
Em thủy triều lên giữa biển khơi
Có hay bèo giạt cánh hoa trôi
Bóng mây tan nát chìm theo sóng
Bọt sóng trùng dương tận bến trời
Có phải tình em, hải đảo hoang
Tim em thiên sứ giữa mây ngàn
Anh mãi thì thầm bao sóng vỗ
Vách đá vô tình bọt nước tan
Biển lặng hồn anh đêm sáng trăng
Tình yêu lai láng khắp mây giăng
Em như biển vắng xa xôi quá
Có giữ hồn anh bóng nguyệt tan?
Anh sẽ là sao lặng lẽ rơi.
Hồng dương tỉnh mộng ở chân trời
Đêm mãi luân hồi muôn vạn kiếp
Tình tự dạt dào tựa biển khơi
Quán Rượu Tương Phùng
Chiều buồn tàn úa đóa phù dung.
Chén giao bôi mừng phút tương phùng.
Ta và em, một trời luân lạc.
Em lạc đời, ta lạc tình chung.
Đêm chưa tàn sao nhạt phấn hương.
Rượu chưa say sao nát y thường.
Ly thứ nhất chào em nhan sắc.
Rượu đời em đắng những tan thương.
Cụng ly đầy hay cụng chân không.
Em mời ta uống cạn biển lòng.
Rượu em rót có pha nước mắt.
Và nụ cười đục bến nước trong.
Phà khói thuốc thả vòng mây trắng.
Làm sao em cột chặt đời mình
Lời em hát, chuyện tình cay đắng.
Bài ca buồn giọt lệ lung linh.
Đêm tương kiến cũng là tương biệt.
Rót đầy ly cụng chén hồng nhan.
Uống cho cạn mảnh đời hơn thiệt.
Rượu quên sầu hay nát tim gan.
Tay em lạnh ngả màu trăng lạnh.
Lời hát buồn khóc cuộc tình xa.
Ta hôn em trốn đời hiu quạnh.
Hay trốn chính mình một đêm qua
Cô Đơn
Từ thuở nào em trở thành tri kỷ?
Đến cùng anh ủ dột như nổi buồn
Bóng hình em vằng vặc ánh trăng suông
Lắng nghe anh thở dài trong đêm vắng.
Chuyện tình em lẻ loi như vạt nắng
Đem bơ vơ rót hết vào đời anh
Đem héo hon nhầu úa lá đầu cành
Nghe tiếng ve sầu ngân lời ai oán.
Em chợt đến cùng anh như gió thoảng
Trải sầu tư lên khoảng trống không tên
Thuyền đời trôi theo triền sóng lênh đênh
Mây đen phủ một góc trời lận đận
Khi anh muốn mềm môi say vô tận
Em uống cạn lòng giọt đắng môi anh
Rượu đắm tình anh. Thôi thế cũng đành!
Cô đơn đó! Cô đơn này là một.
Nàng cô đơn! Em là ai đội lốt?
Người tình xưa hay chén rượu quan hà.
Là lòng anh giáp mặt những chia xa.
Hay em là vần thơ khi anh nhớ?
Diễm Tình
Anh gởi thương qua tầng mây nhung nhớ.
Khi mây về anh thương nhớ em thêm.
Gió cứ miên man, mộng mị êm đềm.
Đời rất đẹp, nhưng hồn thơ bỡ ngỡ.
Anh nhớ em qua khung trời phiêu lãng.
Biển mây trôi như lượn sóng vỗ bờ.
Vùng tóc em, mây tóc thoáng bơ vơ.
Trong sâu thẳm mắt em trời xanh biếc.
Tâm thương nhớ không có đời sinh diệt.
Nên nhớ thương tuổi lớn cả ngàn năm.
Nhớ khôn nguôi vì cách trở xa xăm.
Ngoài nỗi nhớ chắc là anh sẽ khóc.
Muốn trả em phần hồn thơ côi cút.
Những diễm tình, duyên dáng giữ bao lâu.
Sợ hồn thơ không kham nổi niềm đau.
Sợ tim vỡ những bờ trăng tan tác.
Anh yêu em bỗng thấy đời thơm ngát.
Dù trái ngang là chuyện của đời thường.
Dung nhan tình là diễm lệ yêu thương.
Diễm tình ấy là hồn thơ sinh diệt.
Anh nhớ em với tấm lòng tha thiết.
Ngày sắp tàn đưa tiễn bóng chiều phai.
Dòng thời gian anh ôm giữa đôi tay.
Đời giao động những nhịp tim rất lạ.
Yêu Dấu Mùa Em
Trổ Dáng Xuân
Em đến rừng xanh trỗ dáng xuân.
Ban mai gió núi gợn mây tầng.
Hơi thở thơm lừng hoa dị thảo.
Mắt nhìn xanh biếc lá bâng khuâng.
Đêm trăng trong suốt mộng thiên đường.
Gió xuân về nhẹ, dáng em thương.
Anh mơ trãi lụa sông trăng sáng.
Giường trăng tóc ngủ, gối ôm hương.
Chải tóc du xuân lược gió cài.
Mây về tóc xõa, suối ôm vai.
Hương tóc ngất ngây, tình xuân lạ.
Mê hồn bướm trắng lượn hương say.
Mùa áo mai vàng, hoa cúc xuân.
Tình quê như ong bướm ân cần.
Tay đàn nhè nhẹ hôn lên phím.
Xuân nhạc giao tình nhả điệu ngân.
Yêu dấu mùa em trổ dáng xuân.
Áo mới hoa ngàn quấn gót chân.
Hoa nở rộn ràng xanh nhánh lá.
Động tình bay bổng mộng phù vân.
Em hay mù sương ngủ với mơ.
Trời xanh hay biển cả mong chờ.
Mà tim xao xuyến, tình hoang dã.
Mọc giữa đời anh khu vườn thơ.
Ánh Mắt Mùa Thu
Mắt em chứa những mùa thu cũ.
Anh mộng hoài đôi mắt ươm mơ.
Mùa thu yên giấc ngủ trong thơ.
Sao đôi mắt buồn thu mong đợi?
Mắt thẳm màu trời xa diệu vợi.
Như màu thu rũ rượi lòng ai.
Mắt biển sâu chan chứa u hoài
Mắt diễm ảo sao ngời ngấn lệ.
Trong đôi mắt thì thầm kể lễ.
Ánh mắt nhìn có chứa lời ru.
Lời ca buồn nhỏ giọt tình thu.
Tiếng đàn vọng thầm thương xác lá
Quyến rũ ấy là lưu – li rất lạ.
Khiến hồn anh tan loãng vào trăng.
Trải lòng anh thành nắng lụa vàng.
Đời như mây bạt ngàn sương gió.
Và em ơi! Làm sao anh có.
Ánh mắt em để soi rọi đời anh.
Xót xa nhìn giọt nước mắt long lanh.
Đã thấm ướt tim anh buồn muôn thuở.
Trong đôi mắt trăm thương nghìn nhớ.
Có niềm tin nở đóa hoa tươi.
Có chút ngu ngơ trang điểm nụ cười.
Dù hương sắc vàng hoa – thu – cúc.
Đời như thể dòng sông trong đục.
Mắt em nhìn tinh luyện lòng đau.
Hỏi mắt thu thấy nổi khát khao.
Của mảnh hồn chìm sâu trong mắt?!
Liên lạc bài vở
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.com
--------------------------------------------------------------------------------------------

alt

PHAN BÁ THỤY DƯƠNG

• Tên tht Phan Bá Đương.
• Sinh năm 1940 tại qun Tuy Phong, Bình Thun.
• Khởi viết t 1958 vi các bút hiu Thùy Dương,
Người Áo Xanh, Vương Hu, Phan Bá Thy Dương.
• Ngưng viết sau khi Lut Báo Chí 1972 ban hành.
• Trước 75: quân nhân, công chc.
• Sau 75: tư chc. Hưu trí sm và hin sng ti California, Hoa Kỳ.

Bài Tâm Ca Vô Niệm

1.
kìa ai,
bên suối ôm ảo tượng
mắt dã hoang vu bụi lốc huyễn hờ
vũ trụ chết
tầng âm thanh lắng đọng
tay ơ hờ vuốt gió hát bâng quơ
2.
tâm niệm lặn,
lững lờ sương ốc đảo
gánh càn khôn u ẩn tiếng mưa khơi
tóc khô kiệt kết tinh mùi thủy thảo
thoáng mờ xa từng lượn sóng rã rời
3.
qua cổng nắng
soãi cánh mềm hải điểu
cát lao lung
phủ ấp đá dung tình
ai thảng thốt ướp thiền hoa mỹ diệu
buông tiền thân,
xua tự ngã u minh
4.
mây xám tạc hình ẩn khách
xiêm y loạn lửa chân như
nguyệt tàn, cõi giam sấm động
cung thương lạnh phím ngù ngờ
5.
rượu tàn canh
rượu tàn canh ngập ngừng chân du mục
réo gọi hồn phiêu lãng phách trầm luân
tâm huyền niệm – ý lạc loài vô thức
em
em về chưa, sao dư ảnh chập chùng
6.
sưởi hâm chi ngọn tình hương phấn cũ
ta về đâu
ta về đâu chiều đã mỏi cánh bay
lỡ tha hóa như rừng sâu tróc lá
loảng âm hao lã mộng gối vân đài.
7.
thôi nhé em
giếng hồng hoang cô tịch
trót cạn nguồn lạch kín dấu thiên di
đèo hun hút
bạt ngàn
đêm tận tuyệt
rải sa mù
khuất bóng nẻo từ ly
Thôi Ta Về Ôm Góc Núi
1.
Áo nhuộm phong trần chưa rũ sạch
Tóc đã pha màu nắng quan san
Thôi thôi ta về ôm góc núi
Đẻo gỗ trầm hương tạc tượng nàng
Gõ phách mà ca bài độc đạo
Hứng tinh hoa nhật nguyệt càn khôn
Mang ẩn tích về treo cổng gió
Chợt phân vân ngẫm chuyện sinh tồn
2.
Mềm môi cạn rượu đêm trừ tịch
Lại nhớ người xưa, hương tóc xưa
Đường thăm thẳm bước chân lơ đãng
Thoảng nghe lạc điệu pháo giao thừa
Thôi thôi ta về bên dốc đá
Dựng am đường hội chứng vô âm
Rủ chim chóc ngao du rừng thấp
Đốt cỏ thơm chuyển hóa huyễn thần
3.
Dư ảnh chập chờn như bụi khói
Ảo chân rời rạc giữa lưng trời
Thôi thôi ta về ôm góc núi
Đục gỗ trầm hương tạc tượng người
Gõ nhịp mà ngâm bài tuyệt tận
Gọi hồn Lá Thắm suốt đêm thâu
Gió sương phơ phất đời cô lặng
Nhòa nhạt chưa phiến thạch mộ sầu
Nói Với Thiên Khách
(Bài tặng Tịnh Nhiên Bùi Nhật Huy)
Cánh hạc nào bay trong triền nắng sớm
tiếng hót xa xăm
như tận cõi trời
sao u trầm chất ngất khách thiền ơi
xin nhẹ bước trên lối mòn tỉnh lặng
Rừng cô tịch có gì đâu tra vấn
lửa Chân Như có đủ ấm linh hồn
đất bùn nào còn in lại dấu chân
tâm vô niệm đường xa gần đi mãi
Có phải người đang quay về bến đợi
gom lá vàng gỗ mục dưới trăng trong
về đi thôi
đêm lạnh giá mênh mông
áo nâu mỏng sao che mưa đỡ gió
Chim thức giấc cất lời ru thật lạ
ngươi phong trần qua mấy độ truân chuyên
thấy gì chưa
tự ngã với uyên nguyên
hay ngần ngại chia xa lòng thung lũng
Từ tiềm thức đã lạc quên long trượng
đâu đây chừng thấp thoáng ánh vô ưu
thiền khách này
thiền khách đã về chưa
xin trả lại cho ta quê, tình cũ
Gõ Thức Đêm Đen
1.
lửa đã lịm trong lòng anh đó sao Gõ thức đêm đen
mà lời nguyện cầu nghẹn tắt
tình đã nổi trong tim em đó sao
mà tiếng ca ấm êm ngọt mật
anh oằn vai vác gỗ qua sông
chợt thấy bóng dã nhân
run run, ngơ ngác
đôi chân lạnh hững hờ trên cát
lưu dấu mù mờ ấn tích bi thương.
2.
quanh quẩn đâu đây bên chổ anh nằm
tiếng thở dài âm u
của người tù già biệt xứ
quanh quẩn đâu đây, trong tâm thức anh
chỉ có đôi mắt em rưng rưng giọt lệ
chỉ có tiếng thét hận thù của bầy ngạ quỷ
nồng nặc mùi tử khí tanh hôi
không còn gì
không còn gì nữa em ơi.
3.
quanh quẩn đâu đây bên chổ anh nằm
đêm tối đen, vắng nhịp chuông gõ thức
anh thèm một nụ hôn trên môi, trên tóc
thèm một giọt nước cam lồ, cứu rỗi
và đôi bàn tay dịu mềm
vỗ về trong cơn khát đói
không có gì
không có gì, ngoài âm hưởng xích xiềng rơi
lặng câm – tịch mịch – rã rời.
4.
anh oằn vai vác đá băng rừng
con đường mòn khổ dịch
gập ghềnh – xa xăm – vô định
quanh quẩn đâu đây trong tiềm thức anh
tiếng hú đồng vọng, tiếng gió qua truông
sao rờn rợn, hung hăng
như ánh mắt ma tinh của loài cú vọ
hình hài anh và trái tim anh rịn chảy
âm ỉ những giòng máu đỏ
mặt trời đã lặn,
đã ngủ mê trong cõi chết
không còn gì
không còn gì nữa đâu em
ai – ai sẽ khua trống, chuông đồng
gõ thức đêm đen ?
Tưởng Niệm Hoàng Trúc Ly
(Gởi Hải Phương, Hồ Thành Đức, Du Tử Lê)
bụi trần rũ áo phong sưong
mà người nay đã hà phương thăng trầm
rượu nồng tưởng niệm cố nhân
ngàn chung cay ngọt một lần từ ly
hỏi người – người đã bỏ đi
nằm trong đáy mộ có gì nhớ thương
tóc bồng nẻo vắng cô đơn
một thân trầm khuất u hồn lạnh mê
người xa chưa lạc lối về
sao hiền hữu chẳng chờ nghe đôi lời
ngủ yên Hoàng Trúc Ly ơi
chuyển thân hóa kiếp đời đời cuồng say
rượu thơm còn một chút này
cùng ta với Kiệt* vui vầy đêm thâu.
Bóng Thời Gian
Cho Thu Hương HSM
biển lặng sóng nước xanh như mắt ngọc
cát vờn bay như suối tóc người tình
cơn nắng tàn
giọt nắng Hạ lung linh
thuyền ai đó mái chèo khua bỡ ngỡ
ôm khổ hạnh én lần qua đất nhớ .
gió về đâu .
nghiêng ngã khóm phi lao .
gió về đâu
mà bụi khói xôn xao
mây lờ lửng trên đỉnh trời vàng vọt
cành lá biếc
vừa đâm chồi nảy lộc
ai báo tin cho lau cỏ rộn ràng
nhịp trống nào xa
khoan nhặt mênh mang
nghe phảng phất bóng thời gian vời vợi.
(* Sa Giang Trần Tuấn Kiệt)
Liên lạc bài vở
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.
http://hoiquantramhuong.net

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

alt

Lan Đàm

Tiu s:

LAN ĐÀM:

Gc Quc Gia Hành Chánh và Lut Khoa Sàigon
Làm thơ/viết văn lai rai t ngày còn đi hc
Vượt biên, đnh cư ti Hoa Kỳ t 4/1981,
Ngh hưu vào gia năm 2008
Hin sinh sng ti Nam California.

Tác phm:
• Đã xut bn : THƠ LAN ĐÀM, Ph N Vit, 2005.
• Đang Layout : THY MC XANH

Vọng Cố Nhân

Từ ta lên núi tìm quên lãng,
Chiều vẫn hoàng hôn vọng cố nhân.
Vách núi cổ tùng sương chĩu nặng,
Thơ buồn, lều cỏ nến phân vân
Rừng thu phong nhuốm mầu quan tái,
Suối vắng mây trôi lạc nửa đời.
Lối mục cỏ lan bờ hoa dại,
Ngại ngùng bước sợ nát vàng rơi.
Chiếu chăn tưởng ngát hương ngọc nữ,
Đắng giọt rượu khuya, đêm ngẩn ngơ.
Chênh chếch song thưa vầng trăng cũ,
Gọi đàn, lạnh tiếng vạc bơ vơ.
Uống Đi Em
“ Người ơi buồn lắm mà không khóc
Mà vẫn cười qua chén rượu đầy
Nguyễn Bính, Hành Phương Nam"
Uống đi em, này ly rượu đỏ
Men rồi say, tựa sẵn vai anh
Ừ đất khách xuân hoa cũng nở
Đàn bướm quen vội vã đầu cành
Uống đi em, thêm hồng chút má
Buồn mà chi, quê cũ mù khơi
Đã xanh ngọc thủy tiên xứ lạ
Và ngoài kia sương xuống trắng trời
Uống đi em, vơi sầu lưu lạc
Chiều lênh đênh đầy những âm xưa
Nghe đồng vọng kinh cầu man mác
Khói trầm vương, nhớ mấy cho vừa
Uống đi em, ấm bờ môi lạnh
Tháng giao mùa đêm sớm sang canh
Trăng huyền hoặc ôm vườn hiu quạnh
Sao ngại ngùng, cứ dựa lòng anh
Ở Quán Trưa,
Một Ngày Đông
(Gửi Duy Lam,Nguyễn Mạnh Trinh,
Phạm Quốc Bảo)
Quán trưa, nắng tạt, vàng bay,
Gọi cà phê, đợi bạn đầy ghế không.
Trong cây, lá đã sầu đông,
Nơi ta, sao vẫn mênh mông Sài Gòn.
Quán trưa, gió nhạt, trà ngon,
Rót cho nhau, chút mộng còn dở dang.
Bạn đọc thơ, giọng võ vàng,
Lênh đênh khói thuốc, ngổn ngang quê nhà.
Quán trưa, chợt nhớ người xa,
Lạnh vai Tư Mã, mình ta ngậm ngùi.
Túy Vân Hành
Ừ về phủ cũ tịch liêu,
Núi xưa đỉnh biếc mây chiều còn say.
Phá hoang khói sóng dâng đầy,
Cát ôm đất lạnh thêm dầy hoàng hôn.
Ừ về phủ cũ rất buồn,
Trong heo may có tiếng hờn từ ly.
Phố tìm lại bước người đi,
Đã rêu mái xám, xuân thì dấu phai.
Ừ về phủ cũ miệt mài,
Nghe hồn thông gọi đêm dài ngẩn ngơ.
Biển khuya con nước xô bờ,
Trăng sao cũng lạ, sương mờ bóng nai.
Ừ về phủ cũ trang đài,
Em phôi pha, để ta ngoài lênh đênh.
Mùa Thu Ở Vườn Sau
Sớm mai đời vẫn ngủ vùi,
Bầy chim xa lạ, nụ cười lạnh tanh.
Đầu ngọn thác tảng đá xanh,
Tâm tôi phơi trắng trên cành xác xơ.
Thì ra thu chẳng tình cờ,
Đã trăm năm lặng lẽ chờ ngoài hiên.
Với ngổn ngang những buồn phiền,
Chìm theo dấu tích mây biền biệt bay.
Ừ thôi ngồi xuống đôn này,
Nhớ chi lá cũng rơi đầy lầu không.
Buồn tôi cây đứng thành rừng,
Sầu thu núi xếp chập chùng trong tim.
Tôi, và đời, chợt lặng im
Đời quên lối, một tôi tìm loanh quanh.
Gởi Một Người
Vừa Đi Thật Xa
Ta buồn, vừa mở chai rượu quý,
Ly cho ta, ly nữa, cho người.
Người đi rồi, quá bờ cố lý,
Buồn chợt dầy, rượu mãi không vơi.
Người nhắc cuộc đi, đêm về sáng,
Hẹn tháng tư, thôi thế muộn màng.
Ngày sớm, Brea sương giăng trắng,
Tiếng khóc đầy xứ tuyết mênh mang.
Ta chưa say, rượu người, ta uống,
Còn nửa chai, sao gửi cho người ?
Hẹn Về, Em
Ừ hẹn, em về chiều lãng đãng,
Mưa vừa qua, đồi cỏ lên xanh.
Em tóc gió gọi mùa dĩ vãng,
Mắt môi xưa, vẫn đó, rất lành.
Ừ hẹn, em về nghiêng phố núi,
Đường phong quen bướm lạ ngẩn ngơ.
Em hương cũ ngọt ngào hờn tủi,
Vòng tay ôm đã mấy mong chờ.
Ừ hẹn, em về đêm huyền hoặc,
Ánh trăng khuya e ấp canh dài.
Em quá khứ còn đầy ngà ngọc,
Gối chăn êm hạnh phúc trần ai.
Ừ hẹn, em về thân lồng lộng,
Ta hôn mê uống cạn cuộc tình.
Đêm, Em
Và trăng đầy nửa giường khuya,
Góc chăn gối lệch đêm chia canh dài.
Ôm em tình nặng hai vai,
Lạc trong rừng tóc trang đài ngợp hương.
Tay đan nối mộng bình thường,
Ở đôi mi khép lệ sương hững hờ.
Thèm hôn đồi ngực hoang sơ,
Cũng thôi- bóng nguyệt vẫn chờ ngoài song.
Ở Bolsa Nhớ Sài Gòn
Gửi Duy Lam, Phạm Quốc Bảo
Nhớ ư - thì cũng lề đường,
Góc trưa dăm vạt nắng vương tóc người.
Ly cà phê, mãi không vơi,
Nghe trong men đắng vọng đời truân chuyên.
Sàigòn nhuộm má em đen,
Xác xơ quán nhỏ cột đèn chờ nhau.
Mười năm đợi, áo bạc màu,
Đìu hiu phố cũ, sầu đau cuối ngày.
Bolsa cây lá vừa thay,
Ở mắt ai, chợt thấy đầy chốn xưa.
Rượu, Nửa Chai
“ Rượu còn nửa chai đời cũng vậy
Long Ân”
Ừ chai rượu quý còn đây,
Nửa vơi sao vẫn thấy đầy nơi ta.
Ngày mùa xuân, người đi xa,
Thì thôi, lầu cũ chiều qua rất buồn.
Ly nghiêng đỏ, đậm hoàng hôn,
Men say độc ẩm xót hồn cố nhân.
Rót thêm, người nhớ mấy lần,
Ta dường quên, suối phân vân đợi chờ.
Nửa chai, rượu lẫn trong thơ,
Lời nào tử biệt cuối bờ sinh ly.
Địa chỉ liên lạc
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013