Hạc Thành Hoa

 
Tên thật Nguyễn Đường Thai sinh ngày 03/03/1938 tại Xuân Phổ- Thọ Xuân (Thanh Hóa). Sống bằng nghề dạy học .Làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo và tạp chí văn học trước năm 1975 như: Văn Nghệ Tiền Phong - Tiếng Dân - Tiểu Thuyết Thứ Năm - Tuổi Ngọc - Mây Hồng – Văn - Chính Văn - Ý Thức – Sóng - Khai Phá - Thời Tập - Quần Chúng…   
Thơ đã in: - TRONG NỖI BUỒN VÀNG (Nguyễn Đình Vượng- Tạp chí Văn Sài Gòn xuất bản 1971). MỘT MÌNH NHƯ CÁNH LÁ ( Giao Điểm Sài Gòn xuất bản 1973). - PHÍA SAU MỘT VẦNG TRĂNG ( NXB. Thanh Niên- Hà Nội 1995 ). - KHÓI TÓC ( NXB. Lao Động – Hà Nội 1996 ). Sẽ in : - NHỮNG VẦN THƠ MÀU HUYẾT DỤ
LẠC LOÀI Niềm đau không đó được buồn Đàn khuya thiếu nốt dìu hồn xót xa Lần đi dành lệ về nhà Hành lang hay dải bình sa cuộc đời Lần tay tìm vết luân hồi Thấy mình tựa lá bay ngoài phố đêm Đèn đường soi rõ bóng em Trở về mới biết mình thèm yêu thương  TIẾC THẦM Từ đâu người đến tình cờ Như trăm ngọn nến ập bờ bến tôi Nghe mưa hiu hắt mé ngoài Cồn xa thấp thoáng một vài bóng sương Hôm nay trời quá u buồn Mây sa xuống thấp mấy cồn đìu hiu Xe tôi d0ứt thắng lưng đèo Ngẩn ngơ còn tiếc bóng chiều trên non.
Thơ Trích Đăng
Về nhánh sông xưa
Ngày chim về bến sông xưa
Sóng đêm vỗ lạnh đôi bờ héo hon
Mây đen ngậm đắng bồ hòn
Trăng sao nghe cũng vừa tròn tuổi đau
Đời chao cánh vạc đêm thâu
Cây xanh một bóng nỗi sầu khoe tươi
Em đi áo mỏng bên người
Rưng rưng cát bụi một đời lang thang
Rừng lúc nửa đêm
Nửa đêm trời đất mênh mông
Rừng hoang vu quá cho lòng xót xa
Cây buồn đêm cũng trổ hoa
Chim kêu dưới ánh trăng tà lẻ loi
Thương rừng không tiếng lá rơi
Thương ta trôi dạt một đời đắng cay
Đêm đêm thức giữa rừng cây
Nằm nghe sương rụng giọt đầy giọt vơi
Tưởng như đêm suốt một đời
Ngày mai không biết mặt trời có lên
1973
Thức
Đêm nay phố đợi giao thừa
Cành mai cũng thức đợi chờ ra hoa
Và em cũng thức trong ta
Chút gì lãng đãng như là sương bay
Còn ta cũng thức đêm nay
Ngồi nghe pháo nổ mà ngây ngất buồn
1973
Nhớ màu hoa cải
Ơi màu hoa cải tháng giêng
Bao lần chợt nhớ chợt quên bao lần
Màu hoa cải nở trước sân
Tuổi thơ cùng với nắng xuân chan hòa
Bây giờ hoa cải đã xa
Nắng không vàng nữa riêng ta chợt vàng
Như hai sợi khói
Ngày đó có em và tôi
Như hai sợi khói giữa trời gặp nhau
Bất ngờ ngọn gió từ đâu
Tưởng hai sợi khói lìa nhau suốt đời
Bây giờ em lại cùng tôi
Vẫn hai sợi khói giữa trời gặp nhau
Biết còn gần được bao lâu
Chỉ lo cơn gió từ đâu vô tình
Đêm trăng phơi áo
Ngày mai đã hết quần áo mặc
Một bộ diện gần cả tháng nay
Ta lười trời đất còn nể mặt
Thì sá gì đôi trận gió bay…
Nhưng đêm trăng sáng trăng huyền diệu
Gác trọ lòng không bóng mây vương
Bạn vừa đi khỏi trăng vừa tới
Đem áo quần ra giặt đỡ buồn.
Dưới bóng trăng mình ta một cõi
Đất trời im vắng giấc cô miên
Bên thau quần áo cao như núi
Nỗi buồn trong dạ cũng cao thêm.
Trăng soi từng chỗ cho ta giặt
Áo quần trắng toát một màu trăng
Vò từng chiếc áo nghe tim buốt
Lòng cũng sầu theo những nếp nhăn.
Ta ngồi nhìn bọt xà bông vỡ
Mỗi bọt tan theo một phiến trăng
Tiếng của đời ai đang nức nở
Giữa tiếng đêm thu mộng xế tàn.
Cố thức giặt cho xong quần áo
Ngậm ngùi vắt những ánh trăng trong
Trăng theo nước chảy về vô tận
Từng giọt trăng dư rụng xuống lòng.
Đêm nay phơi áo trên sân thượng
Phơi cả đời ta giữa quạnh hiu
Phơi cả hồn ta trong sương lạnh
Một trời trong vắt bóng trăng treo.
Hạc Thành Hoa
Qua Sông
Đến đây nghĩ ngợi đã nhiều
Sông trôi mau với bóng chiều cũng trôi
Bên này song ngó xa xôi
Bốn bên là bốn phương trời sắp mưa
Ngại ngùng mỗi bước chân đưa
Nghĩ con đường suốt đêm chưa tận cùng
Thấy người thưa thớt bến song
Nuốc trôi mau sợ trôi không kịp chiều
Đành thôi nhắm mắt cũng  liều
Cầm như chiếc lá bay vèo qua song
Rồi Trời Cũng Tối
Trời nhá nhem rồi trời cũng tối
Lầu xa bay túa một đàn dơi
Sầu cũng lên dần theo bóng tối
Mây xám còn trôi dạt khắp trời
Nhớ Núi
Về nhà đứng ngó trời mây gió
Cứ thế là xong hết một ngày
Ta như một kiếp chim nhớ núi
Đôi cánh dập dờn lại muốn bay
                                                                 
Nhớ Em
Em đã xa rồi núi cũng xa
Biển còn xanh mãi ở trong ta
Sáng  nay thức dậy trên tàu hỏa      
Thấy nhớ em như nỗi nhớ nhà
                                                                 
Sau Trận Mưa Vôi
                             
Sáng nay trời bỗng như sương
Tưởng ai rắc phấn  khắp vườn cây xanh
Một vùng tuyết trắng mông mênh
Đường xưa lối cũ bỗng thành chiêm bao
Giờ đang ở tận phương nào
Giương đôi mắt ngó chết vào trời xa
Thấy màu áo trắng vừa qua
Cành là hư ảo em là ảo hư
                                                        
Trận mưa  chẳng biết từ đâu
Đem tro bụi rắc lên đầu cỏ hoa
Nhà gần cũng tựa phố xa
Sông đang trong bỗng hóa ra đục lờ
Trận mưa đến thật tình cờ
Không mong mà gặp không chờ mà sang
Trở về chốn cũ ngỡ ngàng
Lối đi bạc trắng một hàng cây xanh
Đêm Trăng Phơi Áo
Ngày mai đã hết quần áo mặc
Một bộ diện gần cả tháng nay
Ta lười trời đất còn nể mặt
Thì sá gì đôi trận gió bay…
Nhưng đêm trăng sáng trăng huyền diệu
Gác trọ lòng không bóng mây vương
Bạn vừa đi khỏi trăng vừa tới
Đem áo quần ra giặt đỡ buồn.
Dưới bóng trăng mình ta một cõi
Đất trời im vắng giấc cô miên
Bên thau quần áo cao như núi
Nỗi buồn trong dạ cũng cao thêm.
Trăng soi từng chỗ cho ta giặt
Áo quần trắng toát một màu trăng
Vò từng chiếc áo nghe tim buốt
Lòng cũng sầu theo những nếp nhăn.
Ta ngồi nhìn bọt xà bông vỡ
Mỗi bọt tan theo một phiến trăng
Tiếng của đời ai đang nức nở
Giữa tiếng đêm thu mộng xế tàn.
Cố thức giặt cho xong quần áo
Ngậm ngùi vắt những ánh trăng trong
Trăng theo nước chảy về vô tận
Từng giọt trăng dư rụng xuống lòng.
Đêm nay phơi áo trên sân thượng
Phơi cả đời ta giữa quạnh hiu
Phơi cả hồn ta trong sương lạnh
Một trời trong vắt bóng trăng treo.
Thức
Đêm nay phố đợi giao thừa
Cành mai cũng thức đợi giờ ra hoa
Và em cũng thức trong ta
Chút gì lãng đãng như là sương bay
Còn ta cũng thức đêm nay
Ngồi nghe pháo nổ mà ngây ngất buồn
Khoảng Trời Trước Hiên
Ngoài hiên một khoảng trời xanh
Thiên nhiên chừng cũng nặng tình với ta
Buổi trưa nằm trước hiên nhà
Khoảng trời trước mặt đã là thân quen
Dù cho đi khắp trăm miền
Vẫn về nằm trước hàng hiên ngắm trời
Ngày mai tôi vĩnh biệt đời
Chỉ còn lại một khoảng trời trước hiên
Đã Qua
Những Ngày Mưa Biếc
                    
Ngồi đây tiếc những ngày mưa
Đời hoang mộ cỏ phút vừa hồi sinh
Em treo giọt nắng đầu cành
Lá trong gió động chút tình xa xôi
Chân chim chuyền mấy cành vui
Bướm trong mưa lượn mềm đôi cánh vàng
Ngồi đây một sáng mưa tan
Trời xanh trong cõi đời hoang vu nào
Quán xiêu là trạm nhớ đầu
Hồn ta em dựng tượng sầu thiên thu
Thứ Bảy Nào Đã Mất   
Thứ bảy trước tôi còn qua đó
Thành phố bên sông mừng vẫy tôi qua
Chiếc bắc cũng vội vàng tới đón
Quên chở người đứng đợi từ xa
                                             
Thứ bảy nào xe mong và bến đợi
Con đường nằm thương nhó bóng mây trôi
Thành phố bên sông đứng nhìn ngơ ngác
Bắc chở người qua cũng ngậm ngùi
                                               
Thừ bảy trước mặc áo vàng hoàng yến
Còn hát cho nghe những bản nhạc tình
Còn đôi mắt giam hồn ai dưới đáy
Còn tóc buồn thả khói chiêm bao
Còn nụ cười che lấp trăng sao
Còn bóng chim sa trong bóng tối
Còn nụ tình thơm ngát trên môi…
                                               
Thứ bảy này không còn là thứ bảy
Thứ bảy này cũng chẳng còn tôi
                                               
Thứ bảy trước vừa vào trong quán
Bàn ghế vội mừng khi thấy người  qua
Thứ bảy này dù tôi có cánh
Cũng nhìn mưa nghiêng sợi nhớ bên nhà
                                                 
Thứ bảy trước  tôi còn qua đó
Thứ bảy này đành chịu mất em
Tôi trở về một kiếp nào xa lạ
Trăng cũng không là trăng buổi mới quen
                                                                         
Mơ Thành Mây Trắng
Ngày đi đời xế thu tàn
Buồn trông theo ngọn gió vàng qua sông
Tôi ngồi đốt lửa chiều trông
Khói bay trắng khắp mùa đông trong rừng
Xanh từ hạt máu rưng rưng
Xuống vô cùng những đêm từng lá rơi
Hừng đông nguyệt vội xa rồi
Biển qua và bóng mặt trời lên cao
Trong tôi trăm mảnh lụa đào
Nhịp buồn của cánh dơi vào hoàng hôn
Với em cũng ánh trăng suông
Lòng ơi chưa mãn một cơn đau dài
Từ trên đỉnh sóng tình phai
Mơ thành mây trắng bay ngoài khói sương
Gửi Bạn Phương Xa
Những năm khói  lửa còn găp mặt
Đâu ngờ yên loạn lại xa nhau
Tôi ở phương này  chờ bạc tóc
Bạn xa hồn gửi  áng mây sầu !
Mùa đông từng ngón tay tê cóng
Hàng chữ run run nét mực nhòa
Bạn viết thư về xin chút nắng
Tôi buồn không biết gửi sao qua?
Xứ  lạ mùa dông tàn nhẫn lắm
Cái rét dù không giết nổi người
Cũng đủ làm đông từng giọt máu
Nước mắt đông thành nụ tuyết  rơi
Mười mấy năm  rồi không gặp bạn
Khó lòng mường tượng nổi hình dung
Ngày xuân hờ hững nâng ly rượu
Cả đất trời nghe cũng rưng rưng
Mai đây bạn có về thăm  xứ
Cũng vẫn bơ vơ giữa quê nhà
Gặp nhau nhắc lại ngày xưa cũ
Ngậm ngùi tóc bạc xot thương ta
Về Nhánh Sông Xưa
Ngày chim về bến sông xưa
Sóng đêm vỗ lạnh đôi bờ héo hon
Mây đen ngậm đắng bồ hòn
Trăng sao nghe cũng vừa tròn tuổi đau
Đời chao cánh vạc đêm thâu
Cây xanh một bóng nỗi sầu khoe tươi
Em đi áo mỏng bên người
Rưng rưng cát bụi một đời lang thang
Rừng Lúc Nửa Đêm
Nửa đêm trời đất mênh mông
Rừng hoang vu quá cho lòng xót xa
Cây buồn đêm cũng trổ hoa
Chim kêu dưới ánh trăng tà lẻ loi
Thương rừng không tiếng lá rơi
Thương ta trôi dạt một đời đắng cay
Đêm đêm thức giữa rừng cây
Nằm nghe sương rụng giọt đầy giọt vơi
Tưởng như đêm suốt một đời
Ngày mai không biết mặt trời có lên
Hạc Thành Hoa

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013