Đông Hương

Giấc Chiêm Bao  
 
chiêm bao, thấy lại ngôi nhà cũ
thoáng Mẹ sau hè đi hái rau
con gọi thật to, mừng hớn hở
nghe chỉ âm mình vang vọng thâu
 
chiêm bao gặp lại mây Bình Lợi
gặp gió chiều bay khói thổi cơm
Cha ngồi đọc sách bên cây ổi
em trai chơi thảy lổ bên thềm
 
chiêm bao gặp Nội ngồi trên phảng
môi hồng, mệnh phụ, nét hoàng gia
cổ tay trắng muốt, mơn vòng thạch
nụ cười đôn hậu, răng ngọc ngà
 
chiêm bao xa nữa, phương trời ấy
một dáng quen thương chưa phút quên
trên bãi chiều, tim tôi dừng lại
giây lát, để rồi vương vấn thêm
 
ôi, chỉ là giấc chiêm thật lạ
khuôn mặt tình thân trong đời tôi
tỉnh mộng, nghe hồn ngoan chuyển biến
khoảnh khắc vui buồn, tíc tac thôi !!
 
Đông Hương

Tuyền Linh

Phố Xưa Đà Lạt Ngâu Về
 
Anh ngồi quán cóc phố xưa
Nhìn ngâu lắc thắc giọt dài mái hiên
Rung lên cung bậc nỗi niềm
Chập chờn đáy cốc in hình bóng em
 
Cà phê từng giọt phin đen
Quánh vào hồn mộng soi tìm dáng xưa
Niềm đau nghe đã dư thừa
Nỗi buồn chừng cũng muối dưa từng ngày
 
Phố xưa Đà Lạt mưa bay
Mưa hay nước mắt rơi đầy không gian
Tận cùng nỗi nhớ mùa sang
Thắp lên hoài niệm võ vàng hồn anh
 
Paris – Đạt lạt…bao lâu ?
Nhìn thời gian gội mái đầu hoa niên
Bây giờ tóc đã hoa râm
Phất phơ hồn mộng mù tăm đợi tình
 
Rã rời trong cõi nhân sinh
Đưa tay hứng giọt phù sinh giữa trời
Mưa ngâu rơi mãi…mãi…rơi…
Tình anh vẫn mãi nổi trôi theo mùa
 
Tuyền Linh

Nguyễn Thị Khánh Minh

Nhà Thơ Lữ Quỳnh
Và Con Mắt Của Giấc Mơ
 
 Một buổi sáng tháng 7 của mùa hè này, tôi được gặp gỡ ba người anh trong cõi văn chương.
Một đến từ Virgina, nơi quanh năm rét mướt, nên hơi cọ của anh đầy lửa, lửa xanh khơi từ trái tim phết lên tranh sắc mầu của hy vọng, hoạ sĩ Đinh Cường.
Một đến từ miền bắc Calif. miền đất nở ra một thung lũng hoa vàng thơ mộng, nên thi sĩ đi trong thời gian của mình những bước thao thức của giấc mơ, người thơ Lữ Quỳnh.
Một, ở ngay đây, lần đầu tôi được diện kiến dù từ lâu đã văn kỳ thanh, nhà thơ Thành Tôn, nhớ nhất câu thơ của anh, buổi sáng soi gương và đội mũ/ lòng đã hồ nghi khuôn mặt quen. Đôi khi soi gương tôi cũng có cái nhìn ngờ ngợ mình như thế.
Nhưng sáng nay thì khuôn mặt mùa hè thấy được niềm vui rất rỡ ràng từ những tình thân. Tôi đang thời gian dưỡng thương chờ phục hồi, cũng hơi e ngại khi phải xuất hiện với một dung nhan sau cuộc mổ và đi đứng với cái walker, nhưng kinh nghiệm đã cho tôi biết rằng, những phút giây quí, có thể sẽ không trở lại trong đời, lần nữa. Nên sau đó tôi có được tự nhiên chuyện trò, nhìn anh Đinh Cường ngồi xem world cup với nhà tôi với phong thái của các ông say mê bóng đá. Thật thú vị khi tôi chợt nghĩ rằng, tôi biết một hình ảnh khác của hoạ sĩ khi không cầm cây cọ. Còn anh Lữ Quỳnh thì đã vội vã đi công việc cùng anh Thành Tôn.
Mà lạ ghê, lần nào gặp anh Lữ Quỳnh cũng chớp nhoáng như thế. Nhớ lại, lần đầu tiên, là nghe anh LQ nói, hôm ở Viện Y Dược Học Dân Tộc, nghe anh Trương Thìn gọi tên khánh minh, thì biết đó là KM. Vậy cũng như không, coi như chưa quen nhau. Lần thứ hai nơi đám cưới con anh TT, tôi ngồi với Ngọc Sương, Quý Loan và Trần Lê Sơn Ý, cô nhà thơ trẻ măng, thơ rất hay, được anh Lữ Kiều vô cùng hâm mộ, anh LQ ngồi đối diện tôi, và được giới thiệu đàng hoàng, đó là lần tôi gặp và được nói đôi ba câu với anh. Lần thứ hai, gặp anh ở toà soạn Việt Báo, Little Saigon, cũng vội vã, anh em chụp với nhau tấm hình rồi chia tay, vì rằng tôi không lái xe, nên có người đến đón thì phải đi về. Lần này, cũng như mây xẹt ngang, rồi đi.
Trong nhóm Ý Thức, chỉ có anh Nguyên Minh, Lữ Kiều, Lê Ký Thương là tôi được gặp và nói chuyện nhiều, còn anh Lữ Quỳnh thì chỉ, như thế. Những nhân vật này luôn cho tôi cái nhìn rất quý về một thế hệ của những chàng lãng tử. Thế hệ được thời gian trao tặng rất nhiều và cũng lấy đi của họ không ít, có khi keo kiệt đòi trả lãi. Tặng phẩm đẹp nhất là họ có được thời gian để sống cho giấc mơ, và cũng nghiệt thay đó cũng là điều đầu tiên bị tước đoạt. Cái chông chênh giữa được và mất ấy đã để lại trong thơ văn tranh của họ những nét đặc biệt, vừa thơ mộng vừa bi thương.
Thơ mộng ở chỗ họ theo đuổi rất quyết liệt niềm đam mê văn chương nghệ thuật, trong một không gian vốn vô cùng trắc trở của cuộc sống còn, lại lọt vào quãng thời gian khắc nghiệt của lịch sử.
Chính vì vậy mà Bi thương. Trong kề cận sinh tử, những chàng nghệ sĩ có tâm hồn như mây ấy đã nương tựa vào sự gắn bó của tình bạn, có phải vì ý thức được sẽ có những ra đi bất ngờ mà họ hết mình hơn trong những lúc còn bên nhau với ly rượu đầy vơi? Và họ phổ những nét đẹp đau thương ấy vào câu thơ lời văn tranh vẽ?
Họ đã khắc hoạ được một dòng văn chương thơ- mộng- bi- thương.
Cho nên khi đọc họ tôi luôn thấy lòng mềm theo những lãng mạn kiêu bạt cùng ngậm ngùi cho những mất mát mà họ chỉ đủ sức buồn trong phẫn nộ, hay đôi khi là tiếng cười, vì tận cùng của nỗi đau không phải là hạt lệ. Tôi thấy rõ hơn những điều mà tôi đã không thấy hết vào lúc điêu linh ấy. Cái thời mà Lữ Quỳnh đã buông câu cười nhạt “Cánh vừa mọc nhưng thiên đường đã mất”(Hôm Nay, Ngàn Sau). Ôi! Như Thi Sĩ Du Tử Lê ở lời tựa trong thi phẩm Sinh Nhật Của Một Người Không Còn Trẻ, đã nói, “hôm nay, đọc những trang văn của Lữ Quỳnh tôi vẫn còn nghe được tiếng reo vui, hân hoan của những con chữ búng mình trên mặt sông máu/xương gập ghềnh nghiệt, oan vận nước”.
Đọc thơ Lữ Quỳnh, cái ánh sáng lấp lánh pha lê choáng mắt tôi, là của tình bạn. Không chỉ mình tôi thấy như vậy, thi sĩ Du Tử Lê cũng nói trong bài tựa “…tôi cũng còn nghe được tiếng gọi rộn rã thanh niên, đi ra từ trái tim sóng sánh nhiệt-hứng-trẻ-thơ tình bằng hữu”. Vậy xin nghe,
 
Kể với quê hương
Chuyện núi rừng- máu xương
Và rất nhiều anh em đã chết
…Mỗi lần ước ao cầu nguyện
Chỉ cần giơ hai cánh tay lên
Mà nói với Trời
Niềm vui sẽ nở ra trên nụ cười trắng dã
Nhưng anh biết đã muộn rồi
Khi đất là da thịt anh em
Khi mùa xuân bắt đầu hồng lên sắt máu
Nên em ơi anh phải cúi đầu
Nhận số phận quê hương
Ánh vinh quang trong mắt chúng ta
Những người còn sống
Cũng là của bùn đất các anh
Những người đã chết
                        Nỗi Nhớ Từ Cao Nguyên
 
Anh hãy nằm yên đó
Chờ lũ bạn thân này
Chiến trường đang lửa đỏ
Máu còn xanh cho cây
                                      Sân Bay Buổi Chiều
 
Đường địa cầu thấp thoáng vành nôi
Vạn dặm không dài hơn tiếng khóc
                                              Đường Vạn Dặm
 
Hôm nay thì tôi biết thêm cái muôn trùng khác của tiếng khóc, cái thăm thẳm của hạt lệ vành nôi. Và cái tràn đầy của chiếc ly không, khi người một mình vắng bạn.
 
Đường thuốc lá chiều nay vắng bạn
Một ly mình. Và một ly không
Điếu thuốc lá ngậm hoài thấy nhạt
Khói lang thang khói cũng ngập ngừng
 
Quán hoa giấy chiều nay lãng đãng
Uống ngụm nắng tàn trong chiếc ly không
                                                         Chiều Tân Định
 
Tuổi trẻ không quê hương
Chúng tôi nghèo đủ thứ
Năm tháng thèm quê hương
Như khát lời ru ngọt
                                    Tuổi Đời
 
Nghèo đủ thứ nên nhà thơ lãng mạn của chúng ta đã giàu những giấc mơ. một ánh sáng, mầu sắc khác trong thơ Lữ Quỳnh.
 
Trắng như những giấc mơ
Có bạn bè khuất núi kéo nhau về
                            Thêm Một Năm Xa Tiếng Nói Cười
 
Lòng ta quanh năm chỉ một mùa vàng lạnh
Giấu bạn bè trong những giấc mơ
                                                            Một Lần Rồi Xóa Tan
 
Giấu bạn bè trong những giấc mơ. Đẹp và cảm động quá.
Và, để có được giấc mơ, chắc cũng không ít lần, nơi ấy, nhà thơ phải chịu giá rất đắt. Cũng cam.
 
Chiều về nặng trĩu vai
Vác cây đời thánh giá
Đêm nằm canh giấc mơ
Sợ những điều trả giá
                 Tiếng Chim Lạ Ở Trại Cồn Tiên
 
Cũng vì, bất cứ giá nào cũng không để tắt ánh sáng của giấc mơ, nên trái tim dẫu có héo hon, cũng nhờ ánh lung linh ấy cấy lại niềm khát khao cuộc sống, và nhà thơ đã thu gặt được mùa màng đầy những mùa thu chín trái.
 
Những ngọn nến thắp bằng ánh sao
Soi trái tim khô
Đang nẩy mầm bất tử
                                        Giấc Mơ
 
Lúc mở mắt gặp mùa thu chín trái
Nên lời anh vi vút tiếng chim rừng
Nên hồn hiền như những lứa nam trân
Và hơi thở thơm mùi hoang dạ thảo
                                                 Bài Tình Trăng Sao
 
Ở trên tôi đã nói, ánh sáng tôi thấy rõ nhất trong dòng thơ Lữ Quỳnh là tình bạn. Và ẩn chìm trong ánh sáng ấy là con mắt của giấc mơ. Vì, trong những giờ phút đẹp, thực của cuộc sống Lữ Quỳnh cũng dùng con mắt giấc mơ để hưởng thụ nó, để cảm xúc vui buồn cùng nó. Như một nghệ thuật (hay kinh nghiệm?) để trộn lẫn giữa thực và phi thực. Cái phi thực là áo khoác của thơ mộng lên tất cả những niềm vui lẫn đau buồn, trong thơ Lữ Quỳnh. Tôi có được cảm giác ấy từ bài thơ này,
 
thường có những giấc mơ
gặp gỡ bạn bè
những người bạn ra đi đã nhiều năm
nay kéo về
nói cười ấm áp
tôi rất vui
rất vui trong từng đêm như thế
 
để lúc tỉnh ra
ngồi một mình trong bóng tối
quạnh hiu.
                           Giấc Mơ
 
Tôi nghĩ, anh quí thương bạn bè, và anh đã được hạnh phúc chia cùng họ, rất thực, những phút giây đẹp đẽ, đẹp đến nỗi anh cho nó là giấc mơ. Mơ trong lúc sống thực nhé. Rồi khi một mình anh lại sống thêm một lần nữa thời khắc ấy, bằng giấc mơ. Trời ạ, người thơ sao biết sống quá vậy! Bởi vì lúc tỉnh hay mơ anh đều mơ cả… Cho nên, cái lúc tỉnh ra thấy quạnh hiu kia, tôi nghĩ, chắc nó chỉ xảy ra  ở vào giấc ngủ cuối cùng, cho đến khi anh nhắm con mắt của giấc mơ.
Nhà Thơ Lữ Quỳnh đã giải thích hiện thực cuộc sống bằng giấc mơ. Đã hoá giải những buồn đau của hợp tan bằng giấc mơ. Con mắt của giấc mơ ấy là Mật Ngôn, mà tôi thấy trong tranh Hoạ Sĩ Đinh Cường, con mắt cá không bao giờ ngủ. Bởi tỉnh thức, và mơ.
 
Tôi muốn chấm hết bài bằng một ý vui. Đọc thơ Lữ Quỳnh tôi ngộ ra một điều rất giản dị
 
Tôi không còn trẻ để cầm tay em nữa
Nhưng lòng luôn sẵn lửa để cho em
                          Chiều Mưa Trên Thành Phố Nhỏ
 
Ra người ta không cầm tay mình chỉ vì người ta nghĩ không còn trẻ nữa nên ngượng, chứ không phải vì giảm lòng yêu thương. Mà chuyện cầm tay chỉ để dành cho tuổi trẻ thôi ư, lạ thiệt, thế nào thì được xem trẻ, bị coi già? Thưa nhà Thơ? … vậy thì, bây giờ tôi sẽ chủ động cầm tay người thương trước, để chứng tỏ mình còn trẻ, biết đâu sẽ được thấy lửa để cho em, và để anh bước qua nỗi tự coi mình già, như nhà thơ Lữ Quỳnh kia. Có đồng ý với tôi không? Và nếu vậy thì phải cảm ơn Nhà Thơ Lữ Quỳnh.
 
Nguyễn Thị Khánh Minh
Santa Ana
Tháng 7.2014

Lê Văn Trung

THƠ LÊ VĂN TRUNG                                   
 
Thúy Kiều
Mời Rượu Chàng Kim           
 
Xin mời nhau chén rượu này
Mừng trong luân lạc một ngày bình yên
Baõ giông chìm nổi lênh đênh
Mười lăm năm lệ ân tình chưa nguôi
Nâng ly nhìn tỏ mặt người
Đàn rơi mấy giọt đầy vơi đoạn trường
Xin mời nhau chén tình nồng
Từ trong sâu thẳm cõi lòng tang thương
Lạy này thâm tạ mười phương
Lạy này thâm tạ trăm đường phiêu linh
Triệu nỗi nhớ vạn niềm quên
Chút trinh xin nguyện đáp đền mai sau'.
 
Đêm Nằm Đợi Mưa          
 
Đêm tôi nằm đợi mưa về
Tác kè gọi bạn tình nghe não lòng
Lời ru buồn lọt qua song
Như lời khắc khoải chờ mong nghìn trùng
 
Mưa đời em giọt tình nồng
Rơi về đâu giữa mịt mùng đời tôi
Bờ bãi tôi buổi xa người
Đìu hiu lau sậy ngậm ngùi khói sương
 
Mưa đời vạn nẽo nghìn phương
Giọt nào rơi chạm nỗi buồn đêm tôi ?
 
Lê Văn Trung                                   

Như Phong

THƠ NHƯ PHONG
 
Một Cuộc Rong Chơi           
 
Cuộc rong chơi
trăm năm qua rất vội
những ngậm ngùi nhân thế chợt phù vân
mãi lãng du giữa chốn đường trần
được mất/hơn thua
nhục vinh/thành bại
cũng phù du sau ba vạn sáu ngàn ngày
quay quắt một đời vay trả, trả vay
cũng mãi quẩn quanh với sân si hỷ nộ
đêm qua đóa Quỳnh Lan nở rộ
sáng nay hoa không thấy mặt trời
đến thế gian làm một cuộc rong chơi
thuyền trôi dạt vào biển mê, sông ái
bến giác bên kia ai người lèo lái
tiếng thét gào vang vọng giữa nhân gian
nước mắt em rơi
tình còn kia sao chợt bẻ bàng
phút chốc phù du tan trong sương khói
bổng thấy nhọc nhằn trên bờ mi em ngoan
ánh mắt rủ buồn như rất xa xăm
cứ ngỡ đời trăm năm
giữa nhân gian làm khách
mai về nơi lòng đất
người khóc người ngàn năm
còn lại lời kinh suông
trên tháp buồn nhỏ lệ
và còn người si tình
ngồi tụng lời đam mê
đường trần gian một cõi đi về
đường tình yêu sao vẫn mãi si mê !...
 
Nợ Em Một Cuộc Ái Ân
 
Nợ em một cuộc ái ân
chăn nghiêng gối lệch
giọt trăng lạnh lùng
lời hẹn thề không trọn thuỷ chung
mộng xanh tan vỡ
muôn trùng chia xa
từ thuở em về xanh xao giấc mộng
ta oằn vai nặng nghánh phong trần
rướm máu chân đời cõng tình đi quanh
mấy cuộc phong vân say đời lãng tử
ta còn nợ em một cuộc ái ân
trên đỉnh đời dốc đứng
chợt thấy tình mong manh
cuộc hành trình về nơi trăm tuổi
sỏi đá chông chênh khấp khểnh đoạn trường
tình yêu em còn nặng một niềm thương
rụng bao mùa trăng lạnh
ta mấy mùa say gục giữa đường
đông lạnh lùng gió bấc
hạ trắng mấy mùa thương
em người tình mắt lệ sầu vương
tóc nghiêng thề bên bờ trăng lạnh
môi tím đợi chờ giữa đêm hoang
ta miệt mài lãng tử
còn nợ em mấy khúc đoạn trường
hãy hát đi em
lời ca đau thương của người cô phụ
hãy khóc đi em
cho thương nhớ ngục tù vỡ nát tim ta
ngày sẽ đến và tình sẽ nở hoa
ta sẽ đền em vòng tay siết chặc
ta sẽ hôn em nụ hôn dài nhất
giữa thiên đàng màu nắng rực môi em
mai ta về trả nợ ái ân !...
 
Nhân Tình Khúc        
 
Vẫn là em làm hồn ta nghiêng chao
vẫn là em làm tim ta xanh xao
từng bước chân giữa đêm khuya vụn vỡ
cõi đi về rượt bắt những hư hao
 
xin hãy là một tình nhân liêu trai
đường phố gầy ta đi trong điên say
mặc cho đời có đi về chốn nào
vẫn lả em hớp hồn ta đam mê
 
mai có về em ngang qua đời ta
dù nhọc nhằn và đắng cay xót xa
vẫn là em, vẫn là em muôn thuở
là nhân tình ta say đắm ngu ngơ
 
xin hãy về cho tình yêu nở hoa
dù muộn màng vẫn đam mê tương tư
cám ơn đời còn tình yêu loài người
cho thế gian còn điệu buồn ru em
 
nắng có tắt và hoàng hôn rụng xuống
đêm có sâu và vầng trăng có nghiêng
dù mong manh như những hạt sương
vẫn là em về từ ngàn năm trước
 
từ luân hồi em hoá thân nhập thế
ta tìm về từ cổ tích duyên xưa
đường nhân gian tình hồng vừa kết nụ
đóa tình hoa bật sống dậy vươn mầm
 
em vẫn mãi là tình nhân ta đợi
từ ngàn năm về nội trú trong ta
nếu mai kia trăng có đến tuỗi già
em vẫn mãi là nhân tình ta nhé....!
 
Như Phong

Hoàng Xuân Sơn

THƠ HOÀNG XUÂN SƠN
 
Hiểu Được Trần Kiêm Đoàn
 
thế nào gọi là tâm
tâm không hẵn là tim
tim là một vật thể
đo lường hít thở
(thưa tôi còn sống mà như đã chết)
tâm thở tới vô cuồng vô nhiễm
sắc thái nhẹ
bồng
như cân nghìn treo sợi
tâm giản dị chỉ là điều xởi lởi
sống không mắc mướu
không oán hờn
bất cứ lúc nào, ở đâu
tâm hẵn là chính tâm
 
Không (Niêm)
 
tôi với tôi thời vô can
tôi nhìn tôi đứng sắp hàng đợi mưa
quen rồi tôi.  lóa nắng.  trưa
tôi chìm tôi giữa một mùa lâm ly
bạn đi mất.  tôi ngồi lỳ
nghe đau đáu một trường thi được.  còn
tôi thua rồi cuộc nỉ non
khô hết rồi giọt nước buồn ly tao
sờ râu tóc.  lạnh chiến hào
tiếng im còn đọng lao xao cuối miền
 
Quán (Niệm)
                                                         
đến gần ngưng.  quán.  ra tay
(hất)
ly cà phê đổ xuống
ngày.  nguyên tiêu
mỗi năm có một tháng kiều
ra đi áo trắng về chiều áo xanh
sáu câu vọng cổ rất rành
hát vân tiên lục
trường thành nguyệt nga
miếu đình thờ rỗi
cây đa
con tinh thắt cổ
ma rà dưới sông
 
27/7-10/8   2014
Hoàng Xuân Sơn

Dzạ Lữ Kiều

 THƠ DZẠ LỮ KIỀU
 
 Dặn Dò
 
Mười hai bến nước… đục - trong
qua sông mẹ đã dặn lòng nghe em
đừng vì ý tưởng trắng - đen
cãi lời mẹ - Bến êm đềm… Mười ba !
 
Đời tôi… Nắng đổ, mưa sa
nợ duyên phải trả cho qua tháng ngày
con đường tình …Thăm thẳm dài
trượt chân, há miệng … Gọi ai bây giờ ?
 
Trăm năm em chớ dại khờ
nghe lời thề thốt mà chưa hiểu lòng
con tim đâu phải đếm đong
bạc tiền, danh lợi … Lừa trong, chiếm ngoài!
 
Sông sâu, biển rộng  - Tính ngày
lòng người - Suốt cuộc đời dài chưa xong
bến tình, duyên nợ …hoài mong
ân sâu, nghĩa nặng, trọn lòng mà đi !
 
25-8-2014
 
Vườn Xưa 
 
Thôi chừ,
hót nữa làm chi
Trăng xưa … vườn cũ
từ khi em về
Một thời…Ta,
bỏ lời thề
Rong chơi đây đó
chẳng hề vướng tâm
Bao năm
sóng gió trần thân
Ta, về nối lại
những vần thơ xưa
Dù gian khó,
vọng âm thừa
Trong em, ánh mắt …
vẫn chưa thoát hồn!
Dấu lòng,
sau nỗi cô đơn
Hương kỷ niệm
mãi còn vương
nắng chiều
Rủ ta qua
ngõ đường yêu
Lặng câm ngôn ngữ
sóng triều đầy vơi
Khi chim đã
mỏi cánh rồi
Mở mắt ra
thấy khoảng trời
bình yên …
 
208-2014
 
Thu Chết        
 
Lá vàng rụng
trải bên đường
Nâng chân em bước
mắt vương Thu sầu
Tóc mây soãi
sợi ngã màu
Khi em bước vội
qua cấu gió bay
Ta, ngồi hong
cuộc tĩnh say
Đếm từng chiếc lá
rụng đầy lối xưa
Ngày em đi
trời giăng mưa
Vẫy tay, bịn rịn
hẹn mùa Thu sau
Biền biệt tin…
em về đâu ?
Ta rơi theo
những bể dâu …cuộc đời!
Trắng vòng tay
nhạt nụ cười
Chắt chiu nỗi nhớ
từng lời Thu phai
Em giờ…
mưa nắng nào hay
Võng điều, lọng tía
đêm ngày ước mơ
Mà ta là
kẻ bơ vơ
Nhìn mùa Thu chết
bên bờ tình không!
 
20-8-2014
Dzạ Lữ Kiều

Nguyễn Đức Nhơn

Ngôi Nhà Ma
* Bút ký
 
Gia đình tôi tổ chức đi nghỉ mát ở Navaree beach thuộc Tiểu bang Florida. Từ chỗ tôi ở đến khu nghỉ mát này phải mất trên 10 tiếng lái xe. Để có một ngôi nhà rộng và đầy đủ tiện nghi cho cả gia đình, chúng tôi phải book từ nửa năm trước. Khi đó chúng tôi rất cẩn thận, xem xét từng phòng trên trang quảng cáo nhưng khi đến nơi, chúng tôi mới bật ngữa vì ngôi nhà quá cũ kỹ bệ rạc. Cảm giác đầu tiên của chúng tôi thì đây là một ngôi nhà hoang vì cái vẻ hoang dã của nó. Nhưng công bằng mà nói, ngôi nhà này rất đầy đủ tiện nghi. Từ nhà bếp đến các phòng ốc, mỗi nơi đều thiết trí đầy đủ những thứ cần dùng, có điều mọi thứ đều cũ rích. Ngôi nhà 3 tầng rộng lớn này cũng có thiết kế thang máy, nhưng chả đứa nào dám xử dụng vì nó quá bệ rạc.
  
Cả đám con cháu bu lại nhà bếp tán gẫu, chê cái này khen cái nọ, ồn ào như cái chợ chồm hổm. Riêng đứa cháu lớn của tôi thì tới kệ sách tò mò lục lạo tùm lum; Thấy trên kệ một quyển sổ dày, ngoài bìa có dòng chữ: “lưu bút của quý khách”; Mở ra xem được vài trang, bỗng dưng nó thét lên “nhà có ma” rồi ném quyển sổ xuống đất, hớt hơ hớt hãi, vừa chạy vừa la lớn “nhà có ma… nhà có ma”.
     Đứa con út tôi bước tới nhặt quyển lưu bút lên đọc “Nhà này có ma. Các bạn cẩn thận. Tôi sẽ cầu nguyện cho các bạn và những người đến sau luôn được bình an”. Lời lẽ trong cuốn lưu bút của một người nào đó làm cho cả nhà nhốn nháo bất an. Chúng nó tụ tập nhau bàn ra tán vào đủ thứ. Bà vợ tôi cũng hùa theo bọn chúng, chỉ có tôi là người duy nhất không bao giờ tin có ma.
     
Sau khi thu xếp mọi thứ, tôi đi ra biển xem nó đẹp xấu thế nào. Lúc đó là giữa trưa, tôi lại quên đeo kính mát, nắng biển chói chang làm tôi khó chịu nên quay trở về. Khi bước vào cầu thang để lên lầu thì một hiện tượng rất lạ hiện ra trước mắt. Toàn bộ phần nền của cầu thang hiện lên một màu xanh lung linh rất đẹp. Vì ánh hào quang này che khuất tất cả các bậc thang nên tôi phải dò dẫm từng bước để lên lầu. Khi bước vào sàn lầu, tôi quay lại nhìn thì không còn thấy gì nữa. Tôi giấu bưng chuyện này vì ngại tụi nhỏ hoang mang lo sợ. Cũng ngày hôm đó, một hiện tượng lạ nữa lại hiện ra trước mắt tôi. Ở tầng trệt ngôi nhà có trưng bày một pho tượng trẻ con làm bằng thạch cao. Pho tượng cao chừng 2 tấc, được đặt trên nóc cái tủ sơn màu đen. Chiếc tủ được thiết kế theo mô hình thời trung cổ. Tấm ván phía sau nhô cao khỏi mặt tủ chừng 5 tấc. Bức tượng được đặt tựa lưng vào đó.
      Tối đến tôi xuống tầng trệt, nơi đặt pho tượng, ngồi hóng gió biển, bất chợt tôi thấy lạnh cả người vì pho tượng không biết tại sao lại quay mặt vào bên trong. Sự kiện pho tượng ngày quay mặt ra ngoài, đêm quay mặt vào trong diễn đi diễn lại mấy lần trước khi nó đứng yên trong vị thế bình thường.
      Đêm đầu tiên không thấy có hiện tượng gì khác thường xảy ra ngoài cái pho tượng trẻ con và vùng ánh sáng màu xanh mà tôi vừa kể. Mọi người đều ngủ ngon lành sau một chuyến hành trình dài hàng trăm cây số.
       Mặt trời lên cao. Tôi đưa mắt nhìn về phía biển. Mặt biển hiền khô. Đã có một số người căn lều trên nền cát trắng phau. Tôi nghĩ thầm: bãi biển này đẹp thật!...
     
Vừa bước vào nhà bếp, bà vợ tôi chạy tới nắm tay tôi vừa kéo vừa nói:
- Không xong rồi Ông ơi.
Tôi hỏi:
- Cái gì mà không xong?
- Nhà này có ma.
Thì ra cả đám con cháu tôi tụ tập nghe Kim An (con gái lớn của tôi) kể lại chuyện kỳ lạ mà nó thấy trong đêm vừa qua. Nó nói:
- Thật mà Ba. Khi để đèn ngủ thì thấy một thằng Mỹ con lượn qua lượn lại dưới chân giường. Khi bật đèn sáng lên thì không thấy gì cả. Con thấy rõ ràng. Không phải bịa đặt đâu.
- Được rồi, đừng nói bậy nữa. Coi chừng mấy đứa nhỏ sợ không dám ngủ đó.
       Kim Hằng, đứa con thứ hai của tôi xen vào:
- Thiệt đó Ba à. Bà An sợ không dám ngủ, chạy sang phòng con. Bả thót lên giường kéo mền phủ kín mít, bả nói “Tao gặp ma đó Hằng”. “Tào lao, thời đại này làm gì có ma. Bà kéo hết mền lấy gì tôi đắp?”. “Mày năm không cũng được mà”
Tôi hỏi:
- Rồi sao nữa?
- Ba à! Lúc đầu con tưởng bà An nói láo chọc con, nào ngờ vừa tắt đèn, con thấy thằng bé Mỹ trắng ngồi trên chiếc ghế vừa nhìn con vừa thòng đôi chân xuống, đu đưa qua lại, trông thật dễ sợ. Con sợ quá nên kéo bà An xuống nhà bếp ngủ đó Ba.
Tôi nạt:
- Đừng nói bậy. Sửa soạn đồ ra biển chụp hình.
Cả đám riu ríu về phòng, mặt đứa nào cũng căng thẳng. Tôi thầm nghĩ “Chắc cái đám lu bu này không dám nói láo với mình đâu…”
 
Con út tôi là đứa dạn nhất trong đám. Nó kéo tôi ra ngoài hỏi nhỏ:
- Ba có lên mở cửa phòng con không vậy?
Tôi cười hỏi:
- Bộ mày cũng thấy ma nữa hả?
- Ba à! Hồi đi ngủ, Andy khóa cửa kỹ lắm, không biết sao sáng dậy con thấy 2 cánh cửa mở toang hoác. Con lấy làm lạ nên hỏi hết cả nhà nhưng không ai mở cả.
       Bây giờ tôi mới kể về 2 hiện tượng “ánh hào quang” ở thang lầu và “pho tượng trẻ con” làm bằng thạch cao cho con Út nghe. Nó nói:
- Chắc nhà này có ma thiệt đó Ba.
Tôi trấn an:
- Có lẽ do một sự nhầm lẫn gì đó. Ba tin chắc không có ma quỷ gì đâu.
     
Sau những hiện tượng lũ con tôi kể, cho dù không tin có ma, tôi cũng không cách nào giải thích được. Đến ngày thứ ba, một hiện tượng lạ nữa lại xẩy ra. An là người con lớn, nên lúc nào cũng thức khuya để dọn dẹp mọi thứ sau một ngày sinh hoạt. Ở tầng trệt ngôi nhà là một khu giải trí không có vách che. Gió biển thổi vào mát rượi. Chống đỡ ngôi nhà là những cây cột khổng lồ, chạm trổ những hình thù quái dị. Như những ngày trước, An sắp xếp ngăn nắp những đồ chơi của mấy đứa nhỏ vào một nơi, nhưng sáng hôm sau, con An hô hoán lên “Ai bày đồ chơi mấy đứa nhỏ tùm lum vậy?” Mọi người nhìn nhau, lắc đầu lia lịa.
Tôi trấn an:
- Chắc là gió lớn thổi chúng bay lung tung đó mà.
Mặc dù nói vậy nhưng tôi vẫn không tin lời nhận xét của mình. Gió nào thổi bay nổi mấy món đồ chơi đó! Đầu óc tôi rối tung, nhưng vẫn không tìm ra một lời giải thích nào hợp lý hơn.
 
Sau hai hiện tượng kỳ lạ này thì đám lu bu sợ hãi ra mặt, nhưng càng sợ thì chúng càng tụ họp nhau bàn tán… Không biết chúng có thêm bớt gì không nhưng tôi thì lúc nào cũng giữ im lặng với những ý nghĩ vô cùng phức tạp hiện ra trong đầu.
      
Như thường lệ con gái lớn tôi là người ra về sau cùng vì còn kiểm tra kỹ lưỡng coi có đồ đạt của ai bỏ quên hay không? Trong lúc nó đang loay hoay dọn dẹp trong nhà thì có tiếng gõ cửa. Nó mở cửa ra nhưng không thấy ai hết. Chồng nó và mấy đứa con đang ở ngoài “ban công” tầng lầu 3 thả diều. Nó trở vào tiếp tục dọn dẹp thì có tiếng điện thoại reo ở tầng dưới. Nghi là ai đó trong gia đình bỏ quên điện thoại nên xuống đó tìm nhưng không thấy gì. Nó sợ quá nên kêu chồng con nó đi về. Khi xuống tới tầng trệt thì chúng phát hiện tất cả những cánh cửa chính đều mở toang ra, mặc dù tôi là người đích thân đóng kỹ những cánh cửa này trong lúc mấy đứa nó còn đang ngủ say. Sau khi nghe con An kể qua điện thoại, tôi liền bảo nó phải rời khỏi ngôi nhà lập tức, mặc dù còn một vài công việc phải làm trước khi trả nhà để người ta khỏi đánh giá thấp người Việt Nam mình.
     
Navaree Beach, ngày 20 tháng 8 năm 20014
Nguyễn Đức Nhơn

Hoàng Anh 79

Yêu Em Người Tình Lỡ     
 
Em ơi ngày xưa đâu
Tơ đàn buông phiếm sầu
Ta nghe trời trở gió
Vườn tình lạc mất nhau.
 
Ta được bao nhiều kiếp
Để sống và được yêu
Niềm đau cao chất ngất
Cho làn tóc phai chiều.
Một lần tình dang dở
Em ơi đời quạnh hiu.
 
Ta làm thân viễn xứ
Như bóng chim cuối ngàn
Trời thu rừng thay lá
Em cất bước sang ngang
Gành Hào buồn từ đó
Man mác điệu hoài lang.
 
Nắng vàng đang say ngủ
Mưa rớt đầy mặt sông
Xa xa hàng lau lách
Thương con nước lớn ròng
Chim trời kêu rời rạc
Cuộc tình mình long đong.
 
Ta biền biệt đường mây
Trả lại em tháng ngày
Yêu em người tình lỡ
 Lạnh một trời mưa bay!
 
Ngày 23/8/2014
Hoàng Anh 79

Nguyễn Hống Phúc

Bông Hồng Cho Mẹ
 
Nếu ở Tây phương có ngày Mother’s day (ngày của mẹ), Father’s day (ngày của cha) thì Việt Nam có ngày lễ Vu Lan truyền thống mang ý nghĩa báo hiếu đấng sinh thành, đồng thời nhắc nhở con người tìm về nguồn cội. Tư tưởng ấy hoàn toàn phù hợp với tư duy hiền hậu chất phác của người Việt Nam: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”.
Chúng ta ăn cơm của bố mẹ có phải chọn ngày không? Hãy nghĩ tới từng giờ, từng phút bố mẹ lo lắng cho con cái. Vậy sao chúng ta phải nghĩ chọn ngày Vu Lan để báo hiếu với bố mẹ? Hãy tỏ ra là có hiếu khi bố mẹ vẫn còn, đừng để là quá muộn khi cất tiếng gọi “bố mẹ” mà bố mẹ không nghe được nữa.
Hôm nay thứ bảy ngày 16 tháng tám tức là ngày rằm tháng bảy hay là lễ Vu Lan mà Lâm thì đang tất bật với công ăn việc làm.
Nơi Lâm làm việc là một hãng thầu xây dựng cở trung nằm ngay trong lòng quận 1 của thành phố. Lâm sinh trưởng ở Long An, mất cha từ lúc lên 10. Sau đó Lâm được Mẹ tảo tần nuôi ăn học cho đến nơi đến chốn. Lâm lên Sài thành tìm được việc làm ở hãng thầu Nam Phương sau khi ra trường kỹ sư xây dựng hơn ba năm trước. Gần đây vì công việc quá bận rộn cho nên anh mướn một căn hộ nhỏ ở quận 5 cho gần sở làm và tiện việc đi lại. Mẹ Lâm vẫn ở Long An một mình làm rượu Gò đen để kiếm ăn. Bà rất hảnh diện với đứa con trai sau khi anh nhận được mảnh bằng Kỹ sư trên tay. Được tính cần cù xiêng năng chịu khó học hỏi giống Cha, lúc nào anh cũng muốn cầu tiến và nhất là rất trung thành với chủ cho nên ngày nay anh lên được chức vụ giám sát một khâu trong công trường xây cất chỉ hơn hai năm làm việc cho hãng. Công trình anh Lâm đang giám sát là một Khách sạn cao cấp tên Kumho Intercontinental nằm trên đường Hai Bà Trưng bên hong trường Lasan Taberd cũ, mà thầu chính là Đại hàn. Công trình này được công ty xây dựng Nam Phương làm thầu phụ, phụ trách phần trang trí nội thất cho 24 tầng. Vì thế công việc của Lâm lúc nào cũng bận rộn. Chiều nay thứ bảy hãng cho nhân viên nghỉ phép buổi chiều.
10 giờ sáng điện thoại văn phòng anh reo vang:
- Anh Lâm ơi tầng hầm đậu xe bị vấn đề vì chúng ta vừa sơn xong thì liền hai ngày sau đó các hãng thầu khác cho xe ra vô hầm để chuyển hàng nên sàn bị trầy hết lớp nước sơn. Bây giờ tụi thầu Đại hàn bắt chúng ta phải sơn sửa lại. Một nhân viên công trường điện cho anh.
- Anh cho tôi 15 phút tôi sẽ lái xe đến công trường để giám xét rồi sau đó chúng ta quyết định chuyện gì phải làm nhé.
- Alô anh Lâm ơi, nhớ bàn với tụi Đại hàn là tuần rồi họ còn một cái bill phải thanh toán vì đã trể hơn 3 ngày rồi. Cấp trên nhắn cho Lâm. Bàn với họ là chúng ta sẽ chịu sửa lại tầng hầm theo ý họ với điều kiện là họ phải thanh toán số tiền họ thiếu nội trong ngày hôm nay.
- Vâng tôi hiểu. Lâm trả lời cấp trên rồi quơ lấy cập hồ sơ đi nhanh ra ngoài công sở.
Anh sửa soạn đội mủ và lấy xe Honda ra ngoài garage để lên đường thì điện thoại cầm tay của anh reo lên:
- Lâm đó hả, hôm nay là lễ Vu Lan con có về thăm Mẹ không?
- Con quá bận với công việc Mẹ à. Chưa biết là con có thì giờ về thăm mẹ hôm nay không nữa. Nhưng con sẽ cố gắng giải quyết vấn đề của sở xong thì con mới có thể thảnh than về được mẹ à.
- Cố gắng nhe con. Mẹ chờ con nhé.
Tắt máy điện thoại xong Lâm nỗ máy rồi trực chỉ hướng về đường Lê Lợi. Hôm nay đường phố Sài gòn nhộn nhịp trong nắng gắt lại ít gió, người đi đường hấp tấp đi nhanh cho về kịp, xe cộ bấm còi in ỏi đến nhức óc, bụi bậm khá nhiều. Anh lái rẻ phải về Pasteur, sang Lê Thánh Tôn rồi Hai Bà Trưng.
Sau hơn một giờ giám sát ở công trường với nhân viên hãng Nam Phương, Lâm trở vào tầng trệt nơi văn phòng của thầu chính Đại hàn đang chờ anh cho biết kết quả và cách giải quyết. Như cấp trên đã cho anh biết cách điều đình trước, thế là anh dàn xếp ổn thỏa với tụi Đại hàn xong. Họ đồng ý chuyển tiền vào công ty anh hôm nay nhưng trong những sắp ngày tới bọn anh phải sơn sửa lại parking tầng hầm như đã hứa. Mặc dù công việc điều đình đã tạm ổn nhưng đầu óc anh lúc nào cũng suy nghĩ miên man để tính toán cho những ngày sắp tới. Làm sao sấp xếp công việc cho trôi chãy. Đây là công trình vỹ đại thứ hai mà hãng Nam Phương hợp tác với ngoại quốc cho nên tất cả nhân viên phải làm việc hết mình để chất lượng đạt đến mức tối đa.
Xong xuôi công việc tại công trường thì đã hơn 12 giờ trưa. Anh lái xe về chợ Bến Thành trên đường Lê Thánh Tôn để tìm một món ăn nhẹ trước khi tiếp tục lái xe về Long An thăm Mẹ.
Ăn uống tạm xong, anh không quên ghé lại một tiệm hoa nằm đàng sau chợ Bến Thành để mua một bó hoa cho Mẹ. Anh nhớ thuở nhỏ mỗi dịp Vu Lan về anh cùng Mẹ đi chùa để lễ Phật. Ngồi nghe mấy quí thầy giảng về công ơn cha mẹ và ông bà, anh thấy khoé mắt Mẹ nhoè lệ. Lúc ấy anh nghĩ ai cũng có một nỗi đau thương trong lòng và đấy là dịp để Mẹ tỏ ra lòng hiếu thảo. Những khi ấy anh thấy có người cài lên áo hoa đỏ trong khi đó những người khác với hoa trắng. Anh hỏi Mẹ tại sao có những hoa đỏ và hoa trắng đượm chút đau lòng, buồn tủi. Anh hỏi thêm “tại sao không mang cả hai loại hoa cho có vẻ đẹp hơn không”. Mẹ anh nở nụ cười hiền hoà và cắt nghĩa rằng “hoa đỏ là cho những người còn Mẹ và hoa trắng cho những người không còn Mẹ nữa”. Anh bắt đầu hiểu. Và thời gian cứ thế trôi qua những kí ức đó, những hình ảnh của bông hồng và cả những giọt nước mắt lăn dài trên má của bao nhiêu người mà anh đã được thấy vẫn theo anh cho đến ngày nay…Về hình thức anh có cảm tưởng là ngày Vu Lan với bông hồng cài áo là để tưởng nhớ về mẹ nhiều hơn cha. Vì thế anh nhất trí chọn mua một bó hoa hồng mang về thăm mẹ.
Cô bán hoa đưa cho anh một bó hoa rất đẹp, anh hài lòng lắm. Anh ra quầy trả tiền. Đang cậm cụi móc cái bóp ra, anh nhìn ra cửa kính của tiệm thấy một em bé khoảng 12 tuổi ăn mặt hơi nghèo nàn đang nhìn anh từ lúc anh vào tiệm mua hoa đến giờ. Thanh toán tiền xong anh mở cửa ra khỏi tiệm và đến gần em bé. Anh dọ hỏi:
- Sao em nhìn mấy bó hoa có vẻ xây mê đến thế!
- Dạ thưa anh, em muốn mua một bó hoa tặng mẹ nhân ngày Vu lan hôm nay, nhưng ngoặt nỗi từ sáng đến giờ em bán gần hết vé số mà vẫn không đủ tiền để mua cho mẹ một bó hoa. Em trả lời
Lâm động lòng liền dắt em vào tiệm và hỏi em thích bó nào anh sẽ mua cho để em tặng cho mẹ. Em bé chỉ 1 bó hoa trắng đơn giản nhưng khá đẹp và cũng vừa túi tiền. Anh vội trả hộ cho em mà vẫn không thắc mắc tại sao em mua đóa hoa trắng.
Em bé cám ơn anh ríu rít rồi ra ngoài lề đường hình như đứng đợi ai đó. Lâm lấy xe Honda định rồ máy lên đường nhưng thấy em bé vẫn còn đi qua đi lại trên vỉa hè. Anh tiến lại hỏi em:
- Em có hoa rồi tại sao không nhanh đem về cho mẹ mừng!
- Thưa anh nhà em ở xa, mỗi sáng em nhờ người hàng xóm chở vào Sài gòn bán vé số, chiều họ đón chở về cùng thể. Bây giờ chỉ hơn một giờ, em phải chờ đến 4 giờ chiều người hàng xóm mới ghé ngang đây đưa em về.
- Thế nhà em ở đâu lận.
- Dạ nhà em ở tận Long An kia.
- Ô tốt quá như vậy cũng tiện đường, lên xe đi với anh. Anh sẽ chở em đi về cùng thể nhe.
Em bé nghe vậy thì mừng lắm liền nhảy lên xe và ôm Lâm. Lâm nổ máy và trực chỉ hướng Long An. Lâm lái xe qua cầu Calmette để đi dọc theo đường Nguyễn tất Thanh rồi cầu Tân Thuận đổ về xa lộ Nguyễn Văn Linh khu Phú Mỹ Hưng. Cứ mỗi khi đến ngả tư thì lượng xe hơi cũng như gắn máy đông đúc bấm còi in ỏi để lấn sang lộ. Mỗi lần như thế anh phải phi nhanh để vượt qua đám người đông đúc bon chen đang đợi đèn xanh bật lên. Khói xe, tiếng kèn in ỏi cộng với bụi bậm làm người ta hấp tấp hơn. Sau khi qua khỏi quận Bình Chánh anh cảm thấy không khí dễ chịu hơn. Qua khỏi cầu Long An em bé bảo Lâm quẹo vào một con đường làng. Chạy độ 15 phút trên con lộ nhỏ mà 2 bên đường toàn là ruộng lúa xanh. Mùa này lúa xanh cả một vùng tạo cho Lâm một cảm giác hết sức thoải mái vì thở được không khí trong lành miền quê với những cánh đồng xanh bạt ngàn không như bầu không khí ngột ngạt trong sở.
Xuyên qua mấy cánh đồng ruộng xanh thì anh đã đi sâu gần đến một khoản đất trống. Lâm hỏi em bé “nhà em đâu?”. “Anh chờ em một chút để em đem bó hoa tặng mẹ nhé.”. Lâm thở phào rồi từ từ đi đến một bụi cây gần đó để hút thuốc và chờ đợi. Anh vẫn thắc mắc là không thấy nhà cửa gì xung quanh ngoài một bải đất trống bỏ hoang đầy cỏ dại.
Em bé cầm bó hoa trắng và đặt xuống một bải đất nhỏ. Em ngồi xuống đất và lạy “hôm nay là ngày lễ Vu Lan, con về đây xin tặng Mẹ một đóa hoa. Xin Mẹ vui lòng chấp nhận cho con nhé. Thương Mẹ nhiều lắm”.
Lâm nhìn trân trân em bé, lòng anh se lại và hết sức ngở ngàng. Anh chợt nghĩ đến mẹ anh.
Lúc này Lâm cảm thấy mình thật may mắn và thương mẹ vô cùng. Anh vội vả từ giả em bé rồi lái xe nhanh về nhà để chóng gặp mặt mẹ…
 
Nguyễn Hồng Phúc
July 2014

More Articles...

Page 1 of 33

Start
Prev
1
Search - Content
Search - Weblinks
Search - Contacts
Search - Categories
Search - Sections
Search - Newsfeeds
Search - JComments

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:
Xuân Du
Túy Hà
Phạm Tương Như
Songthy

Tác Giả

Time Zone Clock

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013

Tìm bất kỳ bài viết nào theo vần A B C

Google Analytics Alternative