Merry Christmas

alt

Merry Christmas

Đêm Noel

alt

Nguyễn An Bình

Mười Năm
Bóng Ngựa Qua Thềm Cũ
 
Mười năm mộng trổ mây thành khói
Nhớ áo quỳnh hoa chợt ngẩn ngơ
Nhớ tóc hoàng kim chiều đông muộn
Cùng nhánh sông xưa khuất bến bờ.
 
Mười năm nước cuộn bao dòng nhớ
Quán trọ trần gian lạnh buốt hồn
Giấu mãi đời trong từng hạt bụi
Một mình còn lại mảnh trăng suông.
 
Mười năm tình đã phai màu tóc
Nắng ngậm ngùi trên ngón tay thơm
Tôi lặng nhìn hàng cây trốn gió
Thì thầm chiếc lá  nhớ nụ hôn
 
Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ
Bạn đã xa tình cũng rất xa
Cuối năm uống rượu tìm hơi ấm
Mắt chợt cay theo khói quê nhà.
 
Tháng 12/2014
 
Đêm Mùa Xuân
Xuống Núi
 
Ai đem mùa xuân xuống núi
Vàng hoa nở suốt lưng đồi
Lắng nghe suối nguồn vi diệu
Cỏ thơm bát ngát bên trời.
 
Em như hoa đào ủ nhụy
Long lanh từng giọt sương đêm
Về trong nắng mai rực rỡ
Ửng hồng đôi má nhung mềm.
 
Tôi đi tìm hương mật đắng
Lang thang uống giọt tình say
Ánh trăng ngày xa thăm thẳm
Chờ người về trong đêm nay.
 
Ai đem mùa xuân xuống núi
Nghe lòng còn mãi tơ vương
Mầm xanh đem theo chồi biếc
Dẫu lìa sợi tóc còn thương.
 
Én bay qua từng cơn bão
Cuối mùa còn giữ mê hương
Tôi trôi qua miền cổ tích
Mơ hoài tà áo huyền sương.
 
Tình bay theo từng hạt bụi
Em về mưa trong bóng mây
Nghìn trùng mùa xuân không tới
Áo vàng đã thoáng qua tay.
               
11/12/2014
Nguyễn An Bình

Hoàng Anh 79

Theo Bụi Thời Gian            
 
Em đi về đó mưa rơi
Bên nầy nắng ngủ bên đồi quạnh hiu
Em đi sương trắng phủ chiều
Làn chiêm bao động chim kêu lạc bầy.
 
Mùa đông lạnh gió heo may
Ngậm ngùi nhìn áo em bay cuối đường
Thuở xưa thả ngọn tóc suông
Đến nay rớt sợi trói buồn vào anh.
 
Thì thôi hát khúc biệt hành
Trăng thề cổ tích cũng đành đoạn chia
Nghiêng bầu cạn giọt rượu khuya
Mù che lối mộng ngoài kia lá vàng.
 
Tình rồi theo bụi thời gian
Còn chăng dấu tích đọng ngàn đau xưa
Đèn treo phố nhỏ còn mưa
Ngỡ như tiếng guốc em vừa qua ngang!
 
Ví Dù
 
Thì thôi hai đứa hai đường
Em vui biển lớn anh buồn với sông
Ví dù con sáo xổ lồng
Đường mây ngàn dặm sáo không quay về.
 
Đất Xưa 
 
Lâu rồi quên mảnh trăng quê
Nhìn đèn phố thị giấc mê còn dài
Cuộc đời sấp ngửa bàn tay
Đất xưa người cũ đến nay chẳng còn.
 
Tà Huy   
 
Đường dài ngựa mỏi chân bon
Kiếp người danh lợi chập chờn thấp cao
Chưa tàn một cuộc bể dâu
Soi gương sợi tóc ngã màu tà huy.
 
Ngày 11/10/2014
Hoàng Anh 79

Phạm Cao Hoàng

Thương Em
Và Những Con Đường…
Đến 3 giờ chiều thì ca mổ xương chậu hoàn tất và hai tiếng sau đó họ đưa tôi vào phòng hồi sức gặp Cúc Hoa. Tôi bước vào, nhìn thấy Cúc Hoa. Mặt Cúc Hoa hơi sưng và có một vết bầm nhỏ trên mũi, còn chân trái thì băng kín mít. Cúc Hoa mở mắt nhìn tôi, không nói gì, rồi hai dòng nước mắt từ từ lăn trên má. Khuôn mặt và đôi mắt của Cúc Hoa buồn một cách lạ lùng. Suốt đời tôi, tôi sẽ không bao giờ quên khuôn mặt Cúc Hoa và những giọt nước mắt ấy. Khuôn mặt của sự chịu đựng một đời gian khó cùng những giọt nước mắt của hạnh phúc xen lẫn khổ đau.
 
Chúng tôi yêu nhau thời chiến tranh, cưới nhau lúc hòa bình, cuộc sống   triền  miên  vất vả,  và  bây giờ  Cúc Hoa  phải chịu những  đớn  đau  ghê  gớm  về  thân xác  trong những ngày lưu lạc ở xứ người. Tôi tự hỏi tại sao không phải là tôi mà lại là Cúc Hoa. Tôi cũng không ngờ có một ngày Cúc Hoa phải rơi vào một hoàn cảnh  như thế này vì Cúc Hoa vốn là người lái xe rất cẩn thận.
 
Đêm đó ai cũng muốn ở lại trong bệnh viện với Cúc Hoa nhưng họ chỉ cho phép một người . Tôi nói  các  con cứ   về   đi làm bình thường, còn tôi sẽ là người ở lại. Trong những giờ phút khó khăn nhất của Cúc Hoa, tôi cần phải có mặt bên nàng.
 
Cúc Hoa nằm đó, trên giường bệnh, lặng lẽ, hơi thở mệt nhọc. Tôi ngồi bên cạnh, nghĩ lan man đủ thứ chuyện, nhớ mênh mang đoạn đường đời mà hai chúng tôi đã đi qua. Chúng tôi quen nhau  trong một đêm thơ nhạc do nhóm bạn Phan Bá Chức, Nguyễn Ngọc Phong, Trần Minh Triền, Nguyễn Khắc Nhượng và Nguyễn Hiền Tiên phối hợp với Lê Uyên Phương tổ chức ở quán  Lục Huyền Cầm, Đà Lạt.  Thuở ấy tôi mê thơ và nhạc hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này. Tôi là một con ngựa hoang chỉ thích rong ruổi lang thang đây dó. Khi quen Cúc Hoa, mọi thứ bắt đầu thay đổi, và tôi biết đã đến lúc tôi cần phải dừng bước giang hồ. Cúc Hoa đến với tôi nhẹ nhàng , nồng nàn,  và vô cùng lãng mạn.
 
Thế hệ chúng tôi, mà Trần Hoài Thư gọi là “thế hệ chiến tranh”,  là một  thế hệ  không may mắn.  Thời chiến tranh thì sống trong chết chóc, lo âu, sợ hãi. Khi hòa bình thì sống trong cơ cực,  khó khăn. Sự nhẹ nhàng, nồng nàn, và lãng mạn  của Cúc Hoa đã giúp tôi vượt qua những khó khăn nhiều lúc tưởng chừng như không vượt qua nổi.
 
Cúc Hoa nằm đó, trong nỗi đớn đau của thân xác.
 
thương em ngày nắng Tuy Hòa
chiều mưa Đức Trọng sáng Đà Lạt sương
thương em và những con đường
một thời tôi đã cùng em đi về
bây giờ lạ đất lạ quê
bước chân phiêu bạc biết về nơi đâu
thương em nắng dãi mưa dầu
đau cùng tôi với nỗi đau riêng mình
chia cùng tôi một chút tình
của ngàn năm trước và nghìn năm sau
 
Cúc Hoa nằm đó, vẫn khuôn mặt thánh thiện nhưng có hằn lên những nét khổ đau. Một đời Cúc Hoa hết tình hết nghĩa với tôi và các con. Tôi cầu mong sao vết thương không nặng lắm để Cúc Hoa có thể vượt qua tai ách này.
 
Đến gần nửa đêm, Cúc Hoa tỉnh thuốc mê và đã có thể gượng nói chuyện với tôi.
-  Em có nhớ mọi việc xảy ra như thế nào không?
-  Em chỉ nhớ là mình lái xe chạy trên đường Westfields, qua khỏi bưu điện thì không biết gì nữa.
-  Em thấy trong người thế nào?
-  Đau nhức và ê ẩm khắp người. Em bị thương có nặng không anh?
-  Chân trái em bị rạn hai chỗ. Chiều nay họ đã mổ và chỉnh sửa phần bị rạn ở xương chậu.
-  Chừng nào họ mổ chỗ còn lại?
-  Họ nói phải theo dõi sự hồi phục và sức chịu đựng của em rối mới tính tiếp.
-  Liệu sau này chân em có bị tật hay không?
-  Không đâu em.
 
Tôi nói để Cúc Hoa an tâm chứ thật ra chỉ có trời mới biết rồi đây Cúc Hoa sẽ như thế nào.
 
Cúc Hoa trầm ngâm, im lặng hồi lâu.
-  Em đang nghĩ gì?
-  Em buồn quá . Hết chuyện này đến chuyện khác. Muốn yên mà vẫn không yên.
-  Em cứ bình tĩnh, mọi việc rồi cũng sẽ ổn thôi.
-  Em nhớ Đà Lạt. Mai mốt lành bệnh anh đi với em về Đà Lạt anh nhé.
-  Ừ, anh sẽ đi với em. Sao em lại nghĩ về Đà Lạt trong lúc này?.
-  Thật ra, không phải  lúc này, mà lúc nào em cũng nghĩ về Đà Lạt. Em tìm thấy sự bình yên ở đó.
-  Anh cũng nghĩ như em.
 
Phạm Cao Hoàng

Trúc Thanh Tâm

Mời Nhau
Cạn Hết Xuân Đời         
 
Con én ngậm cành hương sắc
Thả mùa yêu xuống trần gian
Gió hôn lên bờ môi mọng
Ta say sưa phố hoa vàng
 
Tóc em xanh trời mơ ước
Tình ơi đời đẹp vô cùng
Nắng non tơ thời con gái
Đầy vườn lá lật nhớ mong
 
Chạnh lòng khi nghe điệu lý
Thương người bỏ xứ xa quê
Nhớ mẹ canh nồi bánh tét
Đãi con cháu tết tụ về
 
Giao thừa pháo hoa rực sáng
Cùng em hái lộc đầu năm
Thời gian quay vòng nỗi nhớ
Cho đời còn những tri âm
 
Tình xa hương thầm ngày cũ
Yêu người đâu dễ gì quên
Em qua đời ta một thuở
Vậy mà còn dấu trong tim
 
Thắm thoát tóc ta đã bạc
Mùa xuân bốn chục năm trôi
Tiếng cười đầy trong ly rượu
Mời nhau cạn hết xuân đời !
 
Tháng chạp 2014
 
Khi Mùa Noel Tới    
 
Noel năm đó lên Đà Lạt
Nhà thờ Con Gà đứng trong sương
Ta như lạc giữa trời nhan sắc
Dòng tóc mây bay góc giáo đường
 
Vùng đất cao nguyên ngày thiếu nắng
Sương mù đêm xuống cứ rơi rơi
Chiếc áo khoác nhung màu rượu chát
Có đủ cho em ấm một đời
 
Em biết yêu anh năm mười tám
Má hồng, môi mọng, mắt tròn xoe
Cùng cắn trái dâu tươi màu máu
Như khắc vào tim chữ hẹn thề
 
Ân tình ta nợ em từ đó
Phải chăng lúc trả chính nợ thêm
Theo ta suốt một đời lang bạt
Mùi hương con gái khó lòng quên
 
Tàn cơn lửa khói ta trở lại
Đồi Cù gió hú phía hàng thông
Hỏi ra, em đã rời phố cổ
Xuống miệt Đồng Nai để lấy chồng
 
Tình hỡi, kiếp nầy xin lỗi hẹn
Đêm nay nghe lại tiếng kinh cầu
Từ trong sâu thẩm như ai khóc
Chúa ở trên trời có thấy đau !
 
Trúc Thanh Tâm

Đông Hương

Sau Từng Hơi Thở
 
mặt trời chưa đủ nắng
đã tìm đường mưa rơi
phất phơ cơn gió thoảng
dừng gọi tình: buồn ơi
 
tôi về trong chạng vạng
buổi chiều cơn sốt xưa
nhớ anh cường độ mặn
nhớ anh từng nắng mưa
 
mai làm nư tiếng khóc
hạt lệ dỗ không ưng
dấn chân vào hạnh phúc
một ngàn đêm nửa chừng
 
yêu anh là vào cõi
lời tha thiết hằn tim
mặt trời nay vướng phải
giây ân nghĩa tri tình
 
tôi chưa hề nối nhớ
với không hề yêu ai
vì sau từng hơi thở
vẫn anh trong cuộc đời
 
Chuyến Tàu Suốt
Và Chim Nhỏ
 
chuyến tàu suốt và quãng đường, chim nhỏ
hối hả bay, trời hạnh phúc đang chờ
sợ hạt nhớ tan thành mưa đồng tử
vỗ cánh dài về xứ sở không mơ
 
chim liếng thoắng, nôn nao theo bước cũ
lá rơi rơi trên lông cánh ướt, nhàu
nỗi mừng dậy, hương sắc môi trở đỏ
 từ biển tim, hai đầu cuối tìm nhau
 
con chim nhỏ mừng thân quen gặp lại
quên những ngày ngồi rũ cánh, buồn tênh
chiều nay có ước mình đang chuyển biến
những hạt lệ tình hồng cả sông trăng
 
mơ khoác cánh bay đi, nhường cho thật
xa đã gần, hạnh phúc ửng bình minh
lách tách tiếng lửa tình yêu bất chợt
sưởi ấm lòng dù Đông trắng cõi riêng
 
Cảm Xúc
Giọt Nước Mặn
 
giọt nước mắt nuốt ngược vào sâu kín
nỗi nhớ anh như chưa nhớ bao giờ
nhắm mắt lại ngăn pha lê đừng tiễn
đưa tôi đi ra khỏi xứ cạnh thơ
 
cứ rưng rưng, cứ mặc cho xao động
sống lại tình ngày thuở ấy tơ vương
ngoan thật ngoan uống từng hơi thở ấm
hương vị mình hay nhận cảm trong đêm
 
hạt nước mắt giấu sau đồng tử biếc
muốn lân la tìm mọi cách vỡ trào
tay ai đó chặn ngăn vì biết trước
là tim tôi nặng như phiến đá sầu
 
giọt mặn nuốt ngược vào trong tuyến nhớ
chảy lang thang theo chiều dài mênh mông
trong huyết quản lẫn với giòng sông đỏ
thành nguồn cơn sâu thăm thẳm đáy hồn
 
Đông Hương

Trần Bang Thạch

Không Có Chỗ 
Cho Một Tình Yêu
 
Phòng khách xem chừng không còn chỗ để bắc thêm một vài cái ghế. Hai ba khuôn mặt bạn bè vẫn còn thiếu. Tôi chuẫn bị những cái ly thủy tinh cổ cao để bắt đầu buổi tiệc với vòng rượu vang khai vị. Ngọc đang loay hoay bên giàn stéreo, nói: Nhạc đêm nay phải là nhạc nhẹ, nhạc tình của thế kỷ 19 thì mới đúng điệu, phải không bà chủ nhà. Tôi ậm ừ rồi nói thêm: Con nhỏ mày nói đúng đó. Phải là nhạc tình. Nhạc tình thật mùi rệu, đặc biệt cho đêm nay, nhen Ngọc. Tôi cảm nhận có điều rất thật trong câu nói ấy của mình, nhưng cớ sao tôi có chút nhếch mép và chút đắng chát trong cổ họng. Trong ánh sáng mờ mờ tôi hy vọng Hồng không thấy cái nhếch mép của tôi cũng như không nghe được chút cay đắng trong câu tôi vừa mới nói. Phải mà. Đêm nay phải là một đêm của tình yêu. Đêm của một tình yêu trở lại và đêm của một tình yêu khăn gói ra đi. Đêm của những lời tình và đêm của từng dòng nước mắt. Đêm của tình yêu hồi sinh và đêm của tình yêu tự tử. Ý nghĩ bất chợt này làm mắt tôi cay và lòng tôi thật chùn. Hồng đỡ lấy cái ly trên tay tôi, có lẽ chị thấy tay tôi hơi run. Từ hồi xế chiều Hồng luôn luôn bên tôi, đã giúp tôi thật nhiều trong việc bày biện thức ăn, chuẫn bị đĩa muỗng ly tách. Còn Quân thì có lúc ngồi trầm ngâm ngoài phòng khách với mấy tờ tạp chí, có lúc thì thơ thẩn ở vườn sau với điếu thuốc cháy dở trên tay. Có lần từ cửa kính ngó ra sau vườn tôi thấy Quân đi tới cái băng đá kê dưới gốc mimosa, dừng lại một chút rồi bỏ đi. Có lẽ chàng định ngồi xuống. Cái băng đá Quân và tôi đã ngồi từ nhiều năm nay bây giờ cũng đang bị bỏ không, nằm trơ ra đó. Mặt đá đã nổi vân. Một đầu băng đã gãy cụp. Chỗ tựa lưng cũng đã bể mất. Đâu sá gì cái băng thương tích. Mình sẽ suốt đời ngồi sát bên nhau như thế này, tựa vào nhau như thế này, em không thấy sao. Có. Thuở đó tôi có thấy. Mấy tuần trước tôi vẫn còn thấy. Nhưng giờ thì không. Tôi và cái băng đá bây giờ nào có khác gì nhau. Lạnh căm, cô đơn và thương tích. Người ta nói đá có niềm đau của đá, tôi cũng nghĩ vậy, và muốn nghĩ thêm: đá cũng có niềm đau của người.
 
Đến gần 8 giờ thì mọi người đã có mặt. Mấy chục cái ghế kê chung quanh chỗ khiêu vũ đã có người ngồi. Tôi mở cửa đi ra sân trước cắt hai cánh hoa hồng để một chốc nữa đây dành tặng cho đôi vợ chồng mới xum họp. Dưới ánh sáng nhờ nhờ của 2 chiếc đèn lồng treo hai bên cổng ra vào, tôi thấy một cánh hoa màu đỏ bầm như máu khô, còn cánh hoa kia vẫn một màu hồng tươi. Hoa mà cũng có cái buồn cái vui, cái sắc hương, cái tàn tạ, tôi tự hỏi như vậy. Driveway rộng và cả cái cul-de-sac đã đầy xe, nhiều xe phải đậu hai bên đường. Tôi thoáng nhìn con đường sâu hun hút chạy thẳng từ sân nhà tôi tới một rừng thông dưới chân đồi. Hai hàng cây bên đường giao ngọn như những tình nhân trong bóng đêm. Tôi chưa kịp bước qua khung cửa để vào nhà thì chợt thấy Quân đứng nơi hàng hiên, trong một gốc tối, điếu thuốc còn một đóm lửa nhỏ. Ngay lúc đôi chân tôi khựng lại, hồn tôi bỗng đi xa thì môi tôi cũng nhận một chiếc hôn bất thần với lời nói nghe như trong mộng mị: Thi. Tha thứ cho anh. Anh lúc nào cũng yêu em. Và cũng trong mộng mị, hai tay tôi ôm chặt một dáng hình nửa như thân quen gần gũi, nửa như lạ lẫm xa xôi nghìn trùng. Chúng tôi hôn nhau không kịp thở, chúng tôi uống từng dòng nước mắt của nhau. Chúng tôi như hai xác thân thoát ra từ một chốn chân không, như hai tên đồng thiếp đến từ một vùng khói sương không tên không tuổi, không dĩ vãng, chẳng tương lai, không ràng không buộc, không đạo lý luân thường. Chúng tôi lướt đi như hai cánh bướm khuya, tung tăng chao lượn giữa mùi hương quế trong tiếng nhã nhạc từ lưng chừng trời. Cho đến khi tôi loáng thoáng nghe vài cái tên quen thuộc và nhác thấy một vệt đèn xe từ phía đầu dốc thì tôi buông Quân ra, hai tay bụm mặt, khóc. Hồn tôi bây giờ mới trở lại. Và tim tôi đã bắt đầu rướm máu. Có phải chúng tôi là một loài thú đã tiệm sinh từ thời tiền sử, nay bỗng chốc thành người, thành đôi tình nhân tội nghiệp, đang rút co trong bóng tối, chốc nữa đây sẽ trườn mình ra khỏi vùng hang động để nhận hàng trăm giáo gươm bén ngót và hàng muôn ngàn tên nhọn. Chúng tôi rời bỏ bóng tối hành lang, bước vào nhà như những con thú hoang với con tim đầy thương tích. Quanh chúng tôi bây giờ tiếng nói tiếng cười, là ánh điện màu, là những mắt nhìn, là hương thơm, là tiếng nhạc. Tôi nghe như từ xa xăm có tiếng gọi tên mình. Tôi cảm nhận có đôi bàn tay bóp nhẹ hai vai tôi. Có tiếng thầm thì bên tai tôi. Có chút hơi ấm trên cổ tôi. Rồi một người nào đã dìu tôi ra giữa pistre, bảo phải nói vài lời khai mạc dạ vũ. Thi, mày hãy đứng vững. Chớ khi nào ngã quị nghe con. Không phải từ 10 năm nay mày đã chuẫn bị cho cái ngày thương khó này sao con. Tôi đã tự nói với tôi như vậy trước khi tôi nói với mọi người. Thi rất cảm ơn sự hiện diện tối nay của tất cả quí bạn. Đặc biệt cảm ơn anh Quân và chị Hồng đã cho Thi được đứng ra tổ chức buổi gặp gỡ đêm nay để mừng ngày anh chị xum họp sau nhiều năm xa cách. Rồi tiếng vỗ tay. Rồi thêm những lời chúc. Tiếng nổ của champagne. Tiếng rút nút của rượu mạnh. Tiếng loảng xoảng leng keng của ly tách. Một điệu nhạc slow thoát đi như một làn khói nhẹ với tiếng kèn trompet dặt dìu cuốn theo lời ca của Pattie O’ Connor qua một nhạc khúc của Jesse Schneider viết từ thời thập niên 30. Bản nhạc đã từng nhiều lần dìu bước chân của tôi và Quân trên chính nền gỗ láng bóng của phòng khách này những lúc chỉ có tôi và chàng. Chúng tôi đã từng hát chung ở phần điệp khúc. Oh, my Dear, dream, dream a picturesque dream. Love, love an endless love. Quân nói chàng thích nghe bản nhạc này để ngũ trên tay tôi. Còn tôi thì muốn vừa nghe bản nhạc vừa khóc trên vai chàng. Tôi biết không phải là Quân mà là một người nào đã vô tình phát ra bản nhạc định mệnh này. Và trên pistre bây giờ, mở màn cho đêm dạ vũ dĩ nhiên là hai nhân vật của đêm nay, Quân và chị Hồng. Giữa lúc người ta đang dìu nhau theo điệu nhạc thì tôi, một con thú bị thương cố làm người an lành hạnh phúc, một lãng tử thất tình phải gượng làm một giáo sĩ hiền lương. Rượu không làm tôi say mà sao tôi nghe tay chân mình không còn gân cốt. Tim tôi có còn đập hay không mà tôi nghe như mình không còn chút sức lực nào. Trong góc tối này tôi nghe những lời ca cũ. Dream, dream. Endless love. Trong tình yêu, tôi đã mơ một giấc mộng quá dài để cuối cùng thì tình cũng ra đi. Trong góc tối này, tôi ngồi đây nhìn hạnh phúc của mọi người. Nhìn hạnh phúc của chàng với người vợ vừa mới đón tại phi trường trưa nay sau hơn 10 năm cách biệt. Chị Hồng, người đàn bà hạnh phúc nhất đêm nay, với thân hình nhỏ gọn trong chiếc áo dài màu tím than đang như một cánh tigone đong đưa trong đôi tay rắn chắc của chồng. Chị Hồng, hơn 10 năm chờ đợi để có ngày này, ngày hạnh phúc. Còn tôi, tôi cũng có 10 năm với chàng. Mười năm cho một tình yêu tuy muộn màng nhưng thật đẹp. Mười năm yêu nhau tôi không biết mình đã đổ bao nhiêu là nước mắt. Tôi cũng không nhớ đã bao nhiêu lần trong vòng tay chàng tôi đã khóc khi nghĩ tới một ngày chia ly không thể tránh. Trong gặp gỡ đã nhuốm mầm ly biệt, một nhà thơ đã nói như vậy rồi. Mười năm không thiếu với nhau một ngày bỗng nhiên bị cắt lìa, bị chặt đứt, bị bứng rể, bị đốn ngọn, để bây giờ trong góc tối này tôi yên lặng nghe tiếng kèn đồng thổn thức và nghe lòng mình nhói đau. Cũng từ góc tối này tôi đã dấu đi những dòng nước mắt.
 
Đến quá nửa đêm thì mọi người lần lượt ra về. Vợ chồng Quân về sau cùng. Chúc Thi ngủ ngon, anh chị về. Dạ, Thi chúc anh chị về nhà an toàn va øngủ ngon. Chúng tôi đã nói với nhau như vậy khi tôi tiễn hai người ra cửa. Ngủ ngon, tôi biết chắc là Quân và tôi là những người sẽ thao thức suốt đêm nay. Từ 10 năm nay chúng tôi đâu có nói với nhau những lời khách sáo ấy. Và từ 10 năm nay có lần nào Quân rời khỏi khung cửa nhà này mà không có cái hôn từ giả, như tối hôm nay. Mất, tôi đã tình nguyện làm mất hết những gì mà tôi có từ 10 năm nay. Trong ngăn kéo của lòng tôi chắc cũng không được quyền cất giữ mối tình này.
 
Đêm mịt mùng. Đêm im vắng. Đêm đen. Tôi trở vào nhà. Sau khung cửa khép là tôi với ly dĩa ngổn ngang trên bàn và mấy mươi cái ghế trống. Hai cánh hồng dự định chúc mừng ngày vui nằm ơ hờ trên nấc cầu thang lên lầu, những cánh hoa đã không còn nguyên vẹn, màu hoa cũng đã tím bầm. Tôi thấy đời mình đâu có khác chi một cành hoa úa.
 
Tôi để nguyên đồ dạ hội, ngã mình lên chiếc sofa. Khóc một mình trong đêm. Tiếng kèn đồng như còn lướt thướt quanh đây.
 
Trần Bang Thạch 

Hồ Chí Bửu

Muộn…  
 
Cũng có thể là chúng mình quá muộn
Để yêu nhau- để đưa đón- đợi chờ
Sao lại thế ?- Sao chúng mình lầm tưởng
Thuộc về nhau- tình chỉ ở trên thơ ..?
 
Ta hối hả tìm nhau mà vẫn ngỡ
Em là của ta và ta là của em
Mới bắt đầu- cớ sao em cho là muộn
Tình thiên thu nói chi tới chuyện bạc đầu ?
 
Trong cuộc sống ta ngẫu nhiên tìm gặp
Một cái gì - một nửa của riêng ta
Trong hỗn độn bỗng dưng ta bắt gặp
Một trái tim rướm máu chan hoà
 
Có thể là em – có thể là ai đó
Nhưng sao mà tính cách giống như ta
Và có thể không là ai trong số họ
Chỉ một mình- một bóng- một mình ta
 
Ta đã trót nuôi trái tim bồ tát
Yêu chúng sinh – và yêu cả giai nhân
Bên góc phố - hay góc đời – ta hát
Về cuộc tình của một loại thiêu thân…
 
21.11.14
 
Thiêu Thân…
 
Không có mộ bia nào đề: Chết vì mê gái
Không có mộ bia nào đề: Vị tửu vong thân
Vậy thì ta cứ chơi cho tâm hồn tê tái
Thấy ánh đèn thì lao tới - Hỡi thiêu thân…
 
25.11.14
 
Tâm Sự ĐiềnBá Quang 4
                (Nói chuyện với Lệnh Hồ Xung)
 
Ta công nhận nhà ngươi là trang hảo hán
Kết bạn với ngươi không uổng chút nào
Ngươi hảo hán nên suốt đời xả láng
Ta giang hồ - đại đạo Điền Bá Quang
 
Thiên hạ bảo ta là tên dâm đãng
Nhưng ngươi thấy ta có cưỡng hiếp ai bao giờ ?
Vạn lý độc hành- cả đời phiêu lãng
Ngoài đại đao ta chỉ còn lại có thơ
 
Bên ngươi có Nhậm Doanh Doanh tiểu muội
Lại còn sơ cua nàng Nhạc Linh San
Ta chỉ có mỗi Nghi Lâm sư muội
Vậy mà ngươi cũng giữ luôn trái tim nàng
 
Ta rất căm hận Kim Dung lão tặc
Đẻ ra ta rồi chụp mũ lên đầu
Gây oan ức cho ta - suốt đời làm giặc
Cuối cùng đẩy lên Hằng sơn ngồi vuốt râu
 
Ta muốn thanh minh cho người cả đời tai tiếng
Mang tiếng cưỡng dâm mà chẳng có nạn nhân
Giang hồ hiểm ác- Có tiếng mà không có miếng
Thấy đẹp thì khen- Thấy xấu đồn lần lần !
 
28.11.1
 
Nhớ Ph. Ch.
 
Nắng vẫn đổ trên sân nhà mỗi sáng
Hoa vẫn cười mỗi lúc mới tin mơ
Mà, em thì mỗi ngày thêm xa lắc.
Không trở về - để chết một vần thơ ?!
 
13.12.14
Hồ Chí Bửu   

Trần Vấn Lệ

Những Giọt Mưa Khô
 
Đã bốn lần mười năm, kể cũng nhanh quá nhỉ.  Những người thề chung thủy, bây giờ thủy chung đâu?  Những người đứng giang đầu chỉ tay về hải giác, giọt lệ còn trong mắt hay đã khô ran rồi?  Mười năm bốn lần trôi…bao lần đàn gãy nhịp?  Bao lần gió không kịp đuổi hết lá mùa Thu?  Ai đã nói gì chưa cho tròn câu từ tạ?  Và ai còn nấn ná cầm cây chổi quét sân đợi chờ một ngày Xuân không bao giờ thấy tới…
 
Bốn mươi năm tôi hỏi mình bao nhiêu tuổi già.  Cơn gió chợt bay qua cuốn vài sợi tóc bạc, tôi nhặt lên ngơ ngác:  câu trả lời đây sao?
Chợt nhớ hai cây đào trồng trước nhà ai đó, vài hôm rồi có gió lá vàng rơi hết chưa?  Chao ôi đó, ngày xưa, bốn mươi năm còn vậy!  Người mô chừ không thấy, nhân diện đào hoa ơi…Tôi nhớ Tiếng Bên Trời, tập thơ Hà Liên Tử - mười năm đời xa xứ, tác giả buồn não nề (*).  Mười năm mà lê thê, bốn mươi năm biền biệt.  Nào ai còn ôm riết bốn mươi năm chờ ai?  Tôi nghĩ tới tương lai, mấy lần thập niên nữa?  Tôi nghĩ tới đồng cỏ sao trở thành thảo nguyên?  Em em em em em…Một tiếng vang vô tận!
 
Người lính chiều biên trấn mở dây kéo lá cờ, nó xếp những giọt mưa đã khô thành giọt máu.  Nó vuốt lại bâu áo, đứng thẳng và hô Nghiêm!  Em em em em em…Một tiếng vang vô tận!
 
________________
 
(*) Tiếng Bên Trời, thi phẩm của Hà Liên Tử, xuất bản tại Sài Gòn thập niên 1960, bốn câu mở đầu:  “Mười năm xưa mười năm sau, một hình bóng cũ xóa màu thời gian, cầm như đã lỗi nhịp đàn, cố nhân ơi bấy ngỡ ngàng cố nhân!”
 
Trần Vấn Lệ

More Articles...

Page 1 of 37

Start
Prev
1
Search - Content
Search - Weblinks
Search - Contacts
Search - Categories
Search - Sections
Search - Newsfeeds
Search - JComments

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:
Xuân Du
Túy Hà
Phạm Tương Như
Songthy

Tác Giả

Time Zone Clock

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013

Tìm bất kỳ bài viết nào theo vần A B C

Google Analytics Alternative