Như Phong

Những Nỗi Buồn Đi Qua            
 
Có một nỗi buồn
miên man miên man
có một cuộc tình như mây đi hoang
có người si tình
nghe đau con tim
ngồi say gục đầu giữa đêm hoang vu
một hồi kinh cầu vang lên u buồn
và em mơ hồ đi ngang qua đời
để lại muộn phiền dài đêm tương tư
 
có một nỗi buồn
êm như dòng sông
chảy vào lòng người mênh mông mênh mông
và cuộc tình buồn mong manh như sương
lạnh buốt linh hồn từng đêm mơ hoang
em lung linh về mắt môi huyền hoặc
gót chân lụa là ngang qua địa đàng
ta dang tay chờ vòng tay muộn màng
 
có một nỗi buồn
như mưa giêng hai
ray rức lòng người ngàn năm chưa phai
một cuộc tình nào về trên nhân gian
sưởi ấm tình người bao năm đợi chờ
em mang nụ hồng về tươi trên môi
thịt da ươm mầm trái cấm thơm tho
cho ta si tình trăm năm đọa đày
 
có một nỗi buồn
trôi êm trôi êm
như làn mây chiều tím loang hoàng hôn
ta nghe thật thà đau cơn tương tư
và em muôn đời dấu yêu tình nhân
cho ta say tình ngất ngây hồn thơ
từ trăm năm về em như hoàng hôn
ta ngồi gục đầu say hương tương tư
 
Như Phong

Tuyền Linh

Vàng Pha Áo Người
 
Tay gom sợi nắng sân vườn
Đem vào giấc ngủ nghe chừng chưa phai
Đêm đêm mơ bóng hình ai
Mơ chưa kịp tỏ, hình hài đã tan
 
Tơ duyên chừ đã lỡ làng
Tuyết sương giăng phủ ngập tràn gối chăn
Giật mình trong nỗi cô đơn
Nhắm đôi mắt lại cố quên chuyện mình
 
Nhớ chi những áng thơ tình
Cho trăng ướt sũng, cho hình bóng chao
Hơn năm thương phận liễu đào
Vẫn gian nhà nhỏ ra vào một thân
 
Ai người túi sửa khăn nâng
Có chăng giấc mộng lúc gần lúc xa
Ngẩn ngơ trong cõi người ta
Đại Nam (*) chiều xuống vàng pha áo người
 
Gởi vào sương khói chiều rơi
Đôi dòng lệ ứa, tuổi trời pha sương
Ngậm ngùi nghe sóng trùng dương
Biển xanh nước biếc trăm đường cách ngăn
 
Tuyền Linh

Thạch Đà

Đắng Đót Chùm Khế Xanh                                        
 
tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp. bố tôi một người nông dân, viết thư thăm hỏi. động viên, năm cuối cố gắng học tập cho tốt, cuối thư ông nhắc nhớ về nghe con! Không đâu bằng quê mình, phố thị cũng chỉ là nơi màu mỡ riêu cua mà thôi. Quê tôi là một vùng bình nguyên của miền nam trung bộ. có rừng núi, đồng bằng, biển sông, trù phú, vựa lúa của khu vực từ xưa. Ngoài nông nghiệp ra thì các lĩnh vực khác chưa phát triển lắm! “quê hương là chùm khế ngọt”, tôi chặc lưỡi. dù sao sống gần cha mẹ, bà con, bạn bè quê hương chẳng hay hơn sao.
       
Những tất bật, vất vã của kỳ thi cuối cùng rồi cũng qua. Những năm tháng sinh viên khó nhọc rồi cũng được đền bù. Cầm tấm bằng tốt nghiệp tôi hớn hở trở về thành phố quê hương. Với bao nhiêu nôn nao và xúc cảm, sáng sáng tôi với bạn bè ngồi đồng ở quán cà phê. Phì phèo thuốc lá, nghe nhạc no say với bao ước mơ dự định, trên tấm áo ló ra một tấm giấy cứng bìa đỏ. Nửa như muốn phô phang, nửa như rụt rè khép nép, giai đoạn hào hứng ấy cũng qua đi, như quả bóng sau lúc căng bắt đầu xì hơi. Uống cà phê hoài cũng chán. Bạn bè chưa có đứa nào có việc làm. Tiếp tục lại là những người “vắt sữa bò”, uể oải quá.
 
Tôi pho to nhiều giấy tờ cần thiết cho xin việc. cơ quan này ném một cái. Cơ quan khác gửi một cái. Ném hú họa! gửi bâng quơ! ở cái thị xã người nhiều việc ít. Không tiền, không thân thế vấn đề việc làm như hái sao trên trời. xem ti vi, đọc báo thấy chỗ nào cần tuyển người là xông vào như trúng số, càng về sau càng ngao ngán.
- cô ơi chỗ này tuyển người phải không cô!
- Khi nào có cô sẽ gọi
- Chờ “sẽ gọi” “đang xem xét” là những mỹ từ ở các công sở. đôi lúc sao họ không nói thẳng ra, không nhận vì không đủ tiêu chuẩn của cuộc sống như thế, có hay hơn không? Nằm, chờ đợi, hồi họp,hy vọng, thất vọng, nắng mưa và gió bụi, miền trung ơi xinh đẹp mà sao khô khốc quá!
 
anh trí – một bạn thơ vong niên của tôi nói: đi xin việc mày đóng vai khổ khổ một chút. Ăn mặc cũ kỹ, đạp xe đạp trành để người ta thấy tội. tôi hiểu ý anh - anh muốn tôi dùng sách khổ nhục kế để làm động lòng các vị sếp. nhưng điều đó có còn không? Khi mà nền kinh tế đâu còn là bao cấp nữa, mà đã mon men sang kinh tế thị trường. tôi có bà dì thứ bảy, con cái học ra trường đều có việc làm. Học cao đẳng mà có việc làm, mỗi chỗ phải vài chục cục chuyện ấy là bình thường. học đại học này học đại học nọ như mấy thằng bạn tôi, nằm dài cổ ở nhà. Vì vốn liếng gia đình gồng nuôi học xong, bỗng trở nên khó khăn.
 
chị hương con của dì tôi nói: dìa nói ba má mày lo tiền đi, tao sẽ gửi chỗ này cho. Mừng như bắt được vàng, ở nhà riết rồi đâm ngán. Hai mẹ con tôi lặng lẽ không nói cho ba tôi biết. gom góp chỗ này, hý húi chỗ nọ, vay mượn chỗ kia, cuối cùngcũng đủ số tiền như dự định (vì tôi cũng quá quen, với việc đi xin việc, thử việc vu vơ quá rồi, chỉ là hình thức còn mâm bát đã có của con bác sáu cháu bác năm) vậy mà, ba tôi cũng biết. ông nói: chắc gì nó nhận rồi, sẽ cho làm luôn không? Hay chỉ làm tạm bợ vài tháng, rồi cốt khỉ hoàn cốt khỉ hả con! hãy đi bằng kiến thức bằng đôi chân của mình.
 
 sau nhiều đêm suy nghĩ, trằn trọc, boăn khoăn. Tôi quyết định đi xa. Mang theo những giấy tờ cần thiết, tôi leo lên xe. Tôi cố ngăn những giọt nước mắt vào lòng. Ngang qua tháp nhạn – cầu đà rằng, tôi vẫy tay chào. Chào quê hương xinh đẹp! ở lại nhé (mà tôi biết cảm xúc và nước mắt nhiều hơn nước sông ba mùa này). Mẹ tôi khóc. Có một đứa con trai mà nó cũng đi xa. Tôi không cho ba mẹ tôi đưa tiễn, vì tôi là đứa yếu lòng, cảm tính, bốc đồng. tôi sợ, tôi sẽ không đi được, cuộc sống là phải vậy thôi! Tôi hát một câu nho nhỏ: quê hương là chùm khế ngọt ai cao mới hái được nhiều. xe đã rời qua cầu. quê hương bây giờ ở nơi đâu? ở phía trước hay ở phía sau xe?
 
Thạch Đà

Trúc Thanh Tâm

Mùa Trăng Mật         
 
Ta đứng nhìn phía trời cố xứ
Nhớ màu mắt ướt thuở mình quen
Để nghe trong tiết thu buồn bã
Tình của ngày xưa của bắt đền !
 
Phiên chợ tình tan như khói mỏng
Hai đầu nỗi nhớ lỡ chờ mong
Em bỏ quê nghèo từ dạo đó
Bến cũ trong ta gợn sóng lòng !
 
Sáng nay chim hót trên vòm lá
Ta vẫn còn hoài kiếp gió sương
Hỡi người giặt áo bên sông đó
Hãy vớt giùm ta một nhánh buồn !
 
Thời gian đã chết mùa trăng mật
Ngàn năm mỏng mảnh dáng thu phai
Đêm nay mưa tạt bên hiên nhớ
Đọng lại hồn ta tiếng thở dài !
 
Trúc Thanh Tâm

Trần Vấn Lệ

Một Bức Tranh
Những Bức Tranh
 
Em thấy tôi chữ đẹp
Em hỏi:  Biết Vẽ không?
Tôi đáp như chưa từng:
Thơ tôi là Tranh, đó!
 
Em thấy chớ:  cảnh khổ
Tôi đã để trong thơ
Em thấy chớ giọt mưa
Cũng trong thơ tôi, đó!
 
Em cũng thấy chớ: gió
Bay bay mái tóc thề
Em đi bên lũy tre
Em đi ngang bờ giậu…
 
Trong thơ tôi không giấu
Với ai những nụ cười
Của ai, một bóng người
Mà tôi yêu hồi trẻ!
 
 Người tôi yêu, xưa, bé
Bây giờ…như kinh thành
Thời gian qua thật nhanh
Tình yêu tôi cố định!
 
Tình yêu của người Lính
Trước hết là Núi Sông
Sau đó…ai má hồng
Và đôi môi hoa nở!
 
Em ơi, em, em đó
Tranh tôi…triển lãm Thơ
Em có thể không ngờ
Tôi chung tình đến vậy!
 
Những sắc màu em thấy
Trên bàn tay em thôi!
Có thể em đang ngồi
Tay vuốt từng sợi tóc…
 
Lúc đó trăng thao thức
Trở mình ngón tay em
Lúc đó đời bình yên
Tôi hôn em nhè nhẹ…
 
Em mãi là cô bé
Tôi gặp ở vườn cau
Trước Ngoại tôi cúi chào
Thật tình thì em nhé!
 
Chao ôi em là Huế
Sao mà thương quá thương
Tôi mở một con đường
Đi lạc vào thơ mộng…
 
Con đò ngang rẽ sóng
Trời ơi!  Em sang sông!
Những bài thơ đóng khung
Thưa em:  Tranh Vĩnh Cửu!
 
Trần Vấn Lệ

Đông Hương

Hun Hút
 
ta, người đợi một người đi biền biệt
nên sao Thu luyến tiếc lá gầy khô
đêm trăng về, tìm hỏi thăm nếu biết
cho ta nhờ gửi gắm chút châu sa
 
trong mắt gió thấy bóng thương yêu cũ
nhâm nhi thơ, bên quán phố mây hồng
hồn ta bỗng như ong rừng vỡ tổ
ào tuôn bay, rơi trên sóng tha hương
 
ta quên tuổi, chỉ nhớ thời biếc nụ
trong khuya nào thuở sương tụ trên hoa
ta chờ chiếc hôn người rồi chớm nở
mừng long lanh quanh khóe giọt trời cho
 
không gian ấy giờ đọng trong trí nhớ
ta xa người, vàng võ trái tim nhu
mi mọng lệ, lở bờ, rong ruỗi mặn
theo lối quen hun hút một đời chờ
 
Đông Hương

Nguyễn Đức Nhơn

Người Đàn Bà
Ở Căn Chung Cư Số 13
 
      Có tiếng động mạnh trên tầng lầu 2. Tôi bước vội ra sân nhìn lên, nhưng chỉ kịp thấy cánh cửa căn chung cư đóng sầm lại rồi im bặt. Tôi chờ thêm vài phút xem có chuyện gì xẩy ra nữa hay không thì điện thoại trong nhà bật reo. Tôi vội trở vào nhấc máy và sững sờ khi nghe đầu dây bên kia, anh Hải ơi! anh lên khóa cửa giùm em. Hồi chiều ra đi em quên khóa. Cảm ơn anh. Alô… alô… tôi chưng hửng, càu nhàu, con khỉ! chưa kịp hỏi gì đã cúp, đồ điên…
      Hôm sau, khi gặp bà Trang, tôi chưa kịp mở lời phân trần… thì bà nhìn tôi tươi cười nói, cám ơn anh đã khóa cửa giùm em. Nghe bà Trang nói, tôi chới với không biết phải ứng đáp thế nào vì tôi có khóa cửa giùm bà bao giờ đâu! Chìa ở đâu mà khóa! Bất chợt, tôi nghĩ đến một điều, ở Mỹ chìa khóa nhà ai nấy giữ, đâu có tùy tiện đưa cho người khác được. À, mà sao bà ta lại nghĩ là mình có chìa khóa nhỉ? Nếu bà bị mất đồ thì sao? Nghĩ đến đây tôi đâm hoảng nhưng cố lấy bình tĩnh hỏi, chị có bị mất mát gì không? Bà Trang cười tươi như hoa, dạ không, nhờ anh khóa cửa nên không xẩy ra chuyện gì. Tôi bực mình hỏi, này chị Trang, khóa cửa của chị có mấy chìa vậy? Bà Trang trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên, anh hỏi làm chi vậy. Anh Hải ơi, ở Mỹ đừng hỏi những việc như vậy, không tốt đâu. Tôi kêu trời không thấu nhưng nhìn cái vẻ vô tư ngớ ngẩn của bà, tôi đành gượng gạo nói, đúng… đúng…, chị nói đúng! À này chị Trang, tôi làm gì có chìa khóa của chị mà chị nhờ tôi khóa cửa? Chị có chắc là khi trở về, cửa của chị đã được khóa không? Bà Trang nhìn tôi với vẻ ngơ ngác, cặp mắt láo liên hình như đang nghĩ đến một điều gì đó, rất quan trọng. Bà thở dài sườn sượt nói, xin lỗi… xin lỗi… em lẩm cẩm quá. Bà vừa nói vừa vội vã bước lên thang gác…
        Gần một tháng nay căn chung cư số 13 của bà Trang cửa đóng im ỉm, cũng không thấy xe bà đậu ở parking lot. Tôi không rõ bà đi xa hay đã đổi chỗ ở? Tuy căn nhà bỏ trống, nhưng thỉnh thoảng lại nghe có tiếng chân người đi tới, đi lui, nện gót giầy thình thịch trên sàn nhà. Đôi khi lại có ánh sáng lờ mờ của loại đèn ngủ phát ra từ khung cửa sổ. Tôi vốn là người không tin ma quỷ, nhưng với những hiện tượng kỳ lạ trên tầng lầu 2, khiến tôi khó tìm được giấc ngủ thanh thản, nhất là về ban đêm. Tôi đâm lo và không biết tại sao lại cảm thấy buồn buồn sau những ngày không gặp bà Trang! Nhiều đêm tôi cứ trằn trọc, thao thức mãi cho đến nửa đêm mới chợp mắt được. Tôi đến ở đây gần được một năm. Tôi không vợ con và cũng chẳng có bạn bè, thân thuộc gì. Có thể nói bà Trang là người thân quen duy nhất của tôi. Bà cũng như tôi. Độc thân. Tính tình trầm lặng. Không thích giao du bạn bè. Bà làm thu ngân viên cho một trung tâm bán lẻ. Ngoài thời gian đi làm và đi chợ, hầu như lúc nào bà cũng có mặt ở nhà.
        Căn nhà số 13 yên tịnh lạ thường và bà Trang cũng bặt vô âm tín. Một hôm khi đi làm về, tôi thấy một miếng giấy nhỏ dán trên khung cửa, chữ viết bằng mực đỏ, nhòe nhoẹt từa tựa như viết bằng máu. Miếng giấy chỉ viết có mấy dòng “Anh Hải ơi! Ngày 13 tháng này anh lên gác đốt vài nén hương trên kệ thờ giùm em nhé. Cảm ơn anh nhiều” Tôi đọc mấy dòng chữ mà dở khóc dở cười, lầm bầm trong miệng, ở căn nhà số 13 mà còn nhờ mình ngày 13 lên gác đốt nhang. Trời ơi, con số 13 đâu có đem ra đùa cợt được. Tôi tính nhẩm, từ đây đến ngày 13 còn khoảng hơn một tuần. Thế là tôi cứ nơm nớp chờ đến ngày 13 xem có việc gì xẩy ra hay không?
        Đang ngồi đọc báo ở phòng khách thì điện thoại reo. Tôi nhấc lên nghe nhưng điện thoại cứ rít rít, è è không làm sao nghe được. Giọng nói ở đầu dây bên kia cũng nhòe nhoẹt, đứt quãng, chỉ nghe được mấy tiếng Trang đây… Trang đây… rồi sau đó là những tạp âm nghe đến rợn người. Đó là vào một chiều Chúa nhật trời nhá nhem tối. Bên ngoài mưa tầm tã. Những giọt nước từ trên hành lang căn gác nhỏ xuống khóm bạc hà trước hiên nghe lộp độp, lộp độp, thật buồn. Tôi mở cửa bước ra ngoài. Một cảnh tượng làm tôi suýt đứng tim đang hiện ra trước mắt. Những giọt máu từ trên hành lang căn gác rơi xuống đọng trên mấy phiến lá bạc hà, rồi nhiễu từng giọt xuống bộ xương người làm bằng chất nhựa trắng mà tôi đã đặt ở dưới mái hiên trong ngày Halloween. Tôi bước vội vào nhà định gọi 911. Nhưng kịp nghĩ lại, không lẽ có kẻ giết người vào giờ này? Tôi do dự một chút rồi quyết định lên gác xem việc gì đã xẩy ra. Tôi cẩn thận rón rén từng bước đến trước căn nhà số 13. Tôi ngẩn người khi phát hiện ra ngay ở mép hành lang, ai đó đã để một hộp sơn màu đỏ (loại pha nước). Nước mưa tạt vào làm tràn hộp sơn rồi theo kẽ hở chảy xuống tầng dưới. Tôi lững thững bước xuống cầu thang mà nghe lòng buồn rười rượi!…
       Vào nhà ngả lưng trên sofa, tôi ngẫm nghĩ, có lẽ gần đây mình bị ám ảnh bởi căn nhà số 13, nên không kịp nhận định, quan sát kỹ càng mới tưởng tượng ra cái chuyện buồn cười, lảng nhách này! Nhưng rồi tôi lại nghĩ, tại sao hộp sơn để ngay trước căn nhà số 13 mà không để ở một căn chung cư nào khác? Tại sao hộp sơn lại mở nắp ra? Tại sao lại chọn đúng vào buổi tối nhá nhem, trời mưa tầm tã này? Hay là có kẻ dùng sơn đỏ để hăm dọa, cảnh cáo mình? Tại sao và tại sao?… Hàng loạt câu hỏi khó trả lời lần lượt hiện ra trong đầu tôi…
        Ngày 13 đã đến. Khi làm về, tôi đứng ở parking lot rất lâu để quan sát kỹ càng căn nhà bà Trang. Cửa vẫn đóng. Không thấy có hiện tượng gì khác lạ. Tôi vào nhà thay quần áo rồi vô bếp lục thức ăn. Bưng tô cơm có trộn xì dầu và cải mặn vào phòng khách, tôi vừa ăn vừa nghĩ đến những mẩu chuyện rùng rợn mà người ta đã kể cho tôi nghe về con số 13. Câu chuyện đầu tiên xẩy ra vào thời Đệ nhị Thế chiến, một quả đại pháo của quân Đức rớt ngay giữa một nhóm lính Mỹ gồm 13 người, tất cả đều tử thương. Từ đó về sau người ta rất úy kỵ con số 13 và cũng từ đó người ta sáng tác ra không biết bao nhiêu chuyện ly kỳ quái đản có liên quan đến con số 13, với một kết luận chắc nịch, 13 là con số xui tận mạng!
      Ngồi nghĩ ngợi lung tung một hồi đâm chán, tôi mở cửa ra ngoài cho thư giãn một chút, nhưng bầu trời xám ngắt, cảnh vật âm âm, tôi vội trở vào nhà vì thấm lạnh. Ngồi một mình ở phòng khách, tôi cảm thấy buồn bã, cô đơn, trống vắng vô cùng. Thú thật, cái cảm giác này chỉ đến với tôi trong những ngày không gặp bà Trang. Nhưng lắm lúc tôi lại cảm thấy băn khoăn vì những hiện tượng quái lạ trên tầng lầu 2.
 
      Ngày xưa, khi còn trẻ, tôi đã say mê đọc Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng Linh. Vì vậy, không ít thì nhiều, cũng bị ảnh hưởng bởi những mối tình tuyệt đẹp giữa người và yêu tinh. Tôi không phải là một anh học trò nghèo mải mê đèn sách. Bà Trang cũng không phải là một con chồn tinh. Ấy thế mà tôi cứ thấp tha thấp thỏm trong lòng. Tôi uể oải đứng lên, định lái xe chạy một vòng cho khuây khỏa, nào ngờ mới mở cửa ra, thì bà Trang đang từ nơi đậu xe lù lù bước tới. Tôi đứng sững như trời trồng, miệng cứ ú ớ mãi. Bà Trang hơi ngạc nhiên nhưng cũng kịp nhận ra ở tôi có một việc gì đó, không được bình thường. Bà đoán như vậy rồi vội vàng lên tiếng, làm sao vậy anh Hải? Không hoan nghênh em trở về à? Tôi vội lấp liếm cho qua chuyện, đâu có! Chỉ hơi ngạc nhiên thôi. Bà Trang tiếp, lạnh quá! Em vào nhà được không? Tôi mời bà vào nhà với một nỗi băn khoăn lo lắng. Ngồi vào ghế xong, bà Trang cất giọng hỏi, hôm nay anh có lên gác thắp giùm em mấy nén hương không vậy? Nghe bà Trang hỏi tôi đâm bực mình nhưng cố làm ra vẻ tự nhiên, chị Trang ơi! Chị biết tôi không có chìa khóa của chị mà sao chị cứ nhờ khóa cửa hoài vậy?! Bà Trang hơi ngơ ngác một chút rồi lên tiếng, thôi chết, em lại lẩm cẩm nữa rồi. Xin lỗi anh nhé. Tôi nói, không có gì. Im lặng một chút. Bà Trang nhìn quanh căn nhà với một vẻ chăm chú khác thường. Tôi đánh tan sự im lặng, này chị Trang, hai tháng nay chị đi đâu vậy? Tôi có gọi cell phone mấy lần mà không được. Bà Trang nhìn tôi với nét buồn vời vợi nói, mấy tháng nay em không dùng cell phone anh à! Tôi định hỏi bà thêm một câu, nhưng chưa kịp mở miệng thì bà Trang tiếp, anh Hải à! Nếu em có một việc đáng buồn nào đó muốn tâm sự với anh thì anh có chịu nghe không? Tôi trả lời không do dự, nghe chứ! Nhưng tôi sợ không giữ được bí mật khi nghe những điều ấy! Bà Trang thở dài nói, thực ra cũng chẳng có bí mật gì cả. Bà vừa nói dứt câu thì gục đầu xuống bàn khóc tức tưởi. Tôi đâm hoảng, bối rối không biết phải ứng xử thế nào trước sự việc xẩy ra đột ngột như vậy. Tôi còn đang ngồi chết trân thì bà Trang ngước mặt lên, vừa đưa tay quẹt nước mắt vừa thì thầm qua hơi thở, anh lên gác với em được không? Tôi giật mình. Một ý nghĩ không được lành mạnh hiện ra trong đầu tôi. Bà Trang thấy tôi lưỡng lự nên hỏi lại. Tôi gật đầu, nhưng trong thâm tâm có một chút băn khoăn, ngần ngại. Đây là lần đầu tiên bà mời tôi lên nhà.
       Bà Trang mở cửa rồi vói tay vặn nút điện. Ánh sáng từ chiếc đèn màu vàng nhạt trên trần nhà tỏa xuống một thứ ánh sáng yếu ớt, nhờn nhợn nhưng cũng đủ cho tôi quan sát tường tận mọi vật bày biện trong nhà. Tôi để ý đến cái kệ thờ bằng gỗ, sơn màu đỏ gắn trên tường nhà. Trên kệ thờ là ảnh một người đàn ông còn khá trẻ, khoảng ba mươi, ba mươi lăm gì đó. Phía trước tấm ảnh là một lư hương bằng đồng, đầy ắp chân nhang.
       Bà Trang loay hoay trong bếp một hồi rồi bưng ra ba ly cà phê. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra ngay. Bà Trang lấy một ly để lên kệ thờ rồi đốt nhang cắm vào lư hương. Bà làm mấy việc này một cách tự nhiên và thành thạo. Bà nhìn tôi hỏi, anh Hải làm gì mà ngồi thừ người ra vậy? Tôi lúng túng chưa kịp trả lời thì bà chỉ ly cà phê nói tiếp, mời anh. Em không biết uống cà phê, nhưng hôm nay trời lạnh, em uống với anh một ly. Tôi tò mò hỏi, không biết uống mà sao chị có sẵn cà phê trong nhà vậy? Bà Trang trả lời một cách tự nhiên, dạ hôm nay là ngày giỗ anh Long, hồi nãy, trên đường về, em ghé chợ mua một gói để cúng anh ấy. Tôi biết rõ Long là chồng bà Trang nhưng giả vờ hỏi, anh Long nào vậy? Bà Trang vừa đưa tay chỉ lên kệ thờ vừa trả lời hồn nhiên như một đứa bé, ảnh đó, chồng em đó. Tôi ồ lên một tiếng rồi lảng sang chuyện khác, mấy tháng nay chị Trang đi đâu vậy? Bà Trang trả lời ngay, không một chút suy nghĩ, em đi lấy chồng. Tôi chưng hửng. Bà Trang nói tiếp, mà không được đâu anh à, thà ở vậy còn sướng hơn. Bà Trang nói như để phân bua, còn tôi thì như một quả banh, bị bà ta nhồi tới nhồi lui đến tối tăm mày mặt!
       Một phút im lặng. Mỗi người đang theo đuổi một ý nghĩ riêng. Bỗng dưng bà Trang giương cặp mắt tròn xoe nhìn tôi nói nhanh, hôm trước em có về nhưng không gặp anh. Em về để thắp hương cho anh Long và sơn lại cái kệ thờ. Hôm đó em lu bu quá nên để quên cái hộp sơn ở trước nhà bị trời mưa trôi đi hết lại còn bị office cằn nhằn đòi em phải kêu người đến sơn lại. Tôi ngớ người lẩm bẩm, thì ra là vậy! Bà Trang nhìn tôi ngơ ngác, anh lầm bầm cái gì đó? Ờ không, tôi định hỏi chị Trang chừng nào đi lại? Bà Trang thở dài sườn sượt nói, còn đi đâu nữa, em sợ quá rồi. Những câu úp mở của bà Trang càng gợi thêm tính tò mò của tôi. Tôi quyết định từ bà Trang phải khám phá cho bằng được những sự việc kỳ quái mà mấy tháng nay nó luôn ẩn hiện trong đầu tôi. Chị Trang à! Có việc này tôi hơi tò mò một chút, chị đừng giận nhé. Bà Trang nhìn tôi với vẻ thản nhiên nói, anh cứ hỏi, có sao đâu! Tôi mạnh dạn hỏi, chị nói đi lấy chồng sao còn tính về đây ở luôn? Bà Trang trả lời một cách thản nhiên thật thà, chuyện hơi dài dòng, anh chịu khó ngồi nán lại một chút nhé. Cách đây 2 tháng, tình cờ em gặp một người đàn ông. Nhà ông ta ở cách đây chừng một giờ lái xe. Ông ta là chủ một cửa tiệm nhỏ. Ông ấy vung vãi tiền bạc để chinh phục em. Nhắc đến thật xấu hổ. Lúc đó em bị tiền bạc làm mờ mắt nên đồng ý ở chung với ông ta. Nào ngờ, người chồng mới này của em là một người ghen tuông bậc nhất trên đời. Ông ta kềm kẹp giám sát em còn hơn một cai tù. Thậm chí còn cấm không cho em nói chuyện điện thoại với bất cứ người nào. Tuy vậy, thỉnh thoảng, em cũng tìm cách lén về nhà dọn dẹp đồ đạc, thắp nhang cho anh Long rồi trở về ngay. Những lần như vậy, em biết anh có ở nhà, nhưng không dám quấy rầy giấc ngủ của anh. Với cái cảnh sống như ở tù này làm tinh thần em sa sút rất nhiều. Hồi sáng này như tức nước vỡ bờ, em cãi với ông ta một trận rồi cuốn gói về đây.
Nghe bà Trang kể xong, tôi thở phào nhẹ nhõm lẩm bẩm, làm ầm ầm, còn nói là sợ người ta mất ngủ. Bà Trang giương cặp mắt tròn xoe hỏi, anh nói gì? Tôi trả lời ú ớ, à không, không có gì. Bà Trang lớ ngớ, không hiểu rõ tôi muốn nói gì, nhưng bà cũng không mấy quan tâm về câu nói ỡm ờ của tôi. Hình như bà đang nghĩ về một điều gì khác, quan trọng hơn. Bà nhìn tôi im lặng, thở dài… Đồng hồ trên tường gõ nhẹ 12 tiếng, tôi thấy ngồi thêm bất tiện nên từ giã bà Trang với một niềm vui thấp thoáng trong lòng…
 
Nguyễn Đức Nhơn

Dương Thượng Trúc

Bông Hoa Nhỏ…
* Mừng ngày Giao Thủy chào đời 05/09/2014
 
Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Góp chút hương thơm với cuộc đời.
Hàng cây rũ lá trong nắng Hạ.
Chợt bừng sức sống ánh xuân tươi.
 
Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Dìu dặt  thinh không khúc nhạc mừng.
Ríu rít chim muông hòa cung bậc.
Vi vi làn gió góp vui chung.
 
Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Rộn rã  hồn ta vạn tiếng cười.
Niềm vui òa vỡ trong ánh mắt.
Hạnh phúc ngập tràn trên nét môi.
 
Một bông hoa nhỏ vừa hé nụ.
Sức sống trào dâng ngập cõi lòng.
Gia trang rộn rã trong ngày hội.
Giao Thủy chào đời, thỏa đợi mong.
 
Dương Thượng Trúc
Thủy gia Trang 5/9/2014

Ngô Thu Hồng

Ngày Xa Mẹ
 
Ngày chia ly xa Mẹ
Con chân bước lên tàu
Mắt Mẹ buồn khô lệ
Lòng con nhói quặn đau.
 
Tàu xa rời bến đỗ
Vào biển rộng mênh mông
Một con tàu bé nhỏ
Bỏ thành phố sau lưng.
 
Lênh đênh trên biển cả
Đâu biết đến bến bờ
Đâu biết nơi xa lạ
Nhưng biết mình bơ vơ.
 
Hai phương trời cách biệt
Ngăn cách một đại dương
Ôm nỗi sầu da diết
Của những kẻ tha hương.
 
Quê hương mình còn đó
Mẹ hiền vẫn xa đây
Nhớ Mẹ con buồn khổ
Xin thăm Mẹ…một ngày…
 
Ngô Thu Hồng

Nguyễn Thị Mắt Nâu

Gió Lạnh   
 
Gió lạnh tàn canh, gió lạnh về
Chắp tay tĩnh lặng, thoáng đê mê
Mênh mang tịch mịch trầm hương tỏa
Tiếng mõ rền vang, rời bến mê
 
Màu hoa Huệ trắng nhòa trong khói
Ngây ngất hồn say, buồn lê thê
Nhớ nhung  một cõi Đi, Về  ấy
Heo hút chiều rơi tỉnh hay  mê
 
Bâng khuâng gió thổi làn hương lạnh
Hoang vắng hồi chuông vọng não nề
Ngân nga chuông kể câu chuyện cũ
Ký ức buồn đau chạnh nhớ quê
 
Chắp tay ngồi dưới tòa sen nở
Nghe gió lùa nhanh sầu tái tê
Ai đi nhặt ánh chiều trong gió
Hãy cất dùm tôi gió lạnh về
 
Trong nỗi ly hương sầu khắc khoải
Hun hút chiều hoang lạnh bốn bề
Chắp tay dưới cội Bồ Đề
Nhất tâm tĩnh tọa - bến mê xa rồi!
 
Nguyễn Thị Mắt Nâu
3/2014

More Articles...

Page 1 of 33

Start
Prev
1
Search - Content
Search - Weblinks
Search - Contacts
Search - Categories
Search - Sections
Search - Newsfeeds
Search - JComments

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:
Xuân Du
Túy Hà
Phạm Tương Như
Songthy

Tác Giả

Time Zone Clock

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013

Tìm bất kỳ bài viết nào theo vần A B C

Google Analytics Alternative